Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6351 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 281
thiên mệnh.

❊ ❊ ❊

Trương Thắng mỉm cười đóng laptop lại, Tần Nhược Nam ở bên đi tới hỏi: - Đi bây giờ à?

- Ừ đi vây giờ. Trương Thắng giang tay muốn ôm Tần Nhược Lan vào lòng, nhưng bị cô nhanh nhẹ lách người tránh đi, cười xấu hổ đánh trống lảng: - Chiếc máy bay này không tệ chứ, anh mượn của ông Trương ở Trường Sa đấy, đồng tông đồng tổ là anh em một nhà mà. Mua máy bay tư trong nước có quá nhiều hạn chế, đợi khi chúng ta đi rồi sẽ mua một cái, đưa bọn em đi chu du thế giới.

Tần Nhược Lan lắc đầu: - Chúng ta dùng không nhiều, đừng mua, riêng tiền bảo trì thôi cũng tốn lắm, nếu lúc nào cần đi thì dùng máy bay của công ty hàng không là được rồi.

Trương Thắng háy mắt: - Đã bắt đầu quản tiền rồi đấy à? Ha ha ha yên tâm đi, vợ của anh, tuy anh đã trả tiền lại cho Chu gia, nhưng qua chiến dịch này anh cũng kiếm một khoản lớn, toàn bộ số tiền lợi nhuận đó đều thuộc hết về anh, em biết bao nhiêu không, he he …. nói ra sẽ làm em hưng phấn mất ngủ nguyên đêm luôn đấy.

Tần Nhược Nam gắt: - Vậy cũng không được tiêu bừa, cuộc đời lúc lên lúc xuống, anh phải là người cảm thụ điều đó rõ nhất mới đúng... Mà chuyện chưa kết thúc, bây giờ đi có tiện không?

- Phải đi thôi, không thể biết được Từ Hải Sinh dám liều lĩnh làm gì đâu, mạo hiểm dù chỉ một chút thôi với loại người đó cũng không đáng. Hơn nữa em cứ yên tâm đại cục đã định, chỉ còn đợi kết quả thôi. Một mình Lạc Phi cũng xử lý được mà.

Tần Nhược Nam bĩu môi, có chút ghen tuông: - Cô ấy đúng là hồng nhan tri kỷ của anh đó, hai người sớm tối bên nhau lâu như thế mà anh chưa đụng vào cô ấy sao?

Nữ nhân ghen làm nam nhân đau đầu, nữ nhân hoàn toàn không ghen thì nam nhân càng đau đầu, ghen tuông vừa đủ ảnh hưởng gì, ngược lại tăng thêm phong tình cho nữ nhân và hứng thú cho nam nhân, làm cuộc sống thêm tình thú, Trương Thắng cười khì khì: - Đương nhiên là không rồi, nếu không làm sao chồng em thoát thân được dễ thế. Em xem, vì em mà anh nhẫn nhịn vất vả như vậy, em nên khao thưởng anh chứ? Rồi vô lại chu môi đưa tới.

- Biến đi, em không thèm, làm như mình là cái bánh thơm lừng, ai cũng tranh giành ấy.

- Đương nhiên. Trương Thắng dương dương đắc ý vênh mặt lên: - Em không biết mỗi ngày có bao nhiêu cô gái xinh đẹp lén nhét số điện thoại cho anh đâu, đó là khi anh đã kết hôn rồi đấy nhé, sau khi anh tuyên bố vì cục cưng Tiểu Nam Nam mà bỏ đi số tài sản kếch sù, càng có nhiều cô gái gửi ảnh chân dung cho anh... He he he, hãy biết trân trọng đi bảo bối.

Tần Nhược Nam nheo mắt lại nguy hiểm: - Có phải anh lại ngứa da ngứa thịt rồi không hả? Mặc dù đã tha thứ cho Trương Thắng, nhưng cô quyết không để kẻ này sớm đắc ý như vậy, không cho y đụng chạm vào mình, ít nhất tới khi làm rõ mọi việc với em gái.

Máy bay khởi động, chạy trên đường băng một đoạn, rồi bay xiên xiên theo một góc 30 độ tiến vào bầu trời bao la.

- Mình đúng là không để lại đường lùi cho bản thân mà. Từ Hải Sinh hai mắt đỏ như máu, nhìn màn hình cười thảm.

Ông ta biết Trương Thắng chọn thời gian này xòe bài với mình, ắt sẽ có hành động.

Quả nhiên buổi chiều vừa mở cửa giao dịch, giống như kèn tiến công được cất lên, toàn bộ các loại hàng hóa đều tăng giá. Ông ta nhận được tin, ông chủ Cận Tại Tiếu thấy tình thế bất ổn, bất chấp hiệp ước đồng minh, bán hết đơn hàng trong tay, ôm 60 triệu đồng bỏ trốn.

Nhưng trên đường ra sân bay, ông ta gặp "sự cố giao thông", chẳng những không thoát, mà khiến vợ và con gái 16 tuổi cùng mất mạng.

Từ Hải Sinh thất hồn lạc phách đi ra cửa, những người phụ trách giám sát tất cả đồng minh đã biến mất.

Trận này bọn họ thua rồi, cho dù những nhân vật lớn có cả bối cảnh chính trị hay xã hội đen đều không ngăn được cơn sóng dữ, vì đối phương cũng bối cảnh không kém gì.

Đáng sợ hơn khi khi cuộc chiến đang kịch liệt, một số nhân vật lai lịch cực lớn vốn ít tham dự vào lĩnh vực kinh tế ngầm tạo điều kiện thuận lợi cho phe Bắc Kinh cả về chính sách lẫn dư luận.

Những nhân vật lớn như họ dù có bại khuynh gia bại sản cũng không sao, thỏ khôn đào ba hang, bọn họ ai chẳng có vốn liếng bí mật đề phòng lúc bất trắc, hoặc đông sơn tái khởi hoặc rút lui an toàn. Bọn họ không hiểu là những người kia vốn luôn giữ thái độ trung lập, ít quan tâm tới thế sự, vì ai mà tới, bọn họ không nắm được chút thông tin nào, nên bại cục đã định liền rút nhân mã của mình đi.

Từ Hải Sinh đẩy cửa, phát hiện hành lang có mấy nam tử áo đen, bọn họ là người của Ngả Qua, xưa nay theo ông ta, nghe lệnh làm việc. Nhưng bây giờ nhìn Từ Hải Sinh không có chút cung kinh nào, một tên mặt xẹo bước tới, lạnh nhạt nói: - Chủ tịch Từ, bên ngoài lộn xộn lắm, Ngả ca nói, ông ở đây an toàn hơn.

Mấy tên khác cũng đi tới, đứng dàn hàng trước cửa, vẻ mặt hăm dọa.

Từ Hải Sinh hiểu rồi, ông ta quay về phòng, tắm rửa, cạo râu, mặc bộ véc trang trọng nhất vào, vẫn khí thế phong độ ngời ngời.

Lúc này Đường Tiểu Ái vui vẻ đi tới, hơi liếc mắt qua đám nam tử áo đen trước cửa, không quá để ý, đều là người quen mặt rồi, trước kia còn chuyên đi xách đồ cho cô. Cô biết gần đây Từ Hải Sinh đang làm một vụ lớn, tình hình cụ thể cô không rõ, cô nhìn trúng một biệt thự bên biển, Từ Hải Sinh mua cho cô, biệt thự còn mang tên cô nữa, thời gian vừa rồi cô bận rộn ở đó trang trí, hôm nay công việc hoàn tất, cô tới để chia sẻ niềm vui với nam nhân của mình.

- Hải Sinh. Đường Tiểu Ái thấy ông ta ăn mặc chỉnh tề thì không vui: - Sao, hôm nay lại có xã giao à?

Từ Hải Sinh chỉ ừm một tiếng.

Đường Tiểu Ái đi tới, khẽ ôm lấy cổ ông ta, hôn chụt một cái lên má: - Hải Sinh, biệt thự bên biển của chúng ta đã trang trí xong.

- Ừ.

- Anh không vui sao? Đường Tiểu Ái tinh nghịch thổi một hơi vào tai ông ta, dùng ngữ điệu cực kỳ dụ hoặc nói: - Em còn mua một cái giường cực lớn nhé, trên giường còn có cơ quan, đến đó đi, em sẽ làm anh vui.

Từ Hải Sinh cười nhạt: - Em thích được nam nhân chơi như vậy à?

- Hừm. Đường Tiểu Ái hờn dỗi đẩy ông ta một cái: - Anh nói cái gì mà khó nghe thế?

- Khó nghe gì, đó gọi là trực tiếp.

- Thật là, người ta quan tâm tới anh, thời gian qua anh bận rộn như vậy, dù sao tuổi tác cũng không còn như xưa nữa, em muốn anh thả lỏng chút thôi mà, anh không thích thì em đi.

Trong lòng Từ Hải Sinh chợt bộc phát lửa dục hừng hực, đột nhiên xoay người, ấn Đường Tiểu Ái xuống bàn, Đường Tiểu Ái giật mình hét lên: - Anh, anh định làm gì thế?

Từ Hải Sinh nhào tới như hổ đói xé nát quần áo trên người cô, Đường Tiểu Ái vốn luôn mặc rất váy mỏng gợi tình, lại thêm có thói quen không mặc áo ngực, thoáng cái thân hình đã lồ lộ ngoài không khí, Từ Hải Sinh thở dốc: - Em là nữ nhân của anh, anh thích lúc nào thì làm lúc đó, không hài lòng à?

- Đừng... Đừng.. Đường Tiểu Ái giãy dụa, cố sức dùng hai tay che chắn cơ thể, bàng hoàng ngước mắt nhìn đám người đứng trước cửa, nài nì như muốn khóc: - Hải Sinh, cửa còn chưa đóng, bên ngoài... Có người đang nhìn.

Bốn năm tên hán tử chẳng những đang nhìn, mà còn huýt sáo thô bỉ, tên mặt xẹo càng đi tới cửa, dựa lưng vào cửa chuẩn bị xem trò hay.

- Bọn chúng à? Từ Hải Sinh cười lớn, điệu cười có chút điên dại: - Bọn chúng chẳng qua là lũ cho anh nuôi, anh quẳng cho khúc xương là vẫy đuôi rối rít. Con người làm gì, cần phải nhìn sắc mặt của chó sao?

- Không, không phải, chỉ là... Á. Đường Tiểu Ái cảm thấy nhục ngã tột độ, cô lúc nào cũng tỏ ra cao quý, khác với loại gái chỉ biết làm công cụ phát tiết tình dục của Từ Hải Sinh, trước giờ cũng luôn được ông ta âu yếm chiều chuộng, đã bao giờ nhục nhã đến thế, chỉ là giãy dụa thế nào cũng vô ích, Từ Hải Sinh đã kéo tuột quần lót của cô xuống dưới chân.

Tấm thân đầy đặn nõn nà như tuyết đang phơi bày không dấu một chút gì trước mặt một đám sói đói, Đường Tiểu Ái quả là có sắc đẹp trời phú, đôi môi đỏ mọng như son phát tán sức quyến rũ không nam nhân nào cưỡng nổi, nhưng lúc này đây gương mặt xinh đẹp tái đi, hai hàm răng nghiến lại vì tùi hờn và uất ức, có điều chẳng ích gì, chỉ khiến nam nhân thêm muốn trà đạp.

Đường Tiểu Ái cố gắng áp người xuống bàn che đậy cơ thể, nhưng Từ Hải Sinh nắm tóc kéo cô lên, hôn ngấu nghiến môi cô, hai tay tàn nhẫn đùa bỡn nắn bóp hai bầu vú no tròn biến ảo thành đủ hình dạng mê người, rồi bất thình lình tiến thẳng vào, Đường Tiểu Ái vì không động tình, bên dưới chưa đủ ướt át, cảm thấy như mũi khoan nhọn đâm vào cơ thể, khiến cô đau rát tới nước mắt....

Nam nhân đằng sau tấn công không chút thương xót.

....

Đường Tiểu Ái hai tay kéo chặt chiếc áo véc che cơ thể đi cầu thang máy riêng xuống tầng 1, vừa rồi Từ Hải Sinh hết sức điên cuồng, nhưng cô thừa nhận, mới đầu tủi nhục kinh hoàng, sau đó vì có người đứng xem mà hết sức kích thích, đây là lần thỏa mãn nhất từ trước tới nay.

Có điều hôm nay thật lạ, vừa làm lưu manh xong lại đóng cửa phòng vào làm giáo viên nghiêm khắc, bảo cô phải tự cường, tự lực, không nên đem vận mệnh của mình gửi gắm vào dung mạo xinh đẹp, sẽ không lâu bền.

Lạ thật, có phải anh ấy uống say không?

Đường Tiểu Ái lắc đầu, khỏi nghĩ nữa, lấy chìa khóa tra vào chiếc BMW mới tinh, đi ra khỏi gara.

Xe vừa mới ra ngoài thì đột nhiên bên tai truyền tới âm thanh kinh thiên động địa, kính vỡ rơi rào rào.

Đường Tiểu Ái đưa đầu nhìn, chỉ thấy một chiếc xe tan nát, rúm ró, máu tươi từ trong xe chảy ra, mấy chiếc xe xung quanh réo còi báo động ầm ĩ, người dân xúm lại.

... Đây, đây chẳng phải là chiếc xe anh ấy để trong văn phòng sao, bộ quần áo kia, chính là do cô chọn...

Trong đám đông vang lên tiếng hét điên dại chói tai: - A ~~~~~! A ~~~~~~~! A ~~~~~~~

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »