Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài

Lượt đọc: 5316 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »
Chương 102
trúng kế.

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, khi Lâm Tử Hàn nhìn thấy tia nắng ban mai bắt đầu tỉ mỉ nghiên cứu số điện thoại, nghiên cứu nửa ngày cũng không nhìn ra rốt cuộc là số 7 hay số 1.

"Mẹ, mẹ đang làm gì đó?" Tiểu Thư Tuyết hiếu kỳ nhìn xung quanh giấy ăn trên tay của Lâm Tử Hàn.

"Bảo bối, con giúp mẹ nhìn xem đây là 1 hay 7?" Lâm Tử Hàn ngồi xổm người xuống, đưa giấy ăn tới trước mặt Tiểu Thư Tuyết.

Tiểu Thư Tuyết nhìn nửa phút đồng hồ, rất tự tin nói: "Là 7" .

"Nghe lời con" . Lâm Tử Hàn cười tủm tỉm lấy điện thoại di động ra, suy nghĩ một chút dặn dò với con bé: "Mẹ bây giờ gọi điện thoại cho chú Lãnh, sau khi gọi được thì lúc đó con nói muốn tới nhà chú Lãnh chơi, biết không?"

"Được, con muốn đến nhà chú Lãnh chơi" . Tiểu Thư Tuyết hưng phấn nói.

Lâm Tử Hàn ra một dấu im lặng với cô bé, trách cứ nói: "Nhỏ giọng chút, bị ba ba Đỗ nghe thấy, chú Lãnh nhất định phải chết" .

"Ba ba Đỗ vì sao phải giết chết chú Lãnh?" Tiểu Thư Tuyết nghi hoặc mà chớp hai mắt, cô bé một chút cũng không hy vọng chú Lãnh chết nha.

Lâm Tử Hàn suy nghĩ một chút, thuận miệng nói bậy: "Bởi vì chú Lãnh là kẻ trộm, nhưng là kẻ trộm tốt, ba ba Đỗ là chuyên môn bắt kẻ trộm" .

"À…" Tiểu Thư Tuyết có bộ dạng như bừng tỉnh đại ngộ, điện thoại vậy mà lại gọi được, Lâm Tử Hàn khẩn trương làm một động tác im lặng với Tiểu Thư Tuyết, nhỏ giọng nói: "Nếu như chú Lãnh không đồng ý, con phải liều mạng khóc, cho đến khi chú ấy đồng ý mới thôi, hiểu chưa?"

"Hiểu" . Lời nói của Tiểu Thư Tuyết bị Lâm Tử Hàn chặn lại, cô thanh thanh cổ họng, dùng giọng nói mềm mại ngọt ngào đến chết chìm người không đền mạng nói ra: "Alô, chào anh Phong" .

"Chao ôi, chào em Vũ" . Đầu kia điện thoại truyền đến lời còn buồn nôn hơn, nam âm dâm uế bội phần.

Lâm Tử Hàn sững sờ, vô thức thốt ra lời mắng: "Biến thái, ai là em Vũ của anh?"

Người đàn ông kia cười hắc hắc nói: "Cô gọi tôi là anh Phong, không phải là em Vũ của tôi sao, chúng ta cùng hội cùng thuyền thôi" .

"Vô vị, anh một mình lật thuyền thôi!" Lâm Tử Hàn căm giận mắng một câu, hung hăng cúp điện thoại. Cúi đầu liền chạm vào ánh mắt vô cùng vô tội của Tiểu Thư Tuyết, nghĩ thầm mình tại sao lại ngu xuẩn như vậy, hỏi một người mù chữ chưa đọc qua sách, còn không bằng hỏi mình đi, không phải là số 1 sao.

Như thế một lần nữa bấm gọi lại, điện thoại cư nhiên thông, chỉ bất quá khi cô gọi đến năm lần, đầu kia điện thoại mới truyền đến giọng nói trầm thấp, mà lại không hề lễ phép: "Tìm chúng tôi có chuyện gì?"

Anh sao lại không hỏi xem tôi là ai chứ? Lâm Tử Hàn khẽ nói một tiếng, xấu hổ cười gượng hai tiếng nói: "Phong ca, tôi không tìm anh, là Tiểu Thư Tuyết nhà tôi muốn tìm anh để nói chuyện" . Nói xong rất nhanh ném điện thoại vào trong tay Tiểu Thư Tuyết.

Tiểu Thư Tuyết nhận điện thoại liền đặt ở bên tai, lớn tiếng nói: "Chú Lãnh, chú Lãnh… Chú lãnh nói chuyện…"

"Nha đầu chết tiệt kia, cầm ngược điện thoại!" Lâm Tử Hàn trợn trắng mắt, ở một bên nhỏ giọng nói.

Tiểu Thư Tuyết A một tiếng, vòng điện thoại một vòng nói: "Chú Lãnh, chú đang nghe cháu nói sao?"

Lãnh Phong cười nhẹ một tiếng, cưng chiều nói: "Đang nghe, có chuyện gì sao?" Lâm Tử Hàn gọi điện thoại cho anh, có lẽ đầu hỏng rồi, anh rất ngạc nhiên xem cô muốn làm gì.

Tiểu Thư Tuyết không biết xấu hổ mở miệng nói: "Chú Lãnh, mẹ nhớ chú, Tiểu Thư Tuyết cũng nhớ chú, mẹ nói muốn đến nhà chú chơi" .

Lâm Tử Hàn sụp đổ căm tức nhìn cô bé, hổn hển nói: "Mẹ không nhớ chú ấy" .

Lãnh Phong trầm ngâm một lát, nói: "Thư Tuyết ngoan, đưa điện thoại cho mẹ" .

"Mẹ, chú Lãnh muốn nói chuyện với mẹ" . Tiểu Thư Tuyết giơ điện thoại lên trước mặt Lâm Tử Hàn, Lâm Tử Hàn không tình nguyện nhận điện thoại, dùng giọng nói vô tội nói: "Tôi thật sự không nhớ anh" .

"Hai mươi phút sau đi đến cửa thôn, tôi phái người tới đón cô" . Lãnh Phong lãnh đạm nói xong, liền cúp điện thoại, cái gì chứ? Lại có thể dám cúp điện thoại trước lão nương! Lâm Tử Hàn thấp giọng mắng.

Kế hoạch nhỏ đã thành công, Lâm Tử Hàn đem Tiểu Thư Tuyết đang vui sướng ngời ngời hướng tới cửa thôn, khi đi đến cửa thôn, một chiếc xe màu trắng đã đậu ở cửa thôn, ánh mắt sắc bén của Tiểu Thư Tuyết liếc mắt liền nhận ra là A Nghị, tay bé nhỏ bỏ Lâm Tử Hàn ra hướng tới chiếc xe.

"Chào chú Nghị" . Tiểu Thư Tuyết rất tự giác bò lên trên ghế phụ, ngọt ngào lên tiếng gọi, A Nghị giật giật khóe môi, cười ôn nhu với con bé.

Lâm Tử Hàn sau đó cũng lên xe, ôm Tiểu Thư Tuyết lên trên đùi, ha ha cười nói: "Anh Nghị, chúng ta lại gặp mặt"

A Nghị chỉ đơn giản là gật đầu, khởi động xe đi. Trong xe chỉ có Tiểu Thư Tuyết không an phận mà đông sờ tây chạm, không có bất luận người nào mở miệng nói.

Sau một hồi, Lâm Tử Hàn cuối cùng chịu hết nổi mà mở miệng: "Anh Nghị, anh cũng không thể hát cho chúng tôi một bài sao? Thật nhàm chán" .

A Nghị tức giận liếc cô một cái, Lãnh Phong gọi anh tới là đón người, cũng không nói qua phải hát, huống hồ, anh tuyệt nhiên sẽ không hát.

"Mẹ, con muốn hát cho chú Nghị nghe" . Tiểu Thư Tuyết ngẩng đầu nhỏ bé lên tự tiến cử.

Lâm Tử Hàn một tay ấn người con bé vào trong lòng nói: "Chú Nghị phải lái xe, về nhà tự mình tìm một góc hát đi" .

"Mẹ đáng ghét" .

"Con cũng không đáng yêu" . Hai mẹ con khanh khách nở nụ cười, xe chạy một mạch bên bờ biển, sau đó không lâu vào một hoa viên to, xe dừng lại ở hoa viên.

Đánh giá biệt thự bên biển đẹp tuyệt này, Lâm Tử Hàn bị sự mỹ lệ của nó hấp dẫn, đặc biệt là biển rộng trước nhà. Thực sự là quá đẹp, thực sự là quá… đồ sộ…

Còn chưa cảm khái xong, chỉ nghe một tiếng động đinh đinh đang đang truyền đến từ bên kia nhà, Lâm Tử Hàn vô thức quay đầu lại, liền thấy một con chó nuôi trong nhà màu tuyết trắng "nhiệt tình" mà hướng đến bên mình.

"A. . . A. . ." Tiếng thét chói tai còn đang trong miệng, Lâm Tử Hàn liền bị một thứ tròn tròn trắng như tuyết kia nhào tới làm ngã xuống đất, chỉ có thể một bên thét chói tai một bên ôm đầu lăn lộn trên mặt đất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 9 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284
Tiến »