Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4840 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 141
nhắc lại chuyện cũ.

❊ ❊ ❊

"Làm sao em biết anh ta không cần?" Anh làm sao có thể không cần con của mình?

"Đây là chuyện của tôi và anh ta, không cần anh quan tâm!" Lâm Tử Hàn có điểm lo lắng, lập tức sửng sốt một chút, lần thứ hai quan sát anh, vô ý thức hỏi thăm: "Làm sao anh biết chuyện của tôi?" Lẽ nào anh thực sự tìm người điều tra cô? Còn điều tra lịch sử phong lưu của cô??

Lãnh Phong cười giễu cợt một tiếng, đã nắm tay phải của cô, bỏ chiếc nhẫn kim cương kiavào lòng bàn tay cô, mặt âm trầm nói: "Chiếc nhẫn này, là ba năm trước đây tại một khách sạn nào đó, một người phụ nữ được xưng tháng sau phải kết hôn thưởng cho tôi"

Nhắc tới chuyện cũ năm xưa không có chút hào quang này, Lãnh Phong vẫn như cũ cảm thấy ngực bị tức lấp đầy tức giận lợi hại, nghĩ không ra, biến mình thàng con vịt để sử dụng chính là người phụ nữ trước mắt này!

Nghe được lời của anh, Lâm Tử Hàn nhất thời kinh hãi, kinh ngạc quan sát anh, trong đầu trống rỗng nửa phút đồng hồ. Mới vô ý thức mà run giọng nói: "Anh chính là con vịt năm đó?!" Thần thánh ơi! Vận khí của cô… !

Sắc mặt Lãnh Phong lạnh hơn một phần, không hài lòng ra lệnh: "Từ giờ khắc này, không cho phép ở trước mặt tôi nói hai chữ " Con vịt "!"

Đầu Lâm Tử Hàn bị kinh ngạc nhét tràn đầy, còn nghe được uy hiếp của anh đi vào sao, kinh ngạc mà hỏi thăm: "Vì sao anh phải làm con vịt? Nhà anh không phải có rất nhiều tiền sao?" Chẳng lẽ là bởi vì làm con vịt mới phát tài thành giàu có? Được tỷ phú Hồng Kông bao nuôi…?!

Giữa lúc cô nghĩ đến các loại nguyên nhân thì ý thức đột nhiên một trận lóe sáng. Đó là Lãnh Phong cầm lấy hai vai cô đang mãnh lực lay động, tức giận đến hét lớn: "Em câm miệng cho tôi! Lúc đó là ngoài ý muốn! Nhân viên tiếp tân đưa nhầm thẻ phòng! Cho nên tôi mới có thể đi nhầm phòng!"

Còn dám nói anh là con vịt!! Đem sự cảnh cáo của anh vào tai này ra tai kia??

Năm đó nếu không phải nữ tiếp tân phạm phải tình huống si mê rồi đưa sai số thẻ phòng, anh cũng sẽ không đi nhầm phòng, đương nhiên, cũng không có chuyện của chiếc nhẫn phía sau đó!

Lúc này nghĩ đến, anh còn phải cám ơn mấy người nữ hoa si kia, bởi vì là bọn họ để anh và Lâm Tử Hàn quan hệ, có con gái Tiểu Thư Tuyết đáng yêu như thế.

"Nhưng mà sau đó anh vẫn còn thực hiện chức trách của con vịt nha" Lâm Tử Hàn vô tội nhắc nhở: "Nếu như không phải con vịt, lúc đó có thể nói rõ mà" =]]

Lãnh Phong nhất thời hết lời để nói, lúc đó bị người ta khiêu khích như thế, nếu như anh còn không hành động, thì quá không phải là đàn ông rồi?!

"Nói chung, đó là một chuyện ngoài ý muốn" Lãnh Phong giả vờ không làm sao mà trừng cô một cái, đổi đề tài nói: "Tôi chỉ là nói cho em biết một việc, tôi là ba của Tiểu Thư Tuyết"

"Anh muốn thế nào?" Lâm Tử Hàn cảnh giác mà quan sát anh, vội la lên: "Tiểu Thư Tuyết là tôi nuôi lớn, tôi không thể giao nó cho anh!"

"Chờ tôi xử lý xong chuyện em ăn cắp này , em cũng chưa chắc còn mạng đi nuôi nấng nó" Hai tròng mắt Lãnh Phong nghiêm khắc, tàn nhẫn mở miệng.

"Anh muốn giết tôi?" Lâm Tử Hàn kinh hoảng mà nhìn anh, lắp bắp nói: "Tư liệu… Không phải vẫn còn sao? Sẽ không thể bỏ qua cho tôi lần này sao?"

Giết cô? Dưới đáy lòng Lãnh Phong cười khổ một tiếng, đời này anh cũng không có khả năng hạ thủ được!

Nhưng mà, miệng của anh lại cũng không tha người: "Em cũng muốn tôi phải đi vào chỗ chết, tôi làm sao có thể bỏ qua cho em?"

"Vì sao anh vẫn cảm thấy tôi sẽ đưa anh vào chỗ chết chứ? Tôi giống như người có máu lạnh như thế sao? Tôi đồng ý giúp Đỗ Vân Phi trộm tư liệu về kim cương là bởi vì chính mình cũng hiếu kỳ Ngôi sao thiên thần rốt cuộc là vật gì, tôi chỉ là muốn biết Ngôi sao thiên thần thay đổi cuộc đời tôi rốt cuộc là cái gì mà thôi, Lãnh Phong… , anh có thể tin tưởng tôi một lần hay không… ?" Lâm Tử Hàn quan sát anh vội vàng cầu xin.

"Em biết phần tư liệu về kim cương kia, bên trong cất giấu cái gì không?" Tay Lãnh Phong chạm lên người cô, quan sát khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy biểu tình vô tội kia.

Lâm Tử Hàn hoang mang lắc đầu, không rõ trên mặt của anh vì sao lại hiện ra đau đớn, Đỗ Vân Phi nói cho cô là tư liệu giới thiệu về Ngôi sao thiên thần.

"Đó chính là đồ vật đủ để cho tôi chết dưới tay thủ hạ của Đỗ Vân Phi" Lãnh Phong cắn răng bức ra những lời này, biểu tình của cô rất vô tội, rất chân thành. Nhưng mà, anh chính là lần lượt bị sự chân thành kia lừa gạt.

Lâm Tử Hàn kinh hãi, liều mạng lắc đầu, nói: "Đỗ Vân Phi nói cho em biết chỉ là tư liệu giới thiệu Ngôi sao thiên thần, anh ấy nói anh ấy muốn biết Ngôi sao thiên thần rốt cuộc là cái gì, anh ấy lừa em…"

"Được rồi! Tôi không muốn tin tưởng em bất luận một câu nói gì nữa!" Lãnh Phong lạnh lùng kiên định mở miệng: "Tôi đã chịu đủ miệng đầy lời nói dối của em rồi!"

Lâm Tử Hàn kinh sợ, đáy lòng nhất thời trống rỗng đến khó chịu, đúng vậy, cô nói dối anh nghìn nghìn vạn vạn lần, nhưng đó đều là thiện ý mà!

Anh không tin cô! Không bao giờ … tin nữa!

Lãnh Phong cũng không liếc qua sự đau lòng trên mặt cô, đau lòng mà nhắm mắt, xoay người đi ra ngoài.

Lâm Tử Hàn theo dõi bóng dáng anh rời đi, muốn gọi anh đừng đi, lại thế nào cũng gọi không được. Cô lừa anh nhiều như vậy, còn có tư cách gì đi cầu xin sự tín nhiệm của anh? Lãnh Phong cũng không phải kẻ ngu si, làm sao có thể dễ dàng tha thứ cho cô như vậy…

Buông mắt xuống, ánh mắt rơi vào vòng tay bị cô hung hăng mà giẫm lên, vòng tay đã bị đứt làm đôi. Cô khẽ thở dài, ngồi xổm người xuống nhặt lên hai đoạn vòng trang sức đính trân châu kia, trong lòng có một mảng tiếc hận. Đây là Lãnh Phong lần đầu tặng cô đồ trang sức, lại có thể bị cô giẫm lên đứt đi mất.

"Em ở trong phòng này, không được cho phép cũng không ra ngoài!" Ngoài cửa xuất hiện tiếng nói khiến cô giật mình, vô ý thức giấu tay ra sau lưng.

Ngẩng đầu nhìn chằm chằm Lãnh Phong hờ hững, không có lời nào để đáp lại anh.

Lãnh Phong nhìn liếc mắt mặt đất trống rỗng, liền biết cô đang giấu cái gì, cười giễu cợt một tiếng xoay người rời đi!

Vẻ mặt Lâm Tử Hàn bỗng dưng đỏ, siết chặt vòng trang sức trong tay, ném cũng không được, lấy đi cũng không được.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »