Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6263 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 271
hai kẻ điên (1).

❊ ❊ ❊

Hoa nở mấy độ, mưa xuân miên man, thân thể Tần Nhược Lan lên xuống như sóng cồn, mỗi lần đạt cao trào, cô ngây dại bấu lấy lưng Trương Thắng, phát ra tiếng rên dài không dứt.

May tan mưa tạnh, tóc Tần Nhược Lan bị mồ hôi dính chặt, mắt nhắm nghiền, Trương Thắng vẫn không dừng lại một giây, càng tỉ mỉ hôn từng tấc da thịt của cô, cảm thụ từng cơn run nhẹ sau cao trào của Tần Nhược Lan.

Tay y vuốt ve eo đùi Tần Nhược Lan, da cô mịn màng đầy cảm giác, Trương Thắng thương xót đưa ta qua nách cô, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên má, môi Tần Nhược Lan run run, Trương Thắng biết cô đang do dự xem có nên cắn mình không?

Y biết mình điên, nhưng có lẽ với nút thắt không có cách nào cởi được này, chỉ điên mới giải quyết được.

- Nhược Lan...

Tần Nhược Lan không đáp.

- Vợ ơi.

- Đừng gọi em như thế, em không dám nghe từ đó.

- Vậy em muốn anh gọi em là gì?

- Hôm nay em không nên tới đây, em có lỗi với chị em, em là đứa con gái vô liêm sỉ. Vừa rồi Tần Nhược Lan rất khoái lạc, có lúc cô muốn giữ Trương Thắng cho riêng mình, vì thế cô càng thấy tội lỗi day dứt:

Trương Thắng xoay người Tần Nhược Lan lại: - Em lại quay về vấn đề đó rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, cứ để anh giải quyết đi, anh hứa, bất kể bao lâu, bất kể dùng cách nào, anh sẽ làm chị em tha thứ, tiếp nhận chuyện này...

Tần Nhược Lan lắc đầu cô không thấy khả năng nào cho chuyện này hết, chị cô nghe nói thôi có lẽ cho y một cước, cô cũng... Nếu chân cô cử động được.

Tất cả là tại y, nếu y không xuất hiện trong cuộc đời chị em họ.

Bất chợt Tần Nhược Lan vòng tay qua cổ Trương Thắng, dùng toàn lực siết chặt.

Trương Thắng bị siết không thở được, vai truyền tới cơn đau thấu tim, y không kêu, không nhúc nhích, trong lòng thậm chí còn nổi lên chút vui mừng, cái cắn này, không phải hận, mà là... Hi vọng.

Đêm trong như nước, Tần Nhược Lan nép vào lòng Trương Thắng ngủ say sưa, bị dày vò tâm lực kiệt quệ, quay trở lại bên người mình yêu, thỏa mãn giao hoan, làm đêm nay cô ngủ rất ngon.

Trương Thắng nói chuyện có vẻ nhẹ nhàng khùng điên, như đã bất chấp mọi thứ thật rồi vậy, nhưng đó chỉ là bề ngoài thôi, giai nhân bên cạnh đã say giấc điệp, còn y thì thao thức, đợi thêm một lúc nhẹ nhàng rời giường, khoác áo choàng ngủ.

Ở gian phòng khác, y ngồi trước màn hình, phía bên kia màn hình là Lạc Phi, bây giờ cô không còn là nữ thư ký rồi, thân phận khác tất nhiên phải ăn mặc khác, tuy không rõ là y phục của thương hiệu nổi tiếng nào, nhưng phối hợp hai màu trắng đen khiến cô trông vô cùng cao nhã.

Gương mặt cũng có vài phần vận vị thành thục, mặc dù vẫn là thiếu nữ chưa trải qua chuyện nam nữ, nhưng đã khoác lên áo cưới, đã qua hôn lên long trọng, tâm lý không tránh khỏi ảnh hưởng ám thị này.

- Phi Phi sao rồi? Từ Hải Sinh ra tay chưa?

Lạc Phi gật đầu: - Ông ta đã đích thân tới Thâm Quyến, bề ngoài là muốn nhanh chóng phát triển chi nhánh, thực ra nhân lúc anh không có nhà, muốn thăm dò thực lực của chúng ta. Còn nữa chuyện anh thao tác thành công Khải Toàn cũng đã kích thích ông ta, trước kia ông ta đã từng làm việc này, cho nên quen tay, đang tiếp xúc với 2 công ty, trong đó có một công ty niêm yết.

- Tốt, ông ta đã không còn là Từ Hải Sinh với tâm thái bình thường chỉ cân nhắc thiệt hơn mới làm nữa, quá cuồng vọng, hành động quá cảm tính rồi, kệ ông ta, dù sao chúng ta mới là địa đầu xà, chỉ cần theo sát sưu tầm tình báo về ông ta là được. Trương Thắng chuyến này sang Anh là một công đôi việc, vừa giải quyết chuyện riêng, vừa tạo cớ Từ Hải Sinh hành động, y thực sự là đã trưởng thành rất nhiều, trong lúc tâm tình bấn loạn vẫn toan tính đâu ra đó:

Lạc Phe che miệng cười: - Ông ta lần trước thua anh ở Hong Kong, luôn tính kế vãn hồi thể diện, vì muốn nhanh chóng mở rộng sức ảnh hưởng ở Thâm Quyến, nên đấu thầu một mảnh đất, xây tòa nhà thương vụ tổng hợp, em tính hạng mục này phải đầu tư chừng 1 tỷ, cho nên ngầm giúp ông ta lo thủ tục, nhanh chóng thành công.

Từ Hải Sinh tuy tham lam cuồng vọng, nhưng nhãn quan thương nghiệp cực tốt, ông ta không chi tiêu tùy tiện, hạng mục này một khi hoàn thành, nhất định sẽ thu lợi rất lớn, chỉ là Trương Thắng cho ông ta cơ hội hoàn thành nó sao, cười gằn: - Phi Phi, em đúng là thiên tài, có nữ Gia Cát thế này, lo gì không hạ được ông ta.

Lạc Phi cười quyến rũ vô vùng, hai người trò chuyện thêm một chút, cô xem đồng hồ áy náy nói: - Ôi, em quên, bên Anh đã khuya lắm rồi, anh nghỉ ngơi sớm đi.

Trương Thắng thở dài: - Không sao, anh cũng không ngủ được.

Lạc Phi có chút mâu thuẫn: - Cô ấy không tha thứ cho anh à?

Đêm khuya thanh vắng, Trương Thắng chia sẻ cách giải quyết hoang đường của mình ra, làm phía bên kia Lạc Phi há hốc mồm từng chút một.

Chỉ là nếu Trương Thắng thành công, chẳng phải vấn đề của cô sẽ được giải quyết à? Nghĩ thế tim đập thình thịch.

Dựa vào công nghệ thông tin hiện đại, Trương Thắng không cần về nước vẫn có thể điều hành đế quốc tài chính của mình, đồng loạt chỉ thị mua bán đầu tư ở đại lục, theo dõi sòng bạc ở Ma Cao, bận rộn kiến thiết vương quốc cá độ internet.

Vì chênh lệch giờ múi giờ, nên Trương Thắng hoàn thành công việc vào ban đêm, còn ban ngày y bầu bạn với Tần Nhược Nam, căn bản không cho cô thời gian suy nghĩ, càng không cho cô cơ hội cự tuyệt hay thay đổi. Sau khi liên hệ với nam tước Raymond, chàng quý tộc trẻ biết quá khứ của họ, vui vẻ hứa thời gian tới không trở về, nhường hòn đảo thần tiên cho hai người.

Trương Thắng dẫn Tần Nhược Lan vào rừng hái nấm, lên du thuyền câu cá, mặc áo bơi cho cô, ôm giai nhân mặt đỏ như gấc xuống biển phiêu lưu, đi dạo trên bờ biển ngắm hoàng hôn...

Bọn họ cứ như đôi vợ chồng mới cưới đang hưởng tuần trăng mật vậy, Trương Thắng sau cái đêm hôm đó tuyệt đối không nhắc lại ý tưởng của mình thêm lần nào nữa. Tần Nhược Lan tâm tình phức tạp, càng hưởng thụ hạnh phúc, càng áy náy, ý nghĩ " chị mình giờ sao rồi?" Lúc nào cũng vấn vít trong đầu.

Từ khi bị Trương Thắng cưỡng ép bế lên giường, Tần Nhược Lan không còn dũng khí gọi điện cho chị mình nữa, bất kể là nghe giọng nói chị mình hay là mình nói gì với chị, cô đều cảm thấy mình vô sỉ cực độ, dùng sự tàn tật của mình khiến Trương Thắng và chị mình phải hi sinh hạnh phúc của bản thân.

Mỗi khi Trương Thắng xuất hiện bên cô, cùng cô làm những chuyện lãng mạn của lứa đôi, hoan ái trên giường, Tần Nhược Lan hạnh phúc vô bờ, nhưng khi một mình yên tĩnh, bóng tối lại bao phủ trái tim, làm cô không thể thản nhiên tiếp nhận tất cả tình cảm đó. Cô không muốn mất đi Trương Thắng, không muốn có lỗi với chị mình, dần dà trong lúc cô đơn và bất an, kiến nghị của Trương Thắng như lời thì thầm của ác ma xuất hiện trong đầu...

Có lẽ cô cũng sắp điên rồi.

Tịch dương sa mạc Sahara đỏ như máu, Trương Thắng nói muốn đi khảo sát môi trường đầu tư ở Ma Rốc, cho nên hết sức hợp lý đưa theo Tần Nhược Lan tới khu vườn hoa của Bắc Phi này.

Người Trung Quốc đứng ở đường phố Ma Rốc sẽ cảm thấy vô cùng thân thiết và tự hào, vì giao thông nơi này còn tệ hại hơn Trung Quốc, xe bus đi như xe đua, bất kể nam nữ lái xe trên đường đều hung hăng như hổ báo. Người đi đường không thèm chờ đèn xanh đèn đỏ, thích qua là qua, lằn ranh phân đường chẳng có ý nghĩa gì, người trẻ tuổi tự tin vượt rào chắn đi giữa hai làn xe cộ như mắc cửi với khí thế một đi không trở lại hơn cả năm xưa Kinh Kha đi ám sát Tần Thủy Hoàng.

Quê hương tôi đây rồi, Trương Thắng có chút mỉa mai kêu lên như thế.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »