Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6313 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 242
buổi bán đấu giá (2).

❊ ❊ ❊

Ông chủ Cừu ngồi bên đoán ngay được ý nghĩa cái lắc đầu này, cười: - Cậu Trương, người này tuy chứ nghĩa ít, nhưng hành động có điều ảo diệu đấy.

- Ồ vậy à?

- Mấy món đồ đó đều là của ông ta, cậu cho rằng ông ta quyên ra, lại dùng giá cao mua lại chỉ để khoe khoang sao? Sai, sai lớn, ông ta nổi danh thích sưu tập, nhưng lại không biết chơi đồ cổ, sao lại tốn tiền vào nó như thế? Bình thường ông chủ Cừu tuyệt đối không nhiều lời tiết lộ bí mật của người khác, nhưng hiện giờ cần lấy lòng khách hàng lớn này: - Cậu xem, những thứ đó ông ta bỏ công đi tới vùng xa xôi nghèo khó trong dân gian kiếm về, đồ là thật, nhưng giá đảm bảo không cao đến thế. Ông ta làm vậy chủ yếu kiếm lấy giấy chứng nhận giá của phòng đấu giá thôi, nếu như sau này có người mua thì tốt, nếu không, chả sao, đem đi ngân hàng thế chấp, nên giá càng cao càng tốt...

Trương Thắng vỡ lẽ, đúng là sự thành công đều có nguyên do cả.

Do hôm nay bán đấu giá rất thành công, món đồ đưa ra đều có giá vượt dự tính, người chủ trì rất hưng phấn, dù giọng có hơi khàn vẫn lớn tiếng nói: - Tiếp theo bán đấu giá bốn món di sản cấp bảo vật quốc gia.

Phía dưới xì xầm, bảo vật quốc gia thì nhiều người trong đây có, song đem cả 4 món đi bán, không biết là ai?

- Bốn món này đều do anh Trương Thắng quyên góp, giờ xin mời anh Trương lên giảng giải cho chúng ta biết quá trình phát hiện bốn món bảo vật này.

Hiện giới phú hào bản địa còn ai không biết tới Trương Thắng, một ngôi sao mới của TTCK, một tay chơi mới nổi tiêu tiền không biết tiếc, nghe tới tên y không quá bất ngờ.

Chỉ có Lạc Phi là tròn mắt, cô không biết trước việc này.

- Chào các vị. Trương Thắng lên sân khấu, tự tin đối diện với đám đông: - Tôi không giới thiệu tên tuổi cùng giá trị nghệ thuật của bốn món đồ này nữa, tin rằng anh chủ trì đây tinh thông hơn tôi, còn bản thân thôi... Chỉ học đòi thôi.

Phía dưới có người vỗ tay, thời đó không ít người giàu có nhưng trình độ văn hóa thấp, cảm thấy đồng cảm.

- Bốn món đồ này tôi mua được rất ngẫu nhiên, thời gian trước tôi tới nước Đức, đi dạo chợ đồ cũ, vô tình thấy mấy món đồ Trung Quốc, trong đó có thanh kiếm khắc chữ Triện, tôi hỏi người bán, người Đức đó cũng không biết, chỉ biết là có trong nhà lâu rồi, nên mang đi bán. Tôi nghĩ nếu có kẻ làm đồ giả cũng không dại gì đi làm món đồ Trung Quốc phải không? Có thể bán cho ai được chứ?

Phía dưới cười nghiêng ngả, cái này không thể phủ nhận, đồng thời cũng hâm mộ y kiếm được bảo vật

- Thế là tôi bỏ 400 Mark ra mua thanh kiếm này, người Đức thấy bán được giá ngoài dự liệu, còn nói nhà mình có mấy món đồ phương đông nữa, một bức tranh, một cái đồng hồ và một đồ tư lụa. Trương Thắng hơi dừng lại một chút, nói thêm: - Trên đó thêu rồng... năm móng.

Phía dưới ồ lên, còn Lạc Phi há mồm, sau đó ôm mặt đau khổ:" Cha mình trăm tình ngàn tình, chỉ không tính tới tên thô tục này thích vàng và bạc, tục không chịu nổi, với tranh ảnh và đồ cồ không hứng thú. Xem ra chẳng tới hai năm, số báu vật cha mình vất vả thu thấp được đều bị y bán sạch..."

- Các vị. Người bán đấu giá tiếp lời Trương Thắng: - Anh Trương Thắng vô tình mang về bốn bảo vật cho tổ quốc, chúng tôi mang tới nhờ chuyên gia giám định, kết quả kinh thiên động địa, tôi xin giới thiệu: Đào chi hoàng oanh đồ của Tống Huy Tông, đồng hồ mặt trời tứ dương thời Xuân Thu, tấm lụa Long cẩm tú chuyên dùng cho hoàng đế thời Minh... Và cuối cùng … Hắn hơi ngừng lại một chút, nhìn quanh với vẻ mặt kiêu ngạo: - Là thanh kiếm này dài 58 cm, mang đặc điểm của nước Việt thời Xuân Thu, lưỡi kiếm tới nay chưa rỉ, trên đó có hai dòng chữ " Việt vương Câu Tiễn, tự tác dụng kiếm."

Có người đứng dậy hét lớn với vẻ không tin nổi: - Là Việt vương kiếm.

Lời ấy khiến bốn xung quanh nhốn nháo, tiếng chất vấn vang lên khắp nơi, cũng có nhiều người biết, Việt vương kiếm ở trong viện bảo tàng quốc gia, làm sao có mặt ở đây?

Người chủ trì ra hiệu bảo mọi người bình tĩnh, thong thả giải thích: - Tất nhiên đây không phải thanh Việt vương kiếm trứ danh, nhưng mọi người không nghi ngờ nguồn gốc của nó, mỗi vị đế vương có không ít bội kiếm, đây cũng là bội kiếm đế vương, được chính chuyên gia từng xác nhận thanh Việt vương kiếm kia kiểm chứng...

- 30 triệu! Theo thứ tự Việt vương kiếm sẽ đấu giá cuối cùng nhưng đã có người không kiềm chế được tự ý ra giá, những người khác cũng kích động hùa theo, đành phải thay đổi trình tự.

Một thanh kiếm tượng trưng cho đế vương, ai không muốn? Sở hữu nó không chỉ là món đồ có hiếm có, mà còn mang ý nghĩa may mắn, càng người làm ăn càng chú ý điềm lành, giống như mấy cái cổng sòng bạc đều có hàm ý ở Ma Cao vậy.

Giá nhanh chóng leo lên tới 58 triệu.

Người chủ chì gõ búa: - Số 15, 58 triệu lần thứ nhất...

Con số này quá lớn rồi, kiếm đế vương cũng thích đấy, nhưng vì nó thành ăn mày thì không đáng, nhiều người sau khi bị đám đông làm ảnh hưởng, bắt đầu tỉnh táo lại cân nhắc xem có nên theo đuổi không.

- 60 triệu. Trước khi chủ trì gõ búa lần thứ 3, số 29 hô.

- 61 triệu.

- 65 triệu. Số 29 tiếp tục:

Một nam tử trung niên mặc áo gió thương hiệu Burberry của hoàng gia Anh đứng dậy, ném biển số đi, chỉnh lý y phục, phong độ đưa tay với cô gái xinh đẹp mặc dạ phục đỏ rực rỡ, bước lên phía trước.

Người đó vóc dáng thanh thoát gọn gàng, khuôn mặt tuấn nhã, tuổi trên 40, rất có sức hút của nam nhân thành đạt, mỉm cười thong dong đi lên, cô gái bên cạnh cười ngọt ngào, đôi mắt như bảo thạch lấp lánh, khiến nam nhân nhìn tới đều có cảm giác cô gái vừa mới liếc mình một cái.

Trương Thắng quay đầu nhìn, ánh mắt đóng đinh vào nam tử kia.

Thực ra không cần nhìn, lâu lắm rồi không nghe thấy giọng ông ta, nhưng cả đời không quên được.

Từ Hải Sinh không ngờ ông ta xuất hiện ở đây.

- 70 triệu. Trương Thắng đứng dậy mỉm cười:

- 71 triệu. Từ Hải Sinh cũng cười, đi về phía y.

Cả hai cùng cười, nhưng ánh mắt nhìn nhau không chớp, như hai con dã thú chỉ chực chờ đối phương mất cảnh giác là lao vào cắn xé. Ông chủ Cừu nhận ra chuyện bất thường, đứng lên theo, Lạc Phi đi tới bên cạnh ôm tay Trương Thắng, nhìn cô gái váy đỏ như đóa hoa hồng nở rộ, đường cong tựa chai cola, cứ như thiên địch của cô vậy.

- 80 triệu. Trương Thắng giọng nghiêm túc hơn:

- 100 triệu.

Cả hội trường như muốn điên cuồng, song không ai lớn tiếng, tựa như có bầy ong bay ù ù đầy kích động.

- 100 triệu lần thứ nhất. Người chủ trì nuốt nước bọt hô:

- Chúc mừng. Trương Thắng chợt cười phá lên, mặt tươi tình đi tới bắt tay Từ Hải Sinh lắc một cách thân thiết, nói thật giá này gần gấp đôi dự kiến của y rồi, một vụ mà rửa được không ít tiền:

Từ Hải Sinh hơi bất ngờ, song vẫn rút tay khỏi khuỷu tay Đường Tiểu Ái, nắm hai tay Trương Thắng: - Chúc mừng cậu.

- Anh Từ chúc mừng gì thế?

- Đông Sơn tái khởi, không phải là chuyện mừng sao?

- Ha ha ha... Hai người cùng cười lớn, trông như bạn cũ lâu ngày gặp lại.

Ông chủ Cừu thử thăm dò: - Cậu Trương đây là?

- À, ông chủ Cừu, để tôi giới thiệu, đây là anh Từ Hải Sinh của tập đoàn đầu tư Từ thị Thượng Hải.

Thanh danh của Từ Hải Sinh thì ngay cả ở Thâm Quyến cũng rất vang dội, ông chủ Cừu vội đưa tay ra: - Thì ra là chủ tịch Từ, ngưỡng mộ...

Nhưng trong mắt Từ Hải Sinh bây giờ chỉ còn Trương Thắng, vẫn nhìn y nói: - Thắng à, cậu đúng là kỳ nhân đấy, trải qua bao sóng gió gập ghềnh mà không đổ. Nói thật, tôi hoàn toàn không ngờ cậu còn có ngày hôm nay, cứ nghĩ cậu bị La Đại Pháo truy sát đã phơi thây đồng hoang, xác nuôi chó hoang rồi, ai ngờ cậu lại phong quang nơi này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »