Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6353 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 272
hai kẻ điên (2).

❊ ❊ ❊

Không khí tràn ngập mùi thịt dê nướng, Trương Thắng đẩy Tần Nhược Lan thong thả đi trên phố, có thể thấy người Ấn Độ biểu diễn vũ điệu rắn hổ mang, ông cụ Ả Rập bán trà kể chuyện sự tích anh hùng xa xưa, đủ các loại đồ ăn vặt, các quán bán đồ trang sức thủ công, quần áo, thảm... v...v... v....

Các cô gái nơi này đều có thân hình khỏe khoắn động lòng người, theo quy định tôn giáo, họ phải mặc áo choàng, đội mũ kín mít, nhưng các cô gái trẻ bây giờ không tuân theo nữa. Do trước sau bị Pháp và Tây Ban Nha thống trị nhiều năm, ảnh hưởng tư tưởng hiện đại, Ma Rốc có không ít người lai, lại thêm dân tộc Bắc Phi vốn là người da trắng, nên các cô gái Ma Rốc có gương mặt tinh tế kiểu Pháp, có vóc dáng nóng bỏng hoang dại, nếu không phải hạn chế tôn giáo, Trương Thắng tin nơi này sẽ có không ít hoa hậu thế giới.

Các chàng trai nơi đây đa phần cao ráo, khuôn mặt thông minh trí tuệ, thi thoảng thấy một nam tử trung niên dẫn theo ba bốn cô gái thân hình yểu điệu đi dạo phố mua sắm, theo sau là bảy tám đứa trẻ đuổi bắt nô đùa.

Trương Thắng hết lòng chiều chuộng Tần Nhược Lan, trừ những lúc bàn bạc công việc thì đều ở bên cô, coi như cô công chúa, làm Tần Nhược Lan sống trong hai thái cực, hạnh phúc và bất an, những thứ này vốn thuộc về chị cô.

- Nào, xem thứ anh mua hôm nay có đẹp không?

Trương Thắng mỉm cười xách cái tùi lớn tới, có cái ủng da đẹp đẽ, có áo choàng kiểu Ả Rập thuê hoa hồng nhạt, cái túi sách đẹp đẽ, toàn bộ là mua cho cô.

- Thích không?

Tần Nhược Nam đột nhiên nhào vào lòng Trương Thắng, lắc đầu quầy quậy: - Thắng, đừng đối xử tốt với em như vậy được không? Em không tiếp nhận được, em thấy vô cùng tội lỗi.

- Sao thế Nhược Lan? Trương Thắng biết rõ vẫn cố hỏi, trong lòng có chút day dứt vì y cố tình để Tần Nhược Lan cảm thấy như vậy, nhưng vì tương lai hạnh phúc của bọn họ, đành tạm ủy khuất cô, nhẹ nhàng bế cô lên, vuốt ve tấm lưng ong:

- Anh, anh có gọi điện cho chị em không? Chị ấy sao rồi?

Trương Thắng cúi đầu: - Anh không gọi, anh nghĩ... cô ấy nhất định không dễ chịu gì. Có điều, thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương..

- Anh không gọi? Giọng Tần Nhược Lan cao vút lên, không kiềm được phẫn nộ:

Vấn đề này bọn họ đã nói rất nhiều rồi không nhất thiết thảo luận thêm nữa, Trương Thắng đặt tay lên môi cô: - Chuyện khác chúng ta đừng để ý, em chỉ cần ở bên anh cả đời là được, bất kể thế nào anh cũng không rời bỏ em lần nữa.

- Thật không? Tần Nhược Lan thực sự sợ một ngày cuộc sống này kết thúc:

Trương Thắng không trả lời, cúi đầu hôn lên cánh môi mềm mại, đưa tay ôm vòng eo nhỏ nhắn kia, từ từ đặt cô xuống giường...

Rất lâu sau Tần Nhược Nam đẩy một cái, Trương Thắng không nhúc nhích:

- Đè chết người ta rồi! Tần Nhược Lan rốt cuộc phải mở ngọc khẩu:

Trương Thắng phì cười trở mình rời người cô.

Tần Nhược Lan thở phào một hơi, kéo chăn che người, ngước mắt nhìn mặt trăng ngoài cửa sổ: - Rời Ma Rốc, anh về nước đi.

- Về nước làm gì?

Tần Nhược Nam xoay lưng về phía y, cô thấy mình cũng điên theo Trương Thắng rồi: - Em không giúp anh đâu, anh tự đi mà nói với chị em.

Trương Thắng lập tức áp người vào lưng cô, hớn hở hỏi: - Em đồng ý sao?

- Chỉ cần anh thuyết phục được chị em, đừng để chị ấy thương tâm là được...

- Anh hiểu. Niềm vui quá bất ngờ, Trương Thắng lúng túng, có chút không dám tin: - Em đồng ý rồi, anh chợt thấy hổ thẹn...

Tần Nhược Lan đột nhiên quay người giáng cho y một cái tát mạnh, nước mắt rưng rưng: - Anh có lương tâm mới là lạ.

- Nhược Lan, anh...

Tần Nhược Lan lại xoay người đi, Trương Thắng ân cần với cô quá mức như thế, cô đơn thuần coi đó là tình yêu thì quá ngây thơ rồi: - Ván đã đóng thuyền, anh đừng nói ra... một số chuyện hiểu là được....

Trời sáng, Tần Nhược Lan vẫn còn say ngủ, mặt mang vẻ mệt mỏi thỏa mãn, Trương Thắng thì vất vả cả đêm vẫn phấn chấn như uống thuốc kích thích, tắm rửa xong, đứng ngoài ban công gọi điện thoại.

- Anh Béo, chuyện sao rồi?

Giọng Quách Y Tinh trong điện thoại rất "thâm trầm": - Ừ, tôi tìm cơ hội tới đơn vị cô ấy thăm vài lần, cô ấy rất tiều tụy.

Trương Thắng nhẹ người: - Vậy là cô ấy vẫn đi làm bình thường, không say sưa, không hút thuốc, không đi cả đêm không về..

- Hẳn là thế.

- Hẳn là sao, có là có, không là không chứ?

- Này Thắng, tôi có phải thám tử tư đâu mà theo cô ấy 24/24.

- Vậy anh nói đi, rốt cuộc cô ấy làm sao?

- Rất tiều tụy.

- Anh không còn câu khác à?

- Tiều tụy thì nói là tiều tụy chứ phải nói sao?

Trương Thắng nhụt chí: - Tôi, đợi em về nước rồi tính.

- Cá nhân tôi kiến nghị, đợi thời gian nữa sóng yên biển lặng cậu hẵng về.

- Vì sao?

- Chuyện của cậu và cô ấy lên báo chí tưng bừng chứ sao, biết người ta nói gì không, chàng tỷ phú trẻ bội tình bạc nghĩa, nữ cảnh sát ghen tuông bùng phát, đuổi đánh khắp Ma Cao, người vợ tội nghiệp chỉ biết khóc thầm. Càng truyền càng hoang đường, thậm chí có báo nói cô ấy là người thứ ba chen chân vào giữa hai người cơ, bây giờ cô ấy không những bị cậu làm tổn thương thấu tim, còn mất hết thể diện, cậu mà về, tôi lo cái bộ dạng của cậu... Cô ấy tát cho một cái.. Không còn bộ dạng nào nữa...

Trương Thắng lòng trầm xuống, không ngờ chuyện ầm ĩ như vậy, áp lực Tần Nhược Nam phải chịu nhất định rất lớn, bề ngoài cô kiên cường, nhưng yếu đuối hơn Tần Nhược Lan nhiều.

Quách Y Tinh chửi: - Mẹ nó, mấy tờ báo nhỏ khốn kiếp mà không thêm mắm muối đồn đại bậy bạ thì không tới mức, con người sống dựa vào cái mặt mà... Này, hay cậu ủy thác, tôi giúp cậu kiện chết bọn chúng luôn.

Trương Thắng đang lo cho Tần Nhược Nam có chút thất thần hỏi lại: - Kiện cái gì?

- Kiện mấy tờ báo kia chứ cái gì, kiện bọn chúng khuynh gia bại sản luôn.

- Thôi, lòng em đang loạn, hơi đâu tính toán với họ, chuyện xảy ra rồi, kiện họ cũng chẳng giải quyết được gì, em sẽ về giải quyết ngay.

Cúp điện thoại của Quách Y Tinh rồi, Trương Thắng lại gọi cho Lạc Phi, an bài công việc, y quyết định lần này về nước, giải quyết luôn cả Từ Hải Sinh lẫn Chu gia, sau đó cho dù có phải bắt cóc cũng sẽ đưa Tần Nhược Nam xa chay cao bay...

Ngay ngày hôm sau Trương Thắng đặt vé máy bay về nước, không đưa Tần Nhược Lan theo cùng mà để cô ở lại Ma Rốc, nơi đó có gia đình của Hussein không cần phải lo. Trương Thắng phải nghĩ tới cảm thụ của cô, cho dù tình cảm chị em họ xưa nay rất tốt, nhưng tâm lý không thể thích ứng nhanh như vậy, cần có một quá trình, nếu dẫn theo cô em đi tán tản cô chị thì cũng quá khốn nạn rồi.

Cũng không sợ Tần Nhược Lan buồn chán, nếu chán Ma Rốc rồi thì cô có thể trở về Anh, lâu đài Nicolas vừa mới mua, rất nhiều khu vực quá lâu không được duy tu đang đóng cửa, cần khôi phục lại, tin rằng đối với lâu đài mỹ lệ tương lai sẽ thành nhà của mình này, Tần Nhược Nam sẽ tận tâm tận lực với nó.

Trương Thắng cũng không về một mình, thông qua mối quan hệ của Hussein ở Ma Rốc, y bỏ tiền thuê được chuyên gia quyền chứng và thị trường ký hạn, bọn họ đều là người từng dưới trướng quỹ Quantum của George Soros, cực kỳ am hiểu thủ pháp dùng tài lực hủy diệt đối thủ yếu hơn.

George Soros sau thất bại ở Hong Kong, liên tiếp gặp bất lợi, tổn thất 5 tỷ USD, năm 2000 phải kết thúc quỹ đầu tư Quantum trứ danh thế giới, không ít nhân tài tản mác khắp nơi, Andrew và Wayne chính là hai trong số đó, bọn họ là người Mỹ, nhưng lại trôi dạt tới Ma Rốc, đủ thấy trải qua quãng thời gian long đong lận đận thế nào.

Lạc Phi ra tận sân bay đón chồng, sau đó cùng nhau về biệt thự, trong căn hầm bí mật, Trương Thắng cùng thân tin Chu gia và hai trợ thủ mới bắt đầu bàn tính kế hoạch phản kích toàn diện với Từ Hải Sinh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »