Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 261
chị em.

❊ ❊ ❊

Nước biển trong văn vắt, bầu trời xanh thăm thẳm, bờ biển biến ảo, không gian yên bình, đất đai ngút ngàn, dù phối hợp kiểu gì, dù là nhìn góc độ gì, đây vẫn là phong cảnh tuyệt đẹp, đó là đảo Iona nằm phía đông bắc nước Anh.

Trên đảo chỉ có hơn 100 người sinh sống, mé đông ra rừng cây rậm rạp với nhiều loài động vật hoang dã, bãi biển chim chóc tụ tập, hải cẩu tụ thành đôi nằm trên bãi biển, vô cùng thích ý, đây chính là thiên đường.

Hai chị em Tần Nhược Nam mặc chiếc áo choàng Anh truyền thống màu gạo, ngồi ở ban công nghênh đón gió biển.

Tần Nhược Lan ngồi ở chiếc xe lăn điều khiển bằng điện tử, máy móc thay cho đôi chân cô, tuy cô không thể vận động, nhưng từng là một y tá, công tác vật lý trị liệu thực hiện rất tốt, đôi chân vẫn giữ được vóc dáng xưa, chưa bị teo đi, nhưng nếu không đứng lên được, đó sẽ là chuyện sớm muộn.

- Tiểu Lan, em ở đây đã hai năm, mọi người lại không thể tới thăm em thường xuyên, lần này chị tới đây có một điều quan trọng muốn hỏi, em nghĩ tới chuyện về nước chưa?

- Về nước ư? Tần Nhược Lan lẩm bẩm:

Cô trốn ra nước ngoài là để điều trị vết thương lòng, ai ngờ gặp phải tai nạn. Hai năm qua nếu cô học tập, làm việc, có vòng tròn xã giao riêng, chắc hẳn dần dần phai nhạt bóng dáng kia.

Nhưng hai năm làm bạn với cái xe lăn, lưu luyến cuộc sống hai chân khỏe mạnh, làm sao quên được nam nhân để lại vết thương cắt sâu vào tim như thế? Càng ngày bóng dáng đó càng khắc sâu vào tâm khảm.

Trước kia cô thương tâm mà đi, giờ vì kiêu ngạo mà không muốn về. Người đó vì không quên được bạn gái cũ nên không tiếp nhận cô, cô đi rồi, cũng muốn giữ lại hình ảnh hoàn mỹ nhất trong y, không muốn về với bộ dạng này.

- Tiểu Lan. Tần Nhược Nam bóp vai em gái: - Bên ngoài tốt đến mấy cũng không bằng nhà mình, Raymond tuy coi em là khách quý, nhưng hai bên không thân không thích, ở nhà người ta mãi không phải kế lâu dài.

- Hi hi, chị, chị nghĩ rằng em ở đây được người ta nuôi không sao? Em đâu vô dụng như thế, Raymond hay rời đảo nên không chăm lo được cho nó, hòn đảo nhỏ này do em quản lý đấy, trước kia anh ấy vì duy trì đất đai tổ tiên mà phải vay mượn, giờ chi phí hoàn toàn dựa vào thứ tự có trên đảo kiếm tiền, em là công thần. Em không ăn không ngồi rồi, chỉ có cái chân này không đi lại được thôi... Còn về nước, em làm được gì? Tần Nhược Lan cười buồn vô hạn: - Về rồi em chỉ là người tàn tật vô dụng:

Tần Nhược Nam ôm lấy đứa em gái cùng nhau lớn lên, nước mắt như mưa...

- Mùa đông ở đây rất đẹp, đa phần đều có nắng mặt trời, cỏ vẫn xanh mướt, hoa vẫn nở, nếu không phải nhìn thấy những chiếc lá vàng vốn phủ kín cây bắt đầu phiêu diêu theo gió thì chị không nhận ra đã là mùa đông đâu. Mùa đông, lại là một mùa đông nữa... Thời gian trôi qua thật nhanh. Tần Nhược Lan được chị đẩy xe lăn đi dạo, cô say sưa kể chuyện ở đây, giống như cư dân bản địa: - Chị em, ở kia có cái siêu thị, đó là siêu thị duy nhất trên đảo, do ông Bryan mở. Người sống trên đảo này đều từ thời tổ tiên, nên nhà nào cũng quen nhau. Đôi khi ông Bryan rời đảo hay đi câu cá, siêu thị vẫn mở như thường, mọi người mua hàng rồi để lại tiền trên quầy, tuyệt vời đúng không?

- Ừ, nơi này đúng là tiên cảnh nhân gian. Tần Nhược Nam tán đồng:

Phía trước là bãi cỏ mềm như nhung, ở giữa có con đường nhỏ, cái ghế gỗ dài, xa xa là nóc nhà thờ, còn lại các công trình kiến trúc ở đây đều thấp, cái siêu thị treo tấm biển cũ tới mức không nhìn ra tên khắc trên đó, bên cạnh là quán cà phê, hàng rào trắng, bàn gỗ, thuần chất Anh, người trẻ tuổi trên đảo không nhiều, tiết tấu sinh hoạt chậm rãi, cuộc sống đơn giản.

Mấy vị khách trong quán cà phê nhìn thấy hai cô gái phương đông xinh đẹp đều gật đầu chào thiện chí, một ông già đi tới lịch sự mời họ vào uống cà phê, Tần Nhược Lan bỏ chiếc mũ lông trên đầu xuống, hơi khom người dùng tiếng Anh nói: - Cám ơn bệ hạ, tôi sắp phải về lâu đài rồi.

Tần Nhược Nam đẩy em gái đi một đoạn, mới hỏi: - Tiể Lan, em vừa gọi ông ấy là gì vậy?

- Hi hi, chị không nghe nhầm đâu, ông ấy là một vị vua.

Tần Nhược Nam giật mình nhìn lại: - Vua nước Anh... Là chồng nữ hoàng Elizabeth sao?

Tần Nhược Lan cười vui vẻ: - Không, chồng nữ hoàng không phải là vua, cũng không phải là ông ấy, ông ấy tên là Paddy Roy Bates vua hòn đảo tên Sealand cách bờ biển khoảng 6 dặm Anh. Nơi đó có một hòn đảo nhân tạo, dùng cột bê tông cốt thép cực lớn chống đỡ, diện tích đảo rộng nhất không quá 200 mét vuông, nhưng có bãi đầu máy bay, mấy trăm người sinh sống.

- Thời thế chiến thứ 2, nước Anh vì đối phó với máy bay chiến đấu của Đức nên xây nó. Sau chiến tranh mất đi ý nghĩa bị vứt bỏ, thành thiên đường chim biển. 30 năm trước, ông Bates khi đó mới là thiếu tá lục quân, lên một trong số hòn đảo nhân tạo đó, tuyên bố chủ quyền, tự xưng là vua.

- Ông ấy gửi thư cho nữ hoàng, xin làm vương quốc phụ thuộc, ông ta còn phát hành tiền, hộ chiếu, biển số xe riêng, dù đất nước của ông ấy chẳng có xe hơi. Lúc đó cả đảo quốc, bao gồm thành viên vương thất chưa tới 10 người.

Tần Nhược Nam thấy khó tin: - Chính phủ Anh kệ ông ta sao?

- Đương nhiên là không, sau khi ông Bates tuyên bố chủ quyền, chính phủ Anh phái quân hạm bao vây vương quốc của ông ta, nhưng ông ta liều chết bảo vệ lãnh thổ. Cuối cùng chính phủ anh không khai chiến, vì khi đó theo luật, lãnh hải Anh chỉ có 3 dặm cách biển, mà hòn đảo đó lại cách 6 dặm, nên họ không làm gì được.

- Thế là đảo quốc của ông ấy vẫn tồn tại tới bây giờ, hơn nữa cái đảo quốc chẳng có tí tài nguyên nào này kiếm cho ông ta rất nhiều tiền, đảo nhân tạo của ông ấy đã hiện đại hóa toàn diện, các hacker hàng đầu rồi các công ty cờ bạc trên mạng đều nộp tiền để đặt server trên đảo quốc của ông ấy, vì đó là quốc gia độc lập, không có luật dẫn độ.

Tần Nhược Nam càng nghe càng thấy hoang đường, không nhịn được cười: - Trên đời có chuyện cổ quái như vậy à? Nếu không nhìn thấy tận mắt, chị chắc là sẽ nghĩ thần kinh ông ta có vấn đề.

- Mới đầu em cũng nghĩ thế, nhưng tiếp xúc rồi mới biết ông ấy rất bình thường. Em mới hiểu được hành động của ông ấy, ông ấy sống thoải mái tự do hơn người khác, không bận tâm tới suy nghĩ của người đời về mình.

Tần Nhược Nam vừa đi vừa suy nghĩ, rất lâu sau mới thở dài: - Thực ra ai cũng muốn sống như thế, nhưng trừ lúc con nhỏ vô ưu vô lo, có ai không phải nhìn mặt người khác mà sống.

Dưới cái cây cao lớn có một nam nhân mặc váy Scotland truyền thông đang thổi kèn, một khúc nhạc cổ, nghe có cảm giác trầm, nhưng không khiến người ta bi thương.

Ông già đó thấy có khán giả lắng nghe, vui vẻ tiến tới cầm kèn vừa thổi vừa nhún nhảy đi quanh hai cô gái xinh đẹp, những chiếc lá hoàng kim bay lất phất xung quanh ông ta.

Ánh mặt trời, bãi cỏ, lá vàng, mây trắng, con người, tạo thành bức tranh sơn dầu với mảng màu tươi sáng riêng biệt.

Hết ca khúc, hai cô gái chào ông già đi tiếp, Tần Nhược Lan bỗng nhiên phì cười: - Chị biết không, truyền thống của Scotland là mặc váy không mặc quần trong, cho nên mỗi lần thấy ông ấy em đầu tò mò muốn biết ông ấy có mặt quần lót không?

Nhìn ông già tóc bạc phơ vẫn tiếp tục thổi kèn tự giải trí, Tần Nhược Nam không nhịn được cười, gõ đầu em gái: - Con bé này ở nước ngoài hai năm mà lời điên khùng gì cũng dám nói.

- Úi, còn giả vờ thục nữ với em nữa, là ai nói muốn trần truồng leo núi Alps? Cô gái đó còn to gan hơn em nhiều, chậc chậc đợi lúc đó em muốn xem có kiến leo lên người chị, rồi chui vào...

Tần Nhược Nam đánh em gái: - Đừng nói nữa.

Tần Nhược Lan cười khanh khách nhìn chị mình má đỏ như hoa đào: - Chị, chị ngày càng xinh đẹp, khi nào mới chịu kiếm bạn trai đây, mau mau có con đi, gửi qua đây em sẽ dạy nó thành quý tộc nhỏ.

Nghe em gái nhắc tới bạn trai Tần Nhược Nam cười vừa thẹn thùng vừa hạnh phúc, Tần Nhược Lan bừng tỉnh: - Chị có bạn trai rồi? Hay quá, dám dấu em, mau khai ra, anh rể tương lai là người thế nào?

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »