Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6281 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 274
đưa tôi tới bệnh viện.

❊ ❊ ❊

Tần Nhược Nam đứng trong văn phòng cục trưởng cục công an thành phố, mặt vô cảm.

Cục trưởng Đinh trầm ngâm, tỏ ra hết sức khó xử: - Tiểu Tần, lần cướp ngân hàng này, biểu hiện của cô vô cùng xuất sắc, rất nhiều người dân tận mắt chứng kiến tinh thần anh dũng trấn áp tội phạm của cô, tạo nên uy phong cho cảnh sát chúng ta, cục nhất định biểu dương long trọng. Ừm... Có điều, gần đây trạng thái tinh thần của cô không tốt, cục quyết định cho cô nghỉ phép một thời gian, khi nào thấy khỏe rồi hẵng về cương vị cũng được.

- Cám ơn cục trưởng. Tần Nhược Lan đứng thẳng chào:

Bên ngoài trời đang mưa, không to, cứ rả rích suốt từ sáng tinh mơ không chịu tạnh.

Tần Nhược Nam không che ô, kéo cổ áo da lên cao, hai tay cho trong túi, đi trên đường như u hồn.

Mưa xuân vùng đông bắc rất là phiền toái, chẳng có tình thơ ý họa nào, chỉ khiến người ta thấy lạnh buốt, mưa chỉ to hơn mừa phùn phương nam chút xíu, nhưng làm mọi thứ trở nên mơ hồ, bóng người qua đường vội vã, thoáng cái không thấy nữa rồi, giống như cảnh tưởng thê lương trong rất nhiều bộ phim.

Trương Thắng lặng lẽ lái xe đi sau Tần Nhược Nam, đau lòng nhìn bóng dáng phía trước, đó đâu phải là tiểu tụy, mà là sụp đổ, y rất muốn chạy tới ôm lấy cô.

Nhưng y không thể.

Tần Nhược Nam đang đi, đột nhiên đứng lại, ở đó có cửa hàng cho thuê đồ cưới, cô thất thần nhìn bộ váy cưới trắng muốt sau lớp cửa kính, đưa bàn tay giá lạnh sờ lên tấm kính bị mưa làm nhòe đi.

Có di động gọi tới, Trương Thắng chỉ nhìn Tần Nhược Nam không nhận, một lúc sau mới hồi tỉnh lại, cầm di động lên xem số, là Tần Nhược Lan, liền gọi lại.

Chuông vừa reo một tiếng đã có người bắt máy: - Anh đã về nhà chưa?

- Anh đang ở nhà rồi.

- Vậy chị em?

- Cô ấy cũng ở đây.

Giọng Tần Nhược Lan khẩn trương: - Chuyện, chuyện của chúng ta... Chị em nói sao?

- Anh chỉ đi theo cô ấy, chưa dám gặp.

- Ừm, vậy tới đi, chịu đau một chút, về em băng bó cho. Tần Nhược Lan nói một câu không rõ là cổ vũ hay làm người ta nhụt chí, rồi tắt máy.

Cười méo xẹo, hít thở mấy lượt lấy can đảm, Trương Thắng mở cửa xe, đi tới sau lưng Tần Nhược Nam, gọi nhỏ: - Nhược Nam.

- Ừm? Tần Nhược Nam thuận miệng đáp, sau đó giật mình quay ngoắt lại, hai mắt mở to hết cỡ, vẻ mặt thù địch: - Anh tới đây làm gì?

Dũng khí của Trương Thắng trôi đi cái vèo, trước đó y dự tính nên xuất hiện ra sao, trấn tĩnh, lạnh lùng hay điên khùng như đối phó với Tần Nhước Lan, đối diện với gương mặt xanh xao hốc hác đó, tất cả thành vô nghĩa: - Anh, đi thăm Nhược Lan rồi.

Tần Nhược Nam vội hói: - Nó thế nào?

- Lên xe đi, trời mưa, cẩn thận không bị cảm.

Tần Nhược Nam im lặng.

Trương Thắng nói khích: - Yên tâm anh không làm gì em đâu.

Tần Nhược Nam bĩu môi khinh bỉ, ai làm gì ai chưa biết, đi thẳng tới mở cửa xe bước vào.

Trương Thắng thở phào, nha đầu này không chịu nổi khích bác, lên xe từ cửa khác, nói: - Cởi áo ngoài ra tránh ngấm nước, anh bật điều hòa.

- Khỏi tỏ ra ân cần, em gái tôi sao rồi? Tần Nhược Nam giọng lạnh băng: - Anh rất nhiều thủ đoạn, đã dỗ cho nó hồi tâm chuyển ý chưa?

Hai chị em đột ngột mất liên lạc, Tần Nhược Lan lâu rồi không gọi cho cô, có vẻ muốn trốn tránh, cô không có linh cảm mới lạ.

- Vốn là có thể, nhưng dù sao hai chúng ta có một đoạn tình cảm, nên...

Tần Nhược Nam cắt lời, nói từng chữ: - Đừng nhắc tới tôi, chúng ta đã kết thúc rồi.

Trương Thăng đột ngột nhìn cô chằm chằm, giọng hung hăng: - Kết thúc hay không không phải nói mồm mà xong được, đáng lẽ anh không nên đi gặp cô ấy, cứ để anh từng chút một già đi trong hồi ức của cô ấy, như vậy đã tốt hơn. Nhưng anh đi rồi, hiểu lầm cũng cởi bỏ rồi, vì em, cô ấy không tiếp nhận anh... Nên không khác gì sống trong địa ngục...

Tần Nhược Nam mắt đỏ nhừ hét lên: - Ý anh là gì, anh trách em sao? Lỗi của em sao?

- Anh chỉ trần thuật một sự thật thôi.

- Nếu không phải tại anh, làm sao nó như vậy được... Đừng vòng vo nữa, rốt cuộc là thế nào rồi, tôi không cần biết quá trình, chỉ cần kết quả.

- Anh cầu hôn với cô ấy, cô ấy đồng ý rồi, nhưng có một điều kiện.

Tần Nhược Nam nhẹ người, thần kinh căng thẳng suốt thời gian dài khiến cô mất ăn mất ngủ được nới lỏng, cảm thấy toàn thân mệt mỏi rã rời, đồng thời cũng thấy như bước hụt chân, rơi xuống hố sâu: - Vậy thì tốt.

- Điều kiện của cô ấy là, muốn em gả cho anh, cô ấy mới chịu theo anh.

- Gì? Tần Nhược Nam như bị ong đốt: - Anh đừng nói láo, làm sao nó có thể nói vậy,

- Nhược Lan bị liệt rồi, cô ấy không thể làm nghĩa vụ của người vợ, điều cô ấy cần là an ủi về tinh thần, chỉ có chúng ta ở bên nhau, cô ấy mới thấy không có lỗi với em. Trương Thắng nào dám lộ ra ý tưởng kia của mình, nên nói dối trắng trợn, nắm lấy hai tay Tần Nhược Nam, giọng tha thiết: - Nhược Nam, em đừng dối lòng nữa, nếu em quên được tất cả thì đã không tiều tụy thế này, hai chúng ta ở bên nhau cùng chăm sóc Nhược Lan, vậy không phải là tốt nhất sao?

Đôi mắt đẹp của Tần Nhược Nam dần đàn khép lại: - Vậy ra, đó là cách giải quyết của anh hả?

- Đúng.

Trong màn mưa li ti, chiếc xe ô tô đắt tiền không ngừng rung lắc, bên trong còn có tiếng nam nữ cùng với tiếng thở dốc, khiến người đi đường nghĩ tới phương diện không lành mạnh.

Tuy trời mưa, vẫn có một đám đông nhỏ tụ tập đằng xa chỉ chỏ bàn tán.

Trong một chiếc xe khác, hai nam tử mặc áo choàng cao cổ cũng đang nhìn chằm chằm chiếc xe kia.

- Chúng ta có nên qua đó không?

- Không cần, ngài Trương nói không nguy hiểm tới tính mạng mà.

Vệ sĩ A chưa hết lo: - Không nói chắc được đâu, nữ nhân điên lên thì không dự tính được.

Hai vệ sĩ đang do dự thì cái xe kia ngừng rung lắc, một cô gái xinh đẹp bước ra, tóc tai rối loạn, gò má ửng hồng, chỉnh trang lại y phục, coi như không có ai xung quanh, thản nhiên bước đi.

Người qua đường đang tặc lưỡi hâm mộ, cô gái này đúng là giai nhân tuyệt sắc thì từ cánh cửa xe khép hờ một nam nhân hai mắt thâm tím y phục rách bươm bò ra, một cánh tay giơ lên gọi: - Đưa tôi tới bệnh viện...

Phòng bệnh cao cấp của bệnh viện công an thành phố Quỳnh Hải, Trương Thắng đeo nẹp cổ, lưng cố định, chỉ hơi cựa quậy một chút là đau thấu tim gan.

Lúc này y đang cắn răng quay đầu nhìn laptop.

Trên màn hình, Lạc Phi tò mò hỏi: - Sao anh không bật camera?

Trương Thắng cười khan: - Hình như camera hỏng mất rồi, anh chưa kịp sửa.

- Ồ.. Lạc Phi gật gù tỏ vẻ đã hiểu: - Anh vừa đọc tài liệu em vừa trình bày cho anh nhé.

- Ừ.

Trương Thắng vất vả nhìn màn hình, cố gắng tập trung đọc tài liệu, nghe giải thích: - Thị trường kỳ hạn đã ba năm đi xuống, lúc này chúng ta đánh dài hạn, lại còn nhập lượng lớn rất nguy hiểm, hơn nữa đối thủ còn là Từ Hải Sinh.

Lạc Phi cười tinh nghịch: - Anh sợ à, không nghĩ xem trước kia đối thủ của họ là ai, ngân hàng Anh Quốc, càn quét một nửa Đông Nam Á, gây ra nguy cơ tài chính Châu Á, bọn họ mạnh tay quen rồi, anh đã thuê họ phải chuẩn bị tư tưởng chứ.

Trương Thắng cười khổ: - Nhưng anh làm gì có thực lực tài chính như quỹ Quantum, bọn họ có cơ sở vững chắc chứ?

- Trước tiên chúng ta có hoàn cảnh quốc tế ủng hộ, theo như thông tin Wayne thu thập, do ảnh hưởng thời tiết, sản lượng đậu nành của Mỹ cùng cả Nam Mỹ sẽ giảm mạnh, bọn họ lại là vùng cung cấp đậu nành chính cho cả thế giới. Lạc Phi gập tay liệt kê: - Thứ hai, hoàn cảnh trong nước ủng hộ, nền công nghiệp nước ta ngày càng cần nhiều đậu nành, mà giá đậu nành quá thấp ảnh hưởng nhiệt tình của nông dân, quốc gia muốn cổ vũ nông dân, thế nào cũng phải thay đổi cục diện thị trường đậu nành ảm đạm. Thứ ba là về nhu cầu chiến lược, anh không dám phục kích ở phương diện này, Từ Hải Sinh càng không ngờ anh dám mạo hiểm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »