Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6359 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 213
bám sát (1).

❊ ❊ ❊

- Anh Văn, trông anh vẫn thật tinh thần.

Anh Văn cười, ngồi xuống ghế, nhận điếu thuốc là Trương Thắng đưa tới, mỉm cười: - Gặp phải khó khăn gì?

Trước mặt một người như anh Văn, không cần quanh co, Trương Thắng cẩn thận ghé đầu tới, nói nhỏ: - Anh Văn, tôi có người bạn gặp phiền toái, muốn giúp anh ấy chạy trốn. Cho nên tới đây mong được anh chỉ cho một con đường sáng.

Anh Văn chợt cười ha hả: - A Thắng, cậu giỏi kể chuyện cười lắm đấy có biết không, cậu đi tìm một người ngồi tù giúp một người ở ngoài chạy chốn, tôi mà có đường này đã cao chạy xa bay rồi.

Trương Thắng lắc đầu: - Đường có lớn có nhỏ, rồng không thoát được, chuột thì có thể.

Anh Văn nghe Trương Thắng khéo léo tâng bốc mình, không biết nên vui hay không, ngẫm nghĩ hồi lâu, tay nhịp nhịp trên bàn: - Nói ra nghe xem, rốt cuộc là ai, khiến cậu tốn công như vậy.

- Là Chân ca, chắc anh còn nhớ, từng là lão đại trong phòng tôi, giúp tôi đỡ một dao của Lão Đao. Anh ta còn nửa năm nữa là ra tù rồi... Đột nhiên lại giết người rồi cướp súng vượt ngục.

- Giết người? Anh Văn nhíu mày, mặt trầm xuống: - Một phạm nhân đang thi hành án còn giết người, cậu có ngày hôm nay không dễ, sao còn dính líu tới ngoại người này?

Trương Thắng cười khổ: - Anh ấy từng cứu mạng tôi.

Anh Văn tức giận: - Thế thì sao, cậu quá cảm tính, đó là tên tội phạm, dù cậu không giúp loại người đó cũng chẳng có gì là trái đạo lý hay lương tâm hết, không ai trách cậu.

- Vài năm trước tôi sẽ tán đồng với anh điều này, anh không biết, hồi đó đọc báo xem TV, tôi chửi tham quan, chửi tội phạm, lúc mới vào đây tôi còn thấy nhục nhã khi phải chung phòng với bọn chúng. Rồi nhiều chuyện xảy ra ở nơi này, tôi thay đổi, không còn quá coi nặng chuyện thị phi nữa, tôi không quan tâm một người sang hay hèn, nam hay nữ, tốt hay xấu, ai đối xử tốt với tôi, tôi sẽ đối xử tốt với người đó, đơn giản vậy thôi. Trương Thắng lắc đầu: - Nói tới đạo lý, tôi có mười cái miệng cũng không nói lại anh, nếu anh không giúp, tôi sẽ tìm cách khác vậy. Nói rồi cầm túi dưới chân, đặt lên bàn: - Trong này có xì gà cực phẩm quấn thủ công và trà Long Tỉnh, chút tâm ý của tôi thôi. Anh Văn, tôi biết anh muốn tốt cho tốt, tôi không trách anh, đáng lẽ ở lại trò chuyện với anh nhiều hơn, nhưng chuyện khẩn yếu tôi phải đi đây...

- Cậu không sợ vào tù lần nữa à?

- Tôi sợ chứ, nếu không giúp thì lương tâm không yên, giúp cũng không yên. Vậy thà làm còn hơn là không làm. Trương Thắng nói xong đứng dậy:

- Khoan. Anh Văn lắc đầu thở dài: - Cậu cam tâm tình nguyện, tôi cũng chẳng muốn làm kẻ ác. Hãy tới chợ đường số chín, tìm một người bán thủy sản tên La Phong Thôi, hắn ta sẽ có cách, người này tin được, không cần giấu hắn.

Trương Thắng chắp tay: - Cám ơn anh Văn.

- Không cần cám ơn, tôi đợi cậu lại vào đây làm bạn với tôi, đang buồn, ha ha ha. Anh Văn cười lớn bỏ đi:

Trương Thắng đi tới chợ ở đường số 9, nơi này nhốn nháo lộn xộn, nước bẩn chảy lênh láng, chẳng được trật tự như cái chợ của Chung Tình, có điều hôm nay y tới đây chẳng phải để khảo sát kinh doanh, hỏi một người bán cá: - Anh cho hỏi, La Phong Thôi bán hàng chỗ nào?

- La Phong Thôi? Bán gì, chưa nghe thấy bao giờ? Người bán hàng thấy không phải khách, nhiệt tình giảm hẳn, chẳng nhìn y, chỉ thuận miệng hỏi:

- À anh ấy cũng buôn bán thủy sản, tôi có chuyện gấp cần tìm.

- Họ La, bán thủy sản? Người bán thủy sản tôi biết hết, song không ai họ La, cậu nhầm chợ không thế?

Lúc này vợ hắn đang ngồi sục khí cho mấy thùng thủy sản đá hắn một cái: - Đại Pháo không phải họ La à?

Người bán hàng vỗ đầu: - A, quên, Đại Pháo, Đại Pháo, có mấy khi dùng tên họ đâu mà nhớ, đấy, thế thì tôi chỉ biết một người họ La đó thôi.

- La Đại Pháo? Trương Thắng thấy quen tai, không biết có phải là La Phong Thôi không, nhưng nên thử: - Anh ta ở đâu?

- Gần thôi, tôi dẫn cậu đi, đang rảnh.

Người bán hàng nhảy ra ngoài, đi tới một hàng thủy sản to, nói chuyện vài câu đi sâu vào trong, có gian phòng nhỏ ngăn bằng gỗ ép và kính, vừa mới đẩy cửa đã ngửi thấy mùi thuốc lá sặc mũi. - Anh Đại Pháo, có người tìm anh.

Trong phòng có bốn người, ngồi quây tròn chơi poker, người ngồi đối diện với cửa ngẩng lên, đầu hắn trọc lóc, bóng hơn Đường Tăng: - Có việc đ** gì thế? Giọng nói có vẻ tức giận, chắc là bài không tốt.

- Anh Đại Pháo, có phải anh tên là La Phong Thôi không?

La Đại Pháo xoa đầu, thái độ tốt hơn: - Í, không ngờ biết tên tôi, ai bảo cậu thế?

- Anh Văn bảo tôi tới tìm anh.

- Anh Văn. La Đại Pháo đứng dậy đá bàn poker, xua đuổi: - Ra ngoài, xéo hết ra ngoài, lão tử cần bàn chuyện làm ăn.

Mấy người kia lầm bẩm chửi rủa, lườm Trương Thắng mấy cái rồi tức tối bỏ đi.

La Đại Pháo đóng sầm cửa lại, kéo Trương Thắng hỏi nhỏ: - Anh Văn làm sao? Có chuyện gì?

Trương Thắng chợt nhận ra, người này là khách hàng lớn mà y và Chung Tình từng lôi kéo khi mới xây chợ hải sản, cái đầu trọc của hắn là tiêu chí dễ nhận ra, có điều rõ là hắn không nhớ mình: - Không phải, là tôi có người bạn gặp chuyện, muốn rời khỏi nơi này, anh Văn bảo tôi tới tìm anh.

Nghe nói không phải anh Văn có chuyện, La Đại Pháo thở phào: - Trốn hả, đơn giản.

Nhìn thái độ không coi trọng của hắn, Trương Thắng lo lắng nói: - Anh Đại Pháo, không sơ ý được đâu, người này phạm tội nặng lắm, cảnh sát đang truy nã.

- Thiên la địa võng cũng có mắt lưới kia mà, nếu tin tôi thì khỏi nhiều lời, tôi sẽ đưa hắn đi được, anh Văn đã nói, tôi qua loa được sao?... Xong, ảnh đâu?

- Ảnh gì? Trương Thắng ngạc nhiên:

La Đại Pháo trừng mắt: - Muốn trốn tất nhiên phải làm CMT, giấy tờ các kiểu... Trông cái mặt ngu ngơ này là không hiểu gì rồi, sao anh Văn lại quen loại người thế này?

Trương Thắng hiểu ra, cười khan: - Không có ảnh... chỉ là ngay ngoài chợ có lệnh truy nã của anh ta, không biết xé xuống dùng được không?

La Đại Pháo mặt co giật: -....

Chập tối, Trương Thắng lái xe tới vũ trường Spatar.

Ở nơi này y có thẻ vip, ông chủ Tạ Như Vân của nó là một khách hàng trong quỹ tài chính của y, Trương Thắng giúp ông ta kiếm khẳm, được ông chủ Tạ coi như thần tài. Có điều Trương Thắng không biết khiêu vũ, cho nên mới lần đầu tới đây.

Trương Thắng đỗ xe ở đối diện sàn nhảy, nhìn quanh không có gì dị thường mới vào trong.

Một chiếc xe hơi chậm chậm dừng lại, Tần Nhược Nam xuống xe báo cáo: - Mục tiêu đã vào vũ trường Sparta, chúng tôi đang bám theo.

- Được chú ý an toàn, chớ ra tay trong vũ trường.

- Vâng. Tần Nhược Nam nói với Lão Mã, Lão Lưu: - Hai anh gác ngoài, đề phòng tôi làm lạc mất mục tiêu, tôi vào hỗ trợ cho Tiểu Dương và Tiểu Vương.

Tần Nhược Nam có biệt tài nhận khuôn mặt người khác cho nên xung phong làm việc này không ai nghi ngờ gì.

Kiểm tra lại trang phục, thấy không có bất kỳ sơ hở nào, Tần Nhược Lan làm như người khách bình thường, đi về phía vũ trường.

Hôm qua Tiểu Dương và Tiểu Vương theo dõi Trương Thắng lái xe vào sau chợ thủy sản, luân phiên giám thị, nhưng không thấy y ra.

Sáng hôm nay Trương Thắng trước tiên tới văn phòng, sau đó đi mua trà, xì gà tới trại giam thăm bạn tù ngày trước. Sau khi ra, tới chợ thủy sản khác, xách một túi cua và hai con cá về.

Buổi chiều lại tới văn phòng làm việc, ăn tối ở một nhà hàng sau đó lái xe tới vũ trường, toàn bộ hành trình không thấy có liên quan gì tới một tên tội phạm giết người cướp súng. Nhưng tới bây giờ vẫn không có bất kỳ dấu hiệu nào của tên tội phạm, công tác truy bắt sao chịu lơi lỏng, nên họ vẫn bám theo Trương Thắng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »