Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 4895 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 176
cuộc sống gia đình hạnh phúc.

❊ ❊ ❊

Thu dọn xong nhà cửa, Lâm Tử Hàn nằm úp sấp trên giường, cầm giấy bút tính toán cái gì. Sau khi tính toán xong mới quay đầu lại, nói với Tiêu Ký Phàm ngồi ở một bên thao tác trên laptop máy: "Ký Phàm, nhiều ngày phóng khoáng như vậy, chúng ta có nên tìm việc làm hay không?"

"Em muốn làm việc gì?" Tiêu Ký Phàm mỉm cười khép laptop lại, nằm bên người cô, ôm hôn cô.

"Em đang nói nghiêm chỉnh với anh mà" Tay Lâm Tử Hàn để trước ngực anh, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêng đi, tránh khỏi môi đỏ mọng khêu gợi của anh.

"Có lời gì muốn nói, anh nghe" Tay Tiêu Ký Phàm kéo tay nhỏ bé tại trước ngực anh ra, không cho cô cự tuyệt, nụ hôn nóng bỏng rơi xuống cổ cô.

"Chúng ta cũng không thể tiếp tục miệng ăn núi lở như thế, nên tìm một ít việc để làm nhé?"

"Uhm…"

Những nụ hôn tê dại khiến Lâm Tử Hàn run rẩy, cô cực lực nhịn xuống không để cho anh mê hoặc, giương giọng quát: "Anh rốt cuộc có nghe em nói hay không!"

"Anh đang nghe nha" Tiêu Ký Phàm ngẩng đầu nhìn cô nói, trên thực tế, anh mới không phải như cô tưởng tượng, suốt ngày chơi bời lêu lổng. Công ty lớn như vậy, cũng không thể nói bỏ là bỏ được, còn có chút chuyện ma quỷ ở hắc đạo, tùy tiện chọn ra một chút cũng không thể khiến anh nhàn rỗi.

Chưa nói rõ với Lâm Tử Hàn, là bởi vì không muốn cô lo lắng cho anh, nếu cô thích trải qua loại cuộc sống bình bình đạm đạm này, anh sẽ giả bộ theo cô, chỉ cần cô hài lòng là tốt rồi.

Chờ sau khi anh đối phó tốt những chuyện kia, có thể bảo đảm một nhà ba người đều an toàn, anh sẽ mang cô trở về Tiêu gia.

"Vậy anh sao lại không trả lời vấn đề của em?" Cô đẩy bàn tay đang làm chuyện xấu của anh ra lần thứ hai.

"Hử, em vừa nói cái gì? Tìm việc làm đúng không? Anh sẽ đi tìm"

"Không bằng chúng ta mở một sạp bán vật phẩm trang sức. Trang sức đôi lứa!" Lâm Tử Hàn cười ha hả, vẻ mặt ước mơ, ngẫm lại cảm thấy có chút không thích hợp: "Nếu không thì sạp bán hoa quả? Chúng ta có thể vừa ăn vừa bán!" Ha ha, cô thích nhất là nước ăn quả. = = "

" Không được " Tiêu Ký Phàm miễn cưỡng nở nụ cười, không được tự nhiên mà cười lên, cho người ta biết anh đường đường là lãnh đạo của tập đoàn Tiêu thị bán hoa quả ở một thị trấn nhỏ xa xôi, ngày thứ hai nhất định sẽ lên trang nhất.

" Vì sao không được? " Lâm Tử Hàn mất hứng mà quan sát anh.

" Sax… "

Lâm Tử Hàn quan sát vẻ mặt đẹp trai xấu hổ của anh, cười một tiếng: " Được rồi, em đi là được, dù sao người biết em trên thế giới này cũng không có mấy " Muốn anh đi bày hàng, thật sự là có chút làm khó anh, tuy rằng anh hành sự tương đối tốt, nhưng ngẫu nhiên các tạp chí bắt được, bị người ta nhận ra xác thực không tốt lắm.

Tiêu Ký Phàm cười ha ha, hôn miệng cười của cô: " Thật vậy chăng? Anh đây thì sẽ chờ em nuôi anh "

Lâm Tử Hàn tự tin gật đầu: " Đương nhiên là thực sự " Nhiệm vụ rất vinh quang, cô rất cam tâm tình nguyện, nhận ra anh suốt ngày mắng cô ngu ngốc, cô nhất định phải thoát khỏi danh hiệu không quá nho nhã này!

Tiếng đọc sách lanh lảnh ngoài cửa sổ bay vào trong phòng, một tiếng thanh thúy dễ nghe, Lâm Tử Hàn cười tủm tỉm nói: " Chúng ta không phải nên đưa Thư Tuyết tới trường học rồi sao, dù sao trường học cũng ngay bên cạnh "

" Em nhẫn tâm sao? " Tiêu Ký Phàm cười nói: " Con mới hai tuổi, có phải là quá sớm hay không "

" Có cái gì không đành lòng " Lâm Tử Hàn không đồng tình: " Tránh cho nó suốt ngày quấn quít lấy anh không tha " Ỷ vào Tiêu Ký Phàm nuông chiều, suốt ngày giống một tiểu công chúa, mang theo các loại yêu cầu quá mức, Tiêu Ký Phàm hết lần này tới lần khác đều bởi vì không đành lòng phật ý của nó.

" Hay là chờ sang năm đi " Tiêu Ký Phàm nói, sang năm anh sẽ đưa con bé đến trường học tốt nhất. Sang năm, hy vọng sang năm tất cả mọi chuyện cũng có thể trần ai lạc định! [nghĩa đen là lắng đọng bụi trần, nghĩa bóng là mọi chuyện đều giải quyết tốt, yên ổn]

Trong phòng làm việc cục cảnh sát nào đó, " Phịch " một tiếng, là tiếng tài liệu rơi xuống bàn làm việc. Trương Sir giận dữ trừng mắt nhìn Đỗ Vân Phi, dùng giọng điệu nghiêm khắc nói: " Nếu như cậu lại quá khích như thế nữa, tôi lập tức cho cậu về nhà nghỉ ngơi hai tháng! "

Đỗ Vân Phi lạnh lùng trừng mắt quan sát anh ta, hoàn toàn không để vào mắt sự tức giận của anh ta, lạnh lùng kiên định nói: " Anh sao lại buông lỏng cho Lãnh Phong tiêu dao ở bên ngoài, sẽ chỉ làm hắn làm ra càng nhiều chuyện táng tận lương tâm, vì suy nghĩ cho dân chúng, chúng ta phải mau chóng đuổi bắt quy án hắn! "

Lần trước lợi dụng một tay của hắc đạo diệt trừ Lãnh Phong, cục tức trong lòng Đỗ Vân Phi làm thế nào cũng không lắng xuống được, hắn thề nhất định phải diệt trừ anh, thì nhất định sẽ làm được!

Trương Sir tức giận đập bàn, cả giận nói: " Thế kỷ hai mươi mốt coi trọng văn minh chấp pháp, không có chứng cứ chúng ta có thể bắt người loạn sao?! "

" Vụ án này kéo dài nhiều năm như vậy, vẫn không có chứng cứ, để cho dân chúng biết chúng ta tra xét vụ án của một người nhiều năm như vậy mà không có kết quả, bọn họ sẽ nghĩ như thế nào? " Đỗ Vân Phi đề cao âm lượng phản bác.

" Chúng ta đây cũng không thể bởi vì muốn làm theo dân chúng mà tùy tiện bắt người! "

" Biết người này là Lãnh Phong, cũng biết hắn phạm phải tội lớn ngập trời, chúng ta tại sao có thể buông lỏng cho hắn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật?! "

Trương Sir chán nản mà vỗ vỗ trán, cảm giác mình sắp bị tức đến hôn mê, nỗ lực hạ giọng nói: " Tôi biết cậu có tinh thần trách nhiệm, vội vã muốn thay dân chúng trừ hại, nhưng mà tôi đã nói rồi!! Bắt người phải theo pháp luật, điểm này cậu hiểu rất rõ ràng, vì sao nhất định phải để tôi lặp lại nhiều lần chứ?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »