Thám tử đốc sức theo dõi động tĩnh quân Sở. Chung Ly Ngạo vừa phải đề phòng quân Sở tấn công, vừa mong ngóng đoàn xe chở lương từ Lạc Dương đến tiếp viện.
Trong trướng quân, các bộ tướng đều lộ vẻ mệt mỏi. Nửa khuôn mặt Chung Ly Ngạo gần như bị râu che kín. Trầm mặc hồi lâu, ông cất tiếng: "Đợi thêm chút nữa, có lẽ hôm nay lương thực sẽ đến."
"Đại soái, e là không đợi được lương thực rồi." Một bộ tướng cao lớn nói: "Quân lương đã cạn đáy. Lạc Dương hẳn biết chúng ta còn cầm cự được bao lâu. Nếu không biết, họ đã chẳng chậm trễ việc đưa lương đến như vậy. Tướng sĩ mỗi ngày chỉ được ăn nửa khẩu phần, e là mười ngày trước đã hết sạch gạo rồi."
Bộ tướng mập mạp bên cạnh cười lạnh, giọng khàn khàn: "Nghiêu Sơn cách Lạc Dương chẳng quá ba ngày đường. Dù có chậm trễ, thêm thời gian nghỉ ngơi, năm ngày cũng phải đến nơi. Lần trước đoàn xe chở lương đến là bốn mươi ngày trước. Họ hẳn phải biết số lương ấy chỉ cầm cự được tối đa hai mươi ngày. Chúng ta khổ sở chống đỡ bốn mươi ngày, mà vẫn không thấy một hạt gạo nào. Đại soái, triều đình bắt tướng sĩ liều mạng, cũng không thể để mọi người đói bụng được!"
"Chắc chắn là Khuất Nguyên Cổ giở trò quỷ!" Một tướng lĩnh khác nói: "Lạc Dương bị quân Tây Bắc thao túng, mọi thuế ruộng đều nằm trong tay Khuất Nguyên Cổ. Hắn lo chúng ta đánh lui quân Sở, uy hiếp vị trí của hắn, cho nên...!"
“Im miệng!"
Chung Ly Ngạo quát lớn, trừng mắt nhìn bộ tướng kia: "Sao dám nói bậy, nhiễu loạn quân tâm? Hắn là Thừa tướng, là Thừa tướng Đại Hán. Kẻ địch của chúng ta và hắn là một, sao lại lo chúng ta đánh lui quân Sở? Cấm tiệt những lời nhiễu loạn quân tâm như vậy, nếu không sẽ bị xử theo quân pháp!"
Các tướng im lặng.
Một bộ tướng lão luyện lên tiếng: "Đại soái, dù thế nào, lương thực đã cạn kiệt. Đêm nay ăn bữa cuối cùng, ngày mai sẽ không còn một hạt gạo nào. Nếu hôm nay lương không đến, ngày mai không có gì ăn, biết ăn nói thế nào với mấy vạn huynh đệ? Quân lương cứ thế này, quân sĩ đã oán thán. Nếu thiếu cả cơm ăn, hậu quả khôn lường."
"Mấy ngày trước, giảm nửa khẩu phần, binh sĩ đã đầy bụng oán hận. Mạt tướng đã trừng phạt vài tên ăn nói xằng bậy, tạm thời dẹp yên được. Nhưng nếu ngày mai lại nổi loạn, không chỉ là chuyện của ba năm người nữa đâu." Bộ tướng mập mạp trầm giọng nói.
Bộ tướng cao lớn cười khổ: "Đại soái, thứ lỗi cho mạt tướng nói thăng, chúng ta đến cùng vì ai mà chiến? Nếu vì triều đình, vì sao triều đình chắng hề quan tâm đến sống chết của chúng ta?”
Đó là nghi vấn trong lòng tất cả mọi người.
Chung Ly Ngạo thở dài: "Ăn lộc vua, trung quân sự. Đến nước này, chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức."
Đúng lúc này, ngoài trướng vọng vào tiếng cấp báo từ Lạc Dương. Chung Ly Ngạo mừng rỡ, đứng dậy: "Có phải đoàn xe chở lương đến rồi?"
Rất nhanh, có người vào bẩm báo: "Báo đại soái, Lạc Dương phản rồi!"
Các tướng đều đứng dậy, nhưng có phần ngơ ngác. Chung Ly Ngạo cau mày: "Lạc Dương phản? Ai phản?”
"Báo đại soái, Khuất Nguyên Cổ dẫn quân Tây Bắc làm phản. Bọn chúng xông vào hoàng cung, Khuất Mẫn Anh dùng dây cung giết Hoàng thượng, trên thành Lạc Dương treo cờ chữ 'Sở'. Bọn chúng... bọn chúng đã đầu hàng Sở quốc." Thám tử hổn hển nói.
Các tướng nhìn nhau, không thể tin được.
Chung Ly Ngạo cũng không tin, cho rằng thám tử báo cáo sai, giận dữ quát: "Láo xược! Dám ăn nói hồ đồ ở đây. Quân Sở bị chúng ta cản lại, không thể tiến lên một bước, sao Lạc Dương lại đầu hàng? Khuất Nguyên Cổ còn có ba mươi ngàn kỵ binh, quân Sở còn chưa đụng đến Lạc Dương, sao hắn có thể phản? Nếu ngươi nói bậy, ta chém đầu ngươi ngay!"
"Đại soái, tuyệt đối không sai." Thám tử nói: "Tiểu nhân tận mắt thấy Khuất Nguyên Cổ dẫn quân giết vào hoàng cung ở Lạc Dương, lập tức có tin Hoàng thượng bị Khuất Mẫn Anh tự tay giết chết bằng dây cung. Tiểu nhân chạy ra khỏi thành trước khi Lạc Dương bị phong tỏa, thấy trên thành Lạc Dương đã treo cờ chữ 'Sở'. Nếu tiểu nhân nói sai một lời, xin chịu tội quân pháp."
Chung Ly Ngạo nhìn thám tử, thân thể loạng choạng hai lần. Không đợi các tướng kịp phản ứng, ông phun một ngụm máu tươi lên bàn, ngã ngửa ra sau.
"Đại soái!"
Các tướng vội xông lên đỡ lấy. Tất cả tướng lĩnh lo lắng nhìn Chung Ly Ngạo. Ông ngồi tê liệt trên ghế, nhìn quanh, ánh mắt lướt qua đám người, lộ vẻ cười khổ, thở dài: "Một nhà Chung thị chịu ân hoàng thượng, ta chỉ muốn dùng thân già này, đổ máu trên chiến trường, nhưng đến cơ hội ấy cũng không có. Trời muốn diệt Đại Hán ta, sức người khó xoay chuyển." Khí huyết dâng lên, ông lại phun ra một ngụm máu tươi.
"Mau gọi đại phu!" Có người gào lên.
"Đại soái, ngài... ngài phải cố lên...!" Có người nghẹn ngào: "Nếu ngài có mệnh hệ gì, mấy chục ngàn huynh đệ này biết làm sao?"
Có người vội mang khăn đến lau vết máu trên miệng Chung Ly Ngạo.
Chung Ly Ngạo cười khổ lắc đầu: "Khuất Nguyên Cổ phản rồi, sẽ không còn lương thực nữa..."
"Đại soái, chúng ta lập tức giết về Lạc Dương!" Bộ tướng mập mạp nắm tay giận dữ: "Khuất Nguyên Cổ, tên cẩu tặc thí quân phản quốc, ta phải băm hắn thành trăm mảnh!"
"Thành Lạc Dương đã phong tỏa, kiên cố thế nào chúng ta đều rõ." Bộ tướng bên cạnh nói: "Trong thành lương thực sung túc, chúng ta qua đêm nay là hết sạch lương thực, còn chưa đến Lạc Dương, mọi người đều chết đói trên đường, lấy gì mà đánh?"
"Chết đói cũng phải giết trở về!"
Các tướng tranh cãi. Chung Ly Ngạo ho khan, các tướng im lặng, nhìn ông.
Quân Hán đang ở vào thời khắc tuyệt vọng, trước mặt là quân địch, sau lưng phản loạn, trong quân không có lương thực, quân Hán sắp sụp đổ.
Không ai ngờ sẽ có kết cục như vậy.
Đại Hán hùng binh từng quét ngang phương Bắc, sao lại lâm vào cảnh này?
Chung Ly Ngạo hít thở, mới nói: "Địch Chí!"
Bộ tướng lão luyện, ít tuổi hơn Chung Ly Ngạo lập tức tiến lên, nắm chặt cổ tay Chung Ly Ngạo. Ông thở đài: Nước đã mất, sức người khó xoay chuyển. Giờ phải nghĩ đến sinh tử của mấy chục ngàn huynh đệ. Ta sẽ viết một phong thư, ngươi dẫn người đến đại doanh quân Sở, gặp Nhạc Hoàn Sơn, giao thư này cho hắn."
"Đến đại doanh quân Sở?" Địch Chí ngạc nhiên, rồi hiểu ra: "Đại soái, ngài...?"
"Ta sẽ viết thư đầu hàng, xin hàng quân Sở, việc này không liên quan đến các ngươi, không liên quan đến toàn quân tướng sĩ. Các ngươi đã chiến đấu đến cùng, là ta muốn hàng." Chung Ly Ngạo chậm rãi nói: "Tập hợp binh mã, chuẩn bị xuống núi đầu hàng."
Các tướng nghe vậy, đều biến sắc, quỳ xuống đất, có người khóc ròng: "Đại soái...!"
"Không bảo vệ được Đại Hán, là lỗi của một mình ta." Chung Ly Ngạo thở dài: "Ta hổ thẹn với tiên đế, hổ thẹn với Trường Lăng Hầu...!"
Lạc Dương treo cờ chữ "Sở", Chung Ly Ngạo trong tuyệt vọng chuẩn bị cầu hàng, Nhạc Hoàn Sơn, chủ soái quân Sở hoàn toàn không hay biết.
Hơn mười ngày trước, Nhạc Hoàn Sơn chuẩn bị phát động một đợt tấn công mạnh vào Nghiêu Sơn. Dù quân Sở thắng thế, Nhạc Hoàn Sơn vẫn hiểu rõ, đánh hạ Lạc Dương càng sớm, triều đình càng bớt áp lực. Mười vạn đại quân trên lãnh thổ Hán, dù có đội thu lương tại chỗ, nguồn cung cấp chính vẫn là từ Sở quốc vận chuyển đến.
Xâm nhập lãnh thổ Hán, tuyến hậu cần dài dằng dặc, mỗi ngày tiêu hao vật tư là một con số khổng lồ.
Sở quốc sau đại chiến Tần Hoài đã tiêu hao nghiêm trọng. Lần bắc phạt này là muốn thừa cơ Bắc Hán rối loạn, đánh nhanh thắng nhanh, nhưng chiến sự kéo dài gần một năm, dù triều đình phong Hoài Nam Vương và Đông Hải thế gia để bổ sung quốc khố, tiêu hao dài ngày vẫn khiến triều đình khó gánh nổi.
Nhạc Hoàn Sơn biết đánh chiếm đất đai ở Hán quốc gặt hái được thắng lợi, nhưng có nên đánh đến Lạc Dương hay không là một vấn đề khó khăn.
Nếu đánh tan Chung Ly Ngạo, tiến đến thành Lạc Dương, có lẽ đã đến mùa đông, khi đó vật tư cần thiết sẽ càng nhiều. Nếu có thể nhanh chóng đánh hạ Lạc Dương, mọi thứ sẽ được bổ sung.
Nhưng nói dễ hơn làm. Nếu sa vào đánh lâu dài, công mãi Lạc Dương không hạ, thì sao?
Ông biết rõ thành Lạc Dương là đệ nhất thành, không chỉ to lớn mà còn kiên cố.
Ông cũng biết Khuất Nguyên Cổ có 30 ngàn kỵ binh, trong thành đầy ắp thuế ruộng. Muốn nhanh chóng hạ thành trì với binh tinh nhuệ, không khác nào người si nói mộng.
Nhưng Lạc Dương ở ngay trước mắt. Đây là cơ hội thống nhất giang sơn tuyệt hảo kể từ khi Nam Bắc phân tranh, Nhạc Hoàn Sơn không thể bỏ lỡ, Sở quốc càng không thể bỏ lỡ.
Làm thế nào để đảm bảo hậu cần đồi dào mà vẫn chiếm được Lạc Dương, là vấn đề Nhạc Hoàn Sơn ngày đêm suy nghĩ.
Nhưng muốn tiến đến thành Lạc Dương, còn phải vượt qua cửa ải cuối cùng là Nghiêu Sơn.
Không thể chần chừ, càng không thể kéo dài.
Đúng lúc Nhạc Hoàn Sơn chuẩn bị phát động tấn công mạnh, Nghĩa Hằng Vương đột nhiên đến.
Tề Ninh là người Tề gia ở Cẩm Y. Nhạc Hoàn Sơn được Tề gia đề bạt thành mãnh tướng. Thật lòng mà nói, khi gặp Tề Ninh lần đầu, Nhạc Hoàn Sơn vẫn cảm thấy thân thiết.
Nghĩa Hằng Vương không đến để uống rượu luận tình, mà chỉ yêu cầu Nhạc Hoàn Sơn án binh bất động, đảm bảo trong vòng nửa tháng, dù Chung Ly Ngạo không hàng, quân Hán cũng tự tan.
Nghĩa Hằng Vương nói rất bình tĩnh, Nhạc Hoàn Sơn bán tín bán nghi.
Nửa tháng không dài, nhưng cũng không ngắn.
Nếu liên tục tấn công, trong nửa tháng có lẽ đã đánh hạ Nghiêu Sơn, tiến thẳng Lạc Dương.
Nhưng nếu án binh bất động, trong nửa tháng quân Hán tự tan hoặc đầu hàng, thì quá tốt. Quyết chiến sẽ gây thương vong nặng nề, đối phương không đánh mà hàng thì còn gì bằng.
Nhưng nếu nửa tháng sau, Chung Ly Ngạo vẫn không hàng, quân Hán vẫn không tan, thì sao? Nửa tháng không chỉ làm tăng tiêu hao mà còn cho đối phương thời gian nghỉ ngơi, chuẩn bị.
Nhưng cuối cùng Nhạc Hoàn Sơn vẫn tin lời Nghĩa Hằng Vương.
Tề Ninh chỉ hứa đợi một đêm, sáng hôm sau rời đi. Nhạc Hoàn Sơn không biết Tề Ninh đi khi nào.
Thời gian trôi qua, chỉ còn vài ngày là hết nửa tháng. Bên Nghiêu Sơn không có dấu hiệu rút lui. Nhạc Hoàn Sơn cảm thấy lời Tề Ninh khó thành sự thật, nhưng đến giữa trưa, Tề Ninh lại đến đại doanh.
"Đại tướng quân có phải sốt ruột?" Tề Ninh cười nói: "Còn vài ngày nữa mới hết hạn nửa tháng, đừng vội, có lẽ hôm nay Chung Ly Ngạo sẽ đưa thư hàng đến."
Nhạc Hoàn Sơn vẫn bán tín bán nghi.
Tề Ninh an ủi vài câu, biết Nhạc Hoàn Sơn thích đánh cờ, sai người lấy bàn cờ vây, cùng Nhạc Hoàn Sơn đánh cờ trong trướng. Nhạc Hoàn Sơn không biết Tề Ninh định làm gì, nhưng dù sao chưa hết hạn, cứ đợi thêm vài ngày. Tiểu vương gia muốn đánh cờ thì cứ chiều.
Tiếc là kỳ nghệ của tiểu vương gia quá tầm thường. Nhạc Hoàn Sơn dù nhường bảy quân vẫn thắng hai ván liên tiếp. Đến ván thứ ba, Nhạc Hoàn Sơn xấu hổ, cố ý mắc lỗi để tiểu vương gia thắng một ván.
Ông từng nghe chuyện Kinh Hoa sách, Tề Ninh đại diện cho Quỳnh Lâm thư viện, tài hoa hơn người, kỳ nghệ cũng nổi tiếng. Nhưng vị tiểu vương gia trước mắt kỳ nghệ mới nhập môn, không đáng nhắc đến. Vậy tin tức từ Kinh Hoa sách có lẽ là nghe nhầm đồn bậy?
-------
(Giấy Trắng: Chúc đạo hữu vưi vẻ bên những người đạo hữu yêu quý.)