Cao Thủ Kiếm Tiền!

Lượt đọc: 6215 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »
Chương 209
dâng tới tận cửa (1).

❊ ❊ ❊

Ăn cơm xong Trương Thắng chở cha mẹ tới nhà cô mình, tới nhà hỏi thăm bệnh tình, hàn huyên một hồi, Trương Thắng lái xe tới chùa Từ Ân.

Trong chùa Từ Ân, Tiểu Lộ thành tâm chắp tay trước Phật tổ, lặng lẽ cầu khấn, bao năm qua cô chỉ tự nói chuyện với bản thân, từ khi theo bà Trương tới đây cầu khấn Phật tổ phù hộ cho Trương Thắng, thấy trước Phật tổ như có một nơi ký gửi tinh thần, làm linh hồn của cô được thả lỏng, vì thế cô thường xuyên tới đây.

- Thí chủ, hãy xin một cây xăm đi. Một vị hòa thượng thấy Tiểu Lộ thái độ thành kính, mang ống xăm tới.

Không phải lễ tết, chẳng phải là ngày rằm hay đầu tháng, chùa rất vắng vẻ, hòa thượng cũng nghèo, giải xăm kiếm thêm ít tiền, Tiểu Lộ không muốn làm ông thật vọng, hoang mang hỏi: - Thưa thầy, cầu gì bây giờ?

- Thí chủ, vô tâm hơn cố ý.

Tiểu Lộ tùy ý lắc ống xăm, lạch xạch, một cái xăm rơi ra, bên trên có bốn câu:" Hôn nhân nguyên thị tiền sanh tu, hà tất lao tâm cần ý cầu, chức nữ vị phùng thất nguyệt thất, ngưu lang y cựu hoàn khiên ngưu."

- Thí chủ, để bần tăng giải xăm cho.

Tiểu Lộ lắc đầu, lấy hai đồng trả cho ông ta, rồi thi lễ đi về.

Trương Thắng tới nơi mang theo rất nhiều đồ cúng, vì thế sư thầy không gạ xem xem nữa, có điều y cũng không biết Tiểu Lộ vừa mới ở đây.

…..

Dã tâm của Từ Hải Sinh càng lúc càng lớn, vì có thể thao túng được thêm nhiều tài chính, công ty đầu tư của ông ta tham gia cổ phần vào Chứng khoán Tân Thịnh, kiến lập quan hệ lợi ích cùng tiến cùng lui, dùng tiền đảo bảo của khách hàng gửi trong công ty chứng khoán để thao tác cổ phiếu.

Lúc này Trương Thắng bước chân vào thị trường kỳ hạn (futures market), lúc đó thị trường vốn của đại lục còn khá sơ khai, nếu nói có thứ gì kiếm được nhiều tiền hơn cổ phiếu thì chỉ có hợp đồng kỳ hạn thôi.

Hiện giờ Trương Thắng muốn đuổi theo Từ Hải Sinh, muốn có lực lượng hùng hậu như ông ta, vậy chỉ còn cách đi trước, đi nhanh hơn ông ta, con đường này chính là thị trường kỳ hạn.

Thị trường kỳ hạn thu lợi hơn xa TTCK, nguy hiểm cũng tương ứng, Trương Thắng mặc dù đã chuẩn bị và điều tra kỹ càng, nhưng vẫn thận trọng hết mức có thể, y nghiêm khắc quy định, tài chính đầu tư vào thị trường kỳ hạn nhiều nhất chỉ được bằng 20% số tài chính, không cho phép vượt qua hạn mức này.

Lần thử lửa đầu tiên của Trương Thắng cùng đoàn đội tinh anh của mình thành công rực rỡ, kiếm được hơn 2 triệu, số tiền không lớn, nhưng ý nghĩa nó đại biểu thì rất lớn, Trương Thắng cực kỳ cao hứng nói: - Mọi người vất vả rồi, hôm nay tôi mời khách, chúng ta tới "Hương vị cư", uống rượu ca hát.

Thành viên của phòng đầu tư đặc biệt tức thì reo hò không ngớt.

- Lão Ngô, chuyến này anh ghi công đầu, thao táo lão luyện, ánh mắt tinh chuẩn, cuối tháng thưởng thêm 5 vạn.

Ngô Trung Hưng là người nhiều tuổi nhất trong phòng này, năm nay trên 40, vốn người của phòng đại hộ, kinh nghiệm cả ở thị trường kỳ hạn lẫn TTCK, có tuổi rồi nên không dám mạo hiểm như trước, năm ngoái thị trường lại nguy hiểm như thế, thấy Trương Thắng thành lập văn phòng công tác làm ăn rất tốt liền đăng ký đầu quân, được Trương Thắng chào đón long trọng, lúc này chà chà tay phấn khích: - Cám ơn ông chủ.

- Được rồi, mọi người giải tán đi, ai còn việc gì thì làm cho xong, chớ để tối nay đi chơi còn lấn cấn công việc.

Trương Thắng phất tay nói, đuổi đám đông phấn khích ra khỏi phòng, có điện thoại, vừa cầm lên nghe thì bên kia truyền tới giọng nữ vui sướng: - Oa, anh vẫn còn sống à, tưởng anh biến mất trên đời này rồi.

Trương Thắng ngớ người: - Này, cô gì đó ơi, có có gọi lộn số không vậy?

- Cái đồ vô lương tâm, nói quên là quên ngay được, trước kia cùng người ta ngắm trăng, gọi người ta là Tiểu Điềm Điềm, bây giờ gọi là cô gì đó, có người mới rồi chứ gì? Cô gai bên kia cười khinh khích:

- Tôi, bao giờ... A... Ông trời ơi. Trương Thắng hồi lâu mới khép miệng lại được, một tay vỗ bàn: - Em gái di động, cô còn dám nói tôi, tôi tưởng cô biến mất rồi thì có, bao nhiêu lâu chưa gọi điện.

Đám Lạc Phi lúc này còn chưa ra khỏi phòng, vừa khép cửa vừa lẩm bẩm: - Ông chủ của chúng thật chơi bời, có luôn cả em gái di động...

- Ông chủ đúng là ông chủ, cao hơn người một bậc, không có tên thì không dấu vết, đáng học tập. Lưu Hồng Bân tặc lưỡi:

- Cái hay không học, học lừa dối bạn gái. Lạc Phi vo nắm giấy ném vào mặt hắn:

Trong văn phòng Trương Thắng.

- Sao lâu rồi không thấy đâu?

Cả hai cùng hỏi rồi cùng bật cười.

Thì ra sau khi Trương Thắng vào trại, Tần Nhược Nam gọi điện vài lần không ai nhận máy, lâu dần cũng phai nhạt. Còn Trương Thắng sau khi ra trại thì Tần Nhược Nam đã đi Anh thăm em gái, Trương Thắng gọi lại không được, rồi sau đó y tiến vào TTCK, quá bận rộn nên cũng quên đi.

Hôm nay Tần Nhược Lan thấy tin nhắn trong máy đã đầy, ngồi xóa đi những tin không quan trọng, chợt thấy một số từng vô cùng thân thuộc, không nỡ xóa đi, thử gọi một lần, ai ngờ lại thông máy.

Hai người tuy chưa bao giờ gặp nhau, nhưng không biết bao lần thức đêm tâm sự tới cạn pin, nói cả những chuyện thầm kín nhất, cho nên chẳng mấy chốc lại thân thuộc như chưa bao giờ xa cách.

- Này em gái di động.

- Ừ?

- Chúng ta gặp nhau đi.

-...

- Sao thế, không muốn à?

- Chúng ta bây giờ thế này không phải tốt hơn à? Có cảm giác thần bí, hơn nữa muốn nói gì với đối phương cũng được, không câu nệ gì. Một khi gặp nhau, khả năng giống như bạn bè bình thường, nhiều điều cố kỵ.

Trương Thắng thở dài: - Cũng đúng, tôi luôn tưởng tượng em gái di động xinh đẹp nội tâm, nếu gặp rồi, thấy cô gái mắt lồi kinh cận, răng vổ... Ài, thế thì thất vọng lắm.

- Xì, tôi mà xấu thế sao?

- Vậy gặp nhau đi.

- Đừng hòng, không mắc lừa anh đâu.

Trương Thắng liên tưởng Tiểu Lộ bỗng dưng biến mất, giọng buồn buồn nói: - Thật đấy, có lẽ cô nói có lý, nhưng bạn bè bao lâu không biết nhau, xảy ra chuyện gì cũng không rõ, như bỗng chốc tan biến khỏi nhân gian, muốn tìm không được... cảm giác đó giống hoa nở không kết trái vậy.

Tần Nhược Nam đa sầu đa cảm nghe giọng buồn bã đó, không khỏi bị cảm nhiễm: - Vậy... gặp nhau nhé?

- Ừ.

- Nhưng... tôi xấu lắm.

Trương Thắng thầm nghĩ:" Hay là thôi, đừng phá vỡ ảo tưởng mỹ lệ thì hơn."

Tần Nhược Nam thấy y chậm trả lời một giây liền cười lạnh: - Nghe tới xấu là muốn đánh trống rút lui rồi hả?

- Làm gì có, là tôi sợ cô tự ti, đang nghĩ làm sao an ủi cô đây.

Tần Nhược Nam phì cười: - Được, anh tự tin lắm, đã thế thì tôi nhất định phải xem mặt anh mới được, chưa biết ai an ủi ai đâu, nói đi, bao giờ?

- À, tối nay tôi có cuộc xã giao... Tối mai đi, tôi mới cô ăn cơm, khách sạn Hoa Hồng, tôi sẽ đặt phòng bao.

Cửa vào thị trấn Thái Bình đột nhiên có rất nhiều cảnh sát, lại còn thiết lập giải ngăn cách chắn đường, người đi qua đi lại đều bị kiểm tra, cho nên giao thông tắc nghẽn, tiếng chửi bới oán thán rợp trời.

Một người trung niên mặc quần đen áo choàng trắng theo dòng người nhích dần về phía trước, thấy cảnh sát tra xét đằng xa, chợt nhân lúc không ai chú ý lách sang bên đường, người bên cạnh chỉ nghĩ hắn đi vệ sinh, không để ý.

Lúc này Tần Nhược Nam bị đội trưởng Lưu gọi vào văn phòng.

- Tiểu Tần, những con đường chính đã lập chốt chặn rồi, nghi phạm khó lòng thoát được. Hắn vốn có một người bạn thân trong thành phố, cô là người làm việc cẩn thận, cơ cảnh, nên tôi giao việc này cho cô, dẫn theo người giám sát mật thiết người bạn kia, hiểu nhiệm vụ chưa?

- Rõ. Tần Nhược Nam đứng nghiêm nhận lệnh:

- Lần đầu cô tự mình dẫn đội, tôi để Lão Mã đi theo, anh ấy kinh nghiệm phong phú, nghe ý kiến anh ấy.

- Vâng. Tần Nhược Nam đáp lời:

Đội trưởng Lưu dập tắt điếu thuốc, sắc mặt nghiêm trọng: - Nông trường cải tạo xảy ra chuyện, hai phạm nhân đánh nhau, một tên đại ca là Chân Tử Minh đâm một tên đại ca khác là Lão Đao, sau đó thừa lúc hỗn loạn bỏ trốn. Kẻ này phạm tội giết người, còn trộm một khẩu súng lục 54, có 8 viên đạn, cực kỳ nguy hiểm. Cho nên nếu tình huống nguy cấm, tùy nghi hành sự, bắn chết hắn.

-Vâng, bạn hắn là ai ạ?

Đội trưởng Lưu cười lạnh: - Là một người bạn cũ của chúng ta.

Hắn lấy một tập hồ sơ đưa tới: - Tài liệu ở đây, tên Chân Tử Minh này và Lão Đao ở nơi tạm giam từng có thù oán, nguyên nhân vì một người, chính là người từng hôn trộm cô đấy.

Tần Nhược Nam ngạc nhiên: - Trương Thắng sao?

Đội trưởng Lưu tán thưởng: - Quả nhiên là trí nhớ rất tốt, chính y, bây giờ làm ăn tốt lắm, có tiếng tăm trên TTCK, quan hệ xã hội phức tạp. Chân Tử Minh không tiền bạc, không lối thoát, khả năng sẽ nương nhờ y. Tài liệu tên Trương Thắng này đều trong đó, cô về xem cho kỹ, lập tức tiến hành giám sát.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283
Tiến »