Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4975 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 157
truy sát 2.

❊ ❊ ❊

"Ai ui!" Sắp đến chỗ rẽ, giầy bên chân trái rơi ra, Lâm Tử Hàn phải dừng bước lại.

"Làm sao?" Lãnh Phong lo lắng hỏi thăm, cúi người cởi nốt chiếc giầy kia của cô ra, ném sang một bên.

Lâm Tử Hàn nhịn đau lắc đầu nói: "Em không sao, em còn có thể chạy!"

"Hiện nay chỗ an toàn nhất là mái nhà" Trong điện thoại truyền đến giọng nói máy móc của A Nghị, Lãnh Phong ôm nửa người Lâm Tử Hàn, chạy qua mái nhà.

"Sau đó thì sao?"

Còn chưa kịp nghe được câu trả lời của A Nghị, Lãnh Phong trực giác được trước mắt nhoáng lên, Đỗ Vân Phi mặc một thân màu trắng vọt đến trước mắt anh, nắm đấm không lưu tình chút nào quét về phía anh.

Lãnh Phong nhẹ nhàng lánh đi, nắm đấm không chạm lên mặt của anh, nhưng lại trượt đến bên tai anh. Lãnh Phong khẽ nguyền rủa một tiếng, lôi Lâm Tử Hàn bị dọa đến oa oa la hoảng vòng qua anh, tiếp tục trốn.

Cùng A Nghị mất đi liên hệ, chẳng khác nào mất đi hai mắt, Lãnh Phong trong lúc nhất thời không biết nên đi phương hướng nào đi. Vừa nãy A Nghị nói rất rõ ràng, mỗi một tầng đều có người của đối phương.

Lâm Tử Hàn cảm giác chân mình sắp bị phế đi, chưa từng chịu đựng qua gian khổ như vậy, để có thể đuổi kịp bước chân của vanh, cô cắn răng cố nén.

Đỗ Vân Phi dừng bước lại, giơ súng trong tay nhắm vào bóng người lay động phía trước, cực lực muốn nhắm vào phía sau lưng Lãnh Phong, khẩn cấp muốn dưới tình huống tiếp theo không muốn súng làm Lâm Tử Hàn bị thương mà vẫn giải quyết được Lãnh Phong .

"Cũng không thể chạy được nữa" Dưới đáy lòng Lâm Tử Hàn nghẹn ngào, quay đầu lại nhìn mấy gã đàn ông ở tầng dưới, ánh mắt chống lại nòng súng đen kia. Kinh sợ kêu một tiếng, chưa kịp tự hỏi, tại một khắc Đỗ Vân Phi mở cò súng, bỏ tay Lãnh Phong ra, chắn ở phía trước anh.

Đỗ Vân Phi kinh hãi, tay phải chỉa sang hướng khác, "Pằng" một tiếng vang nhỏ, đạn bắn lên trên bức tường bên cạnh .

"Tử Hàn!" Đỗ Vân Phi bị cô dọa cho sợ hãi, dưới đáy lòng chỉ có thể khẽ gọi một tiếng.

"Tử Hàn!" Lãnh Phong cũng bị cô dọa cho sợ hãi, ôm cô, cấp thiết mà kêu gọi.

"Đại ca, mau hạ thủ" Một gã đàn ông bên cạnh giục nói, Đỗ Vân Phi lại sững sờ tại chỗ, tuy rằng đạn không bắn lên trên người Lâm Tử Hàn, nhưng mà, chỉ cần vừa nghĩ tới vừa nếu như mình lệch hướng chậm một chút, cô có thể rời khỏi cõi đời này, tim của anh ta không dưng mà run rẩy.

"Tử Hàn…" Lãnh Phong vỗ mặt của cô nâng cao âm lượng, cô sao lại có thể ngốc như vậy? Sao có thể làm ra loại chuyện ngốc như vậy? Cô có ý định muốn cho anh thương tâm sao?

"Chân em đau…" Lâm Tử Hàn trừng trừng hai mắt, trân trân nhìn anh.

Cô không có việc gì! Không có việc gì là tốt rồi! Lãnh Phong kích động ôm cô. Nhu tình anh biểu hiện ra ngoài, như kim châm vào hai mắtĐỗ Vân Phi, lại một lần nữa nhếch súng lên, chỉ vào lồng ngực anh.

"Đừng!" Lâm Tử Hàn kinh sợ kêu một tiếng, vội vàng nói: "Đừng nổ súng! Các anh là người của Lâm Trúc đúng không? Nói cho ông ta biết, nếu như ông ta dám thương tổn đến một sợi lông tơ của Lãnh Phong, tôi không tha cho ông ta!" Nhất định là ông ta! Chỉ có ông ta hận Lãnh Phong nhất! Rất muốn đoạt được Ngôi sao thiên thần!

Đỗ Vân Phi thất vọng cười khổ một tiếng, không tha cho anh ta? Tình ý của cô với Lãnh Phong đã sâu đậm đến loại này rồi sao? Còn không luyến tiếc tính mạng của mình thay hắn ta chắn súng?

Thâm tình như thế, anh ta dù cho chiếm được người của cô, lại có ích lợi gì đây? Bọn họ căn bản không phải Lâm Trúc phái tới! Lãnh Phong trầm tĩnh mà mỉm cười, không nói cho cô. Ở trong lòng anh, sẽ không muốn để cho Lâm Tử Hàn thấy được mặt này của Đỗ Vân Phi!

Nhìn ra được, Đỗ Vân Phi là thật sự rất yêu Lâm Tử Hàn, nếu không anh sớm đã chết dưới họng súng của anh ta, có lẽ ngày hôm nay anh chạy không thoát, nhưng cũng không có nghĩa là anh sẽ lợi dụng Lâm Tử Hàn để bảo vệ mình.

Điện thoại di động Lâm Tử Hàn treo trên cổ đột nhiên vang lên, là Lâm Tử Y gọi tới, chuông điện thoại di động cắt đứt bốn phía vắng vẻ, đoàn người giằng co không có ý muốn khoan nhượng.

"Anh dần dần suy nghĩ, tôi nhận điện thoại" Lâm Tử Hàn giả vờ thoải mái mà cười cười, nghe điện thoại.

"Chị! Hai người ở nơi nào? Em và Nghị ca tới cứu hai người!" Tiếng nói Lâm Tử Y oa oa kêu to truyền vào tai cô.

Vừa nghe đến giọng nói của em gái, Lâm Tử Hàn liền tủi thân mà khóc ra: "Ô… Tử Y, lão già đáng chết kia đang ở truy sát bọn chị… Ô…"

"Câm miệng!" Điện thoại đầu kia không biết khi nào đổi thành giọng nói băng lãnh của A Nghị, không chút khách khí quát dẹp đường. Lâm Tử Hàn cuống quít ngậm miệng, A Nghị lúc này mới bình tĩnh mở miệng nói: "Bên trái cô có một cánh cửa thoát hiểm, xem có thể mở ra hay không, nếu như có thể, đi lên tầng cao nhất, đi tới Phong ca tự nhiên có biện pháp xuống…"

"Tôi xem xem có thể. . ." Hai chữ "Mở ra" còn đang trong miệng, lại là "Pằng" một tiếng, toàn bộ thân thể Lâm Tử Hàn được Lãnh Phong đè ngã xuống đất, tránh thoát một viên đạn bắn thẳng đến đến!

"Lâm Tử Hàn! Em đã muốn chết! Tôi cho em toàn ý!" Đỗ Vân Phi bị tức đến hồ đồ, lửa giận thiêu đốt một tia lý trí cuối cùng của anh ta, bước nhanh tới gần hai người.

Lâm Tử Hàn không chỉ có thay đổi tâm, còn vĩnh viễn thoát khỏi cuộc sống của anh ta, hết lần này tới lần khác theo gã đàn ông trước mắt này, anh ta làm sao có thể không hận?

Lâm Tử Hàn chỉ vào cánh cửa thoát hiểm ở một bên, giương miệng lại không thể nói rõ, Lãnh Phong kinh sợ, một cước đá văng cửa thoát hiểm. Ôm cô chạy tiến vào ngồi thang máy thoát hiểm, thuận lợi đóng sầm cửa sắt lớn, đạn bắn vào trên cửa sắt phát ra những tiếng vang "Pằng pằng" .

Lâm Tử Hàn cầm điện thoại di động bị rơi xuống mặt đất, sốt ruột lớn tiếng hỏi: "A Nghị, anh còn đó không?"

"Nói cho Phong ca, tôi ở tòa nhà phía Bắc" A Nghị một bên nhanh chóng mà thao tác trên laptop, một bên mở miệng nói.

"Anh Nghị, người nào là chị em?" Lâm Tử Y đánh giá hình người chằng chịt trên màn hình máy vi tính, hiếu kỳ hỏi thăm.

A Nghị một đầu mồ hôi lạnh không để ý đến cô, nhìn màn hình máy vi tính chằm chằm không chuyển mắt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »