Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6383 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 279
gia quy đầu tiên.

❊ ❊ ❊

Trương Thắng thừa lúc Tần Nhược Nam động lòng nắm tay cô, cô định giật ra, nhưng nhìn trán y còn vết bầm tím, khóe miệng vẫn có vết rách chưa lành, lòng nhói đau cứ để y kéo đi.

Ngã tư đối diện đội cảnh sát hình sự có tòa nhà thương nghiệp cao 12 tầng, làm theo hình cánh cung, trông giống như mũi chiến hạm xé gió lao tới, nghe nói thầy phong thủy yêu cầu làm thế, sáng nay Tần Nhược Nam tới đơn vị không chú ý, lúc này mới phát hiện ra một mặt tường của nó phủ tấm vài trắng che kín, không biết là đang thi công cái gì.

Trương Thắng nắm lấy một góc tấm vải, quay đầu nhìn Tần Nhược Lan, sau đó đó chạy về phía trước.

Chỉ thấy tấm vải khổng lồ kêu phần phật tuột xuống, từ từ xếp lại thành một đống trên mặt đất, bức tường phía trước xuất hiện một trái tim cực to, trên đó viết dòng chữ màu xanh" Tôi yêu Tần Nhược Nam."

Tần Nhược Nam há hốc mồm, ngơ ngác quay đầu nhìn Trương Thắng, lại bị y nắm tay đi tới dưới tòa nhà, người cô lay động, vội nắm chặt tay y, hóa ra hai người bọn họ đang dần dần đi lên.

Tới khi lên độ cao tầng thứ hai, Tần Nhược Nam mới phát hiện ra trái tim khổng lồ kia dùng từng đóa hoa hồng tươi kết thành, toàn bộ là thế, cô không khỏi choáng váng, chỗ này phải tốn bao nhiêu tiền?

Hai người dừng lại ngay bên hàng chữ xanh, đó là dùng hoa hồng xanh kết thành.

Trương Thắng giọng hơi khàn nói: - Anh biết, những tờ báo kia nói linh tinh làm em khổ tâm. Chuyện anh làm không phải là học đám thanh niên choai choai chơi trò lãng mạn, mà là vì đền bù tổn thương gây ra cho em. Anh sẵn sàng dùng cả đời bù đắp cho em, tha thứ cho anh được không?

Tần Nhược Nam đưa tay sờ cánh hoa mịn màng, tay nắm cổ tay Trương Thắng mạnh tới trắng bệch, nhưng ngữ khí lại mềm nhũn: - Anh, thực sự... bận lòng vì em nhiều thế sao?

- Đúng thế, không có em, cuộc đời này không còn vui thú nào nữa.

Tần Nhược Nam không đáp vội, cô biết quyết định trong lúc kích động là dại dột, nhìn đám đông vây quanh phía dưới, không cần nghĩ cũng biết đều là ánh mắt hâm mộ đố kỵ, thở dài: - Đừng ép em, lòng em loạn lắm, cho em nghĩ thêm đã.

Nói tới đó cảm giác cơ thịt Trương Thắng cứng lại, tức mình quát: - Vẻ mặt anh thế là sao? Em muốn suy nghĩ cũng không được à, đừng làm vẻ mặt đáng thương đó...

Bọn họ đứng trên một tấm ván gỗ, dùng cho công nhân vệ sinh kính, do có gió, nên hơi chòng chành, Trương Thắng tay nắm dây thừng, giọng run run: - Không phải, trước tiên xuống đã rồi muốn nói gì tình sau đi, đứng ở đây em không sợ à, biết trước trò này nguy hiểm như thế cho tiền anh cũng không lên...

Tần Nhược Nam ngây ngốc, đột nhiên phá lên cười, trong lòng cô vô cùng đau khổ, nhưng nhìn Trương Thắng vì muốn mình đổi ý, phí hết tâm tư học đám sinh viên trẻ bày trò lãng mạn, kết quả biến bản thân thành trò cười, tiếng cười này của cô mang theo đau khổ, tức giận lẫn bất lực.

- Em đừng cười được không?

Cô vừa nghiêng người cười, tấm ván chịu lực không cân đối lắc lư càng mạnh, Tần Nhược Nam tay không leo núi không sợ, nhưng y làm gì có cái bản lĩnh đó, buông tay Tần Nhược Lan ra, hai tay nắm chặt dây thừng, ngồi xuống, làm cô cười càng tợn, còn cố ý nhùn mình cho tấm ván lắc mạnh hơn.

Trương Thắng tái mặt, nha đầu này trả thù mình đây mà, nghiến răng nói: - Bị đồng nghiệp nhìn em thấy vui thế à?

- Cái gì? Tần Nhược Nam thất kinh, quay đầu nhìn về đơn vị, còn không phải sao, ban công lố nhố người, còn chỉ chỉ chỏ chỏ, huýt sáo cười nói, mình rõ ràng biểu diễn cho họ xem, mặt cô thoáng cái trắng bệch, vừa cuống vừa thẹn thúc giục: - Mau mau cho em xuống.

Trương Thắng thấy vậy, mắt sáng lên, y tóm được điểm yếu nào chịu buông, ngữ khí cứng rắn: - Em tha thứ cho anh, anh mới cho em xuống.

- Đừng mơ. Tần Nhược Nam hai mắt phun lửa, nói từng chữ một: - Mau đưa em xuống.

- Em không đồng ý, anh không làm.

- Anh muốn thế đấy nhé, được!

Tần Nhược Nam cáu lên, dùng sức dẫm tấm ván thật mạnh làm nó lên xuống như cái bập bênh, Trương Thắng quấn thừng mấy vòng quanh tay, la hét ầm ĩ.

- Anh có xuống không?

Trương Thắng sợ chết khiếp, nhưng dứt khoát không chịu thua: - Em có đồng ý không?

Hai vệ sĩ đứng phía dưới hút thuốc, nhìn đôi tình lữ như hai đứa trẻ con kia, cùng lắc đầu.

- Ông chủ chúng ta đúng không sao làm người ta bớt lo được.

Người còn lại lẩm bẩm: - Mẹ nó, nếu xảy ra chuyện thì hết cứu, gọi số nào bây giờ 119, 110 hay 120?

Tần Nhược Nam càng lúc lắc càng mạnh, Trương Thắng sợ sắp nôn ra rồi, y cắn chặt răng, chờ cơ hội ván bên mình nâng lên, tóm lấy lan can đứng dậy, ván ngả về phía Tần Nhược Lan, y cũng lao theo, ôm chặt lấy cô cùng dây thừng, tức thì đầu kia tấm ván vống lên.

Đám đông phía dưới đang vui vẻ xem náo nhiệt thấy cạnh này đều hết hồn, rối rít hét chói tai.

Một vệ sĩ đã rút di động ra bấm số: - Mẹ nó, 110 làm sao không gọi được?

Vệ sĩ còn lại đá hắn: - Cục cảnh sát đối diện kìa, còn gọi khỉ gì, gọi cấp cứu đi.

- Buông em ra mau. Bao nhiêu người nhìn chăm chăm như vậy, bị Trương Thắng ôm vào lòng, Tần Nhược Nam xấu hổ tới mặt đỏ bừng, la hét:

- Em đồng ý thì anh buông, em không đồng ý thì đừng hòng, chúng ta cứ treo thế này.

- Anh điên rồi. Tần Nhược Nam vung tay tát:

Trương Thắng trúng đòn đau không sờn, còn ôm chặt hơn.

Phía dưới không biết kẻ nào nhiều chuyện đột nhiên bắc tay làm lo hô lớn: - Hôn đi, hôn đi.

Đám đông bị kích động, thế là cùng đồng thanh hô: - Hôn đi! Hôn đi! Hôn đi!

Náo động này làm người tụ tập mỗi lúc một đông, thấy Trương Thắng liếm môi đầy gian tà, Tần Nhược Nam dầu mặt vào lòng y, cầu xin: - Em đồng ý rồi, em đồng ý, cho em xuống.

- Không được nuốt lời nhé.

- Không nuốt lời.

Trương Thắng ôm lấy eo cô, điều khiển tấm ván hạ xuống trong tiếng vỗ ta vang dội của mọi người.

Tần Nhược Nam mặt đỏ rực như ráng chiều, hận không có cái lỗ chui vào mà trốn, Trương Thắng thì dương dương đắc ý, còn vẫy tay vừa đi vừa cám ơn mọi người đã ủng hộ.

- Nhược Nam, đi nào, chúng ta về nhà, anh sẽ cầu hôn trước mặt cha mẹ vợ và ông em.

Tần Nhược Nam đột nhiên dùng một chiêu cầm nã thủ gọn gàng, bẻ ngược tay Trương Thắng ra sau, ấn y xuống như khống chế tội phạm.

- Này, em làm cái gì thế? Trương Thắng đau đớn kêu:

- Làm gì ả? Báo đáp anh thôi. Tần Nhược Nam thở hổn hển:

- Lúc nãy em đồng ý rồi cơ mà, nuốt lời là chó con.

- Hôm nay là mùng 1 tháng 4, anh có xem ngày không vậy.

Nha đầu này, nha đầu này, dám giở trò với mình... Trương Thắng cũng giận, nghiến răng quát: - A Thịnh, Lô Vi.

Hai vệ sĩ nghe thấy ông chủ gọi mừng phát khóc, bao lâu rồi mới được thực hiên chức trách, xông tới khống chế Tần Nhược Nam, vừa bất ngờ, đối phương lại có hai người, còn là dân chuyên nghiệp, Tần Nhược Nam nhanh chóng bị khống chế.

Trương Thắng bóp vai, nhìn Tần Nhược Nam vùng vẫy, quát: - Đưa cô ấy lên xe.

Bốn xung quanh cứ gọi là há hốc mồm, vừa xong còn lãng mạn tình cảm là thế, sao thoáng cái thành vụ bắt cóc thế này, Trương Thắng cười khan, chắp tay một vòng: - Làm mọi người chê cười rồi.

Rồi chạy nhanh lên xe, bảo lái xe: - Đi nhanh lên, người đồn công an ra kìa.

Chiếc xe phóng vụt đi, Trương Thắng nhìn Tần Nhược Lan nghiến răng nói: - Gia quy đầu tiên của nhà ta, không có ngày Cá tháng tư.

Chiến tranh mở rộng tới mức khiến cả Trương Thắng và Từ Hải Sinh hai người phát động cuộc chiến thành n gười tham dự, dưới bối cảnh cao thủ như mây tụ tập, ngay bọn họ cũng không khống chế được thế cục nữa.

Đứng cùng trận doanh với Trương Thắng chủ yếu là băng Yến Kinh, bọn họ đánh giá tiềm năng tốt chủ yếu là từ góc độ chính trị, nhắm chuẩn xu thế thị trường không thể giảm sâu hơn được nữa, bây giờ nhập cuộc chắc chắn có lợi lớn. Trong đó không thiếu một vài nguyên nhân khác, ví như đấu tranh phái hệ.

Ví như vị thái tuế ở Trịnh Châu từng giao thủ với tập đoàn Từ thị, kiên định đứng bên phía Trương Thắng, nếu nói không có chút nhân tố ân oán cá nhân trong đó là không thể.

Đầu tháng 5, những người Trương Thắng bí mật phái đi mua đậu nành cơ bản đã hoàn thành chỉ tiêu 1 triệu tấn, lập tức thị trường liên tăng giá, phá vỡ ba năm liền mất giá.

Sau đó tin tức sản lượng đậu nành của nước Mỹ, thậm chí cả Nam Mỹ truyền ra, kích thích giá đậu nành tăng thêm nữa, phía Từ Hải Sinh không ngừng dồn tiền ép giá xuống, nhưng không thể ngăn cản xu thế nữa.

Từ Hải Sinh bắt đầu có cảm giác mình trở thành con mồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »