Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 5372 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 121
bị đánh lần thứ n.

❊ ❊ ❊

Mặc kệ xảy ra chuyện gì, cuộc sống luôn luôn phải qua đi, làm cũng phải tiếp tục đi. Lâm Tử Hàn vô tình ra khỏi nhà chuẩn bị đi làm, lại ngoài ý muốn thấy thấy Tô Lâm Lâm vốn nên bay đi Ý đứng ngoài sân, vẻ mặt vẻ giận dữ nhìn mình.

Lâm Tử Hàn sững sờ, dè dặt gọi một tiếng: "Lâm Lâm"

"Cậu đứa vô sỉ này!" Tô Lâm Lâm một người cất bước tiến lên. Hung hăng tát lên mặt Lâm Tử Hàn, Lâm Tử Hàn hét lên một tiếng, thiếu chút nữa té ngã xuống đất.

Ô… Má trái đáng thương của cô, đều nhanh bị đánh sưng phồng!

Tô Lâm Lâm chưa hết giận hướng cô rống giận: "Lâm Tử Hàn! Cậu sao lại có thể làm ra chuyện quá đáng như thế? Chuyện biến thành như vậy, cậu bảo Vân Phi biết để mặt vào đâu!?"

"Mình…" Lâm Tử Hàn muốn nói lại thôi, cô muốn nói cô không phải cố ý, nhưng mà, cô xác xác thật thật là từ chối Đỗ Vân Phi, xác xác thật thật là khiến cho anh không chịu nổi.

"Cậu không muốn lấy chồng, lúc trước lẽ ra không nên đồng ý với anh ấy! Mình đem anh ấy tặng cho cậu, nhưng cậu lại đối xử với anh ấy như vậy!?" Tô Lâm Lâm tức giận nói.

"Lâm Lâm!" Vương Văn Khiết đi tới từ phía sau vội vàng kéo Tô Lâm Lâm kích động không ngừng, nói: "Chuyện không liên quan Tử Hàn, tình huống lúc đó cậu không tận mắt thấy, không có quan hệ gì tới Tử Hàn"

Tô Lâm Lâm bỏ tay chị ra, vẫn như cũ căm tức nhìn Lâm Tử Hàn: "Vậy bây giờ sao? Bây giờ cậu không phải nên ở trong nhà Đỗ Vân Phi sao?"

"Lâm Lâm"

"Văn Khiết, chị không cần nói nữa" Lâm Tử Hàn nói với Vương Văn Khiết: "Là em có lỗi với Vân Phi, em sai rồi, em không nên nhất thời xung động đồng ý lời cầu hôn của anh ấy"

"Lâm Tử Hàn! Hoặc là cậu từ nay về sau vui vẻ cùng sống với anh ấy, hoặc là cút khỏi cuộc sống của anh ấy!"

"Mình… Mình từ nay về sau cút khỏi cuộc sống của anh ấy" Lâm Tử Hàn chỉ chần chờ như vậy một chút, liền nói ra miệng.

"Hy vọng cậu có thể nhớ kỹ lời cậu nói ngày hôm nay" Tô Lâm Lâm nói xong, cuối cùng sau khi liếc mắt nhìn cô xoay người rời đi, Lâm Tử Hàn làm ra loại chuyện này, cô cảm thấy bản thân không cần phải… nhường nhịn cô nữa, bằng không Đỗ Vân Phi sớm muộn có một ngày sẽ bị cô làm thương tổn đến chết!

Lâm Tử Hàn xoa má trái nóng bỏng, ngồi ở trước bàn làm việc chỉnh lý lại ngăn tủ tài liệu, Từ Nhạc Phong nhìn cô thương cảm, không có yêu cầu cô giúp đỡ, một mình đi ra ngoài làm việc.

Đương nhiên, anh là không có quên báo cáo với tổng tài đại nhân thân ái một chút chuyện bát quái.

Chân trước mới vừa đi, Tiêu Ký Phàm liền xuất hiện ở trước mặt cô, đánh giá má trái sưng đỏ của cô, đè xuống cảm giác đau lòng, dùng khẩu khí cực kỳ không có nhân tình nói: "Em lại trêu chọc ai?"

"Không trêu chọc ai, sáng sớm hôm nay thức dậy nhớ tới chuyện thiếu đạo đức hôm qua làm, tức giận rất nhiều thưởng bản thân một cái tát" Lâm Tử Hàn tức giận nói, cô đời này thì xung khắc với phụ nữ ! Khắp nơi luôn nhận được cái tát.

"Lần sau khi người khác muốn đánh em, chủ động dâng má phải lên, cho má trái thời gian bảo dưỡng một chút" Giọng nói tà mị rất tự nhiên nhẹ nhàng đi ra từ miệng anh .

Lâm Tử Hàn chán nản, trừng mắt với anh, anh thật đúng là có lòng đồng tình nha! Nếu như không phải bởi vì anh, cô có bị tát thành như vậy không?

"Hình như em mỗi một lần chịu đòn, đều là anh tạo thành mà?" Lâm Tử Hàn nghiến răng nghiến lợi nói, còn có mặt mũi ở chỗ này nói móc cô?

Thẹn ý hiện lên vẻ mặt đẹp trai của Tiêu Ký Phàm, anh đi tới từ bên cạnh bàn làm việc, bóp thuốc mỡ, dùng ngón trỏ chạm lên mặt cô, nhẹ nhàng xoa tới.

Thân thể Lâm Tử Hàn vô ý thức tới gần, loại động tác thân mật tiếp xúc này bị đồng nghiệp thấy không tốt. Tiêu Ký Phàm lãnh đạm liếc nhìn cô, nói: "Yên tâm đi, thuốc này là dùng riêng cho em, không có bôi qua chân"

Còn dùng riêng cho cô chứ, Lâm Tử Hàn thiếu chút nữa văng ra, nhưng rất nhanh liền bị nhu tình của anh chinh phục. Hóa ra anh là đặc biệt vội tới đưa thuốc cho cô, anh sao phải đối với mình tốt như vậy? Khiến cho cô muốn oán hận anh đều hận không nổi.

"Cám ơn anh" Cô cảm kích quan sát anh.

Tiếng cám ơn này của cô chỉ biết khơi mào sự không hài lòng của Tiêu Ký Phàm, cái gì mà không cần giúp đỡ, bởi vì anh rất không thích nghe đến lời nói xa lạ như vậy từ miệng cô nói ra.

"Sau này khi em muốn cám ơn anh, chỉ cám ơn trong lòng là được" Tiêu Ký Phàm lạnh lùng mở miệng nói.

Cám ơn ở trong lòng, đó có ý gì, Lâm Tử Hàn đương nhiên biết trong lòng anh đang suy nghĩ gì, nhưng mà cô vẫn còn không có thói quen thân cận với thân phận tổng tài của anh. Anh lúc này, làm cho cô cảm thấy mình rất đê tiện, dù sao anh thiếu chút nữa chính là vị hôn phu của Duẫn Ngọc Hân.

Nhớ tới Duẫn Ngọc Hân, Lâm Tử Hàn đứng lên nói: "Tổng tài, anh đi về trước đi, em muốn làm việc" Duẫn Ngọc Hân chắc chắn đặt đầy cơ sở ngầm bên cạnh cô, thấy Tiêu Ký Phàm giúp cô xoa thuốc như vậy, không tức điên mới là lạ!

Tiêu Ký Phàm nhìn cô, lập tức gật đầu: "Anh đi cũng được, thời gian tan ca chờ anh, biết không?"

"Đã biết" Mỗi lần cô đồng ý chuyện gì đều rất lớn tiếng, thế nhưng không có mấy lần làm được.

Chờ anh mới là lạ! Thời điểm mới vừa mới tan ca, Lâm Tử Hàn liền lấy túi xách lên chuồn mất. Không phải là bởi vì cô không muốn, thật sự là mấy ngày nay trong lòng rất mâu thuẫn, căn bản không có tâm tư nói chuyện yêu đương!

Đỗ Vân Phi nhiều ngày an tĩnh cuối cùng một lần nữa xuất hiện ở trước mặt Lâm Tử Hàn, sau khi trải qua sự kiện kia, trên mặt của anh có thêm một loại gọi là ưu thương.

Loại này, cuối cùng có thể làm cho trong lòng Lâm Tử Hàn càng thêm khó chịu, đều là bởi vì cô mới có thể biến thành như vậy.

"Ba ba Đỗ, con rất nhớ ba nha" Tiểu Thư Tuyết nhào vào trong lòng của anh, rất xun xoe reo lên.

"Đúng không? Ba ba Đỗ cũng nhớ Tiểu Thư Tuyết" Đỗ Vân Phi bế thân thể nhỏ bé của con bé lên, cười đi ra ngoài.

Lâm Tử Hàn quýnh lên, đuổi theo: "Vân Phi, anh muốn dẫn nó đi đâu?"

Đỗ Vân Phi xoay người lại nhìn cô, cười khổ nói: "Tử Hàn, anh chỉ là giống thường ngày đưa nó đi ra ngoài chơi, em sao lại khẩn trương thành như vậy?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »