Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 6138 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 83
bách vị lâu đến tìm người

❊ ❊ ❊

Sau hôm từ Trương gia trở về, Phương thị buồn bực than trời trách đất, hơn phân nửa là vì chuyện của Triệu Nguyệt Cầm mà cảm thấy áy náy. Triệu Tương Nghi để ở trong mắt, cũng không có biện pháp khuyên lơn, dù sao tư tưởng phong kiến cổ đại quá mức nghiêm khắc, tiểu cô gả cho Trương Sâm là chuyện đã rồi, chuyện bọn họ có thể làm là cầu mong tiểu cô sẽ hạnh phúc, chứ tuyệt không có khả năng thay đổi chuyện đã xảy ra.

Triệu Tín Lương cùng Triệu lão nhị biết chuyện xong cũng ít nhiều cảm khái một hồi, nhưng đó là chuyện nội bộ Trương gia, huynh đệ bọn họ không tiện xen vào.

Song gia đình họ tuyệt đối không khoanh tay đứng nhìn Triệu Nguyệt Cầm chịu sỉ nhục hay uất ức gì.

Mắt thấy ngày hai lăm đang đến gần, một nhà đang chờ sinh ý của Vạn Phúc Lâu đem tới, ngày hai lăm mau mau đến để lên trấn, thu thêm một khoảng sinh hoạt phí cho cả gia đình.

Lần trước Triệu Tín Lương lên trấn trên mua đồ bố cho Triệu Nguyệt Cầm, thuận đường đối hai mươi ngân, lại đem đến trả cho Triệu Hữu Căn, Triệu Hữu Căn thấy gia cảnh họ đã khá lên, lại hiếu rõ Triệu Tín lương có tính tình rất cố chấp, liền không hề từ chối nữa, trực tiếp nhận ba xâu tiền kia.

Như thế, trừ đi tiền vốn, tiền mua trứng gà, đặt mua đồ, Hoằng Lâm đi học phải tiêu xài, trước mắt nhà bọn họ còn dư hơn ba trăm văn tiền. Triệu Tương Nghi vẫn nhớ, đại gia đình lúc trước cả năm chỉ tiêu bốn trăm tiền, mà tiền thu vào chăng nhiều...Nhưng bây giờ, trong thời gian ngắn đã kiếm được mấy xâu đã khiến nàng mừng thầm, cũng hơi có cảm giác thành tựu.

Mấy ngày nay, thôn dân đều nhao nhao vì tin tức ấy, dần dần đã có rất nhiều người bắt đầu đỏ mắt ghen ty nhà bọn họ, còn nói nhà bọn họ có vận khí tốt, cũng nói nhà bọn họ có quan hệ với Triệu Hữu Căn mới được như vậy. Tóm lại khiến người ngoài vô cùng hâm mộ.

Không nói tới Dương thị kia là kẻ vạch áo cho người xem lưng, ngay cả nhà đại nãi lâu rồi không liên lạc, cũng đến thăm hỏi họ vài lần, vừa nói vừa cười, đúng là thấy sang bắt quàng làm họ.

Triệu Tương Nghi thờ ơ lạnh nhạt, nghĩ thầm chuyện này hình như ở hiện đại mới có chứ, ai ngờ ở cổ đại nơi nào cũng có, căn bản không hạn chế thời đại.

Kiếm được tiền cũng là một chuyện vui nhưng kèm theo không ít nỗi buồn, rắc rối không lớn thì nhỏ cứ kéo đến.

Hôm đó là ngày hai bốn, Triệu Tín Lương vừa lúc đang ước lượng cân nặng của cái hủ, cùng với kiểm tra xem mùi vị có biến chất hay không. Thật ra đã làm nhiều lần rồi nhưng tính tình Phương thị cẩn thận, Triệu Tín Lương lại muốn mọi chuyện ổn thỏa, cho nên cái cảnh như vầy coi như chuyện thường ở huyện.

Mỗi lần Triệu Tín Lương đi làm, Dương thị canh đúng thời điểm nhìn sang đây rồi cười cười, Triệu Tương Nghi có cảm giác lạnh cả sống lưng, trong lòng hết sức khát khao có thể ở riêng, cách xa Dương thị một chút.

"Ơ, đại ca nhìn xem, xe ngựa Đông gia đến rồi kìa." Dương thị phun ra một hạt dưa, cười hì hì nhìn Triệu Tín Lương.

Triệu Tín Lương để cái cân xuống, phát hiện là cỗ xe ngựa nhỏ chẳng qua không phải là cỗ xe Liêu chưởng quỹ ngồi lần trước, tuy vậy Triệu Tín Lương cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho là Vạn Phúc Lâu lại phái người tới thu tương liệu liền vội vàng nghênh đón.

Phương thị cười nói: "Người của Vạn Phúc Lâu thật quá khách sáo, lần trước đã nói là hai mươi lăm mới đến lấy, hôm nay mới hai mươi bốn. "

Trong lòng Triệu Tương Nghi có chút d.a.o động, theo lý Liêu chưởng quỹ là một người bận rộn, hơn nữa nhìn tính tình của hắn cũng không giống loại nghĩ một đằng nói một nẻo, nói một là một không ra hai, nếu đã nói ngày hai lăm sao hai bốn đã tới?

Mắt thấy xe ngựa đến gần, người một nhà cũng cùng nhau đứng ở trước cửa nghênh đón, Dương thị đuổi cũng không đi, cũng cười hì hì đứng một bên tham gia náo nhiệt.

Triệu Tương Nghi ngứa mắt cái dạng này của bà ta, hương liệu là do nhà bọn họ khổ cực làm ra, tại sao không có phần mà cứ thích tranh đoạt.

Hơn nữa nàng cũng không chịu nổi ngày nào bà ta cũng hét lên rằng "Người mình, người một nhà", ai cùng một nhà với bà ta, người ngoài không rõ còn cho là bọn họ cùng nhau buôn bán, đến lúc đó dây dưa không rõ khiến Dương thị càng vui vẻ đi.

Xe ngựa cuối cùng dừng trước viện, người bên trong cũng không vội vàng xuống, ngược lại nói với phu xe: "Đến? Có đúng là nơi này không?"

Người phu xe kia bọn họ có quen, hắn thường chở người Vạn Phúc Lâu đến, chẳng lẽ kẻ đến lấy là mới tới?

Triệu Tương Nghi nghi vấn.

Những người khác cũng là ngươi nhìn ta, ta nhìn người, chẳng lẽ Vạn Phúc Lâu phái người khác tới?

Đang lúc mọi người nghi ngờ, người bên trong bước xuống.

Là một người trung niên hơi gầy, sắc mặt vàng vọt, trông rất mất tinh thần, rất giống từng hút nha phiến (thuốc phiện] ...Đây là ấn tượng đầu tiên của Triệu Tương Nghi.

Tuy có chút mất tinh thần, nhưng đôi mắt lại khôn khéo sáng ngời, nhìn lướt qua từng người, một kẻ lai giả bất thiện.

"Mọi người khỏe." Người nọ chào hỏi, nhưng Triệu Tương Nghi chẳng nhìn ra một tia nhiệt tình nào, tuy vậy bọn họ cũng rất lễ phép chào lại, Dương thị thì hết sức khoa trương tiến lên chào, nói vậy đây là Liêu chưởng quỹ rồi.

"Ừ... Xin hỏi ông là người của Vạn Phúc Lâu..." Triệu Tín Lương thử hỏi thăm, đáng tiếc còn chưa hỏi xong đã bị một kẻ khác cắt ngang: "Sao chưởng quỷ đi nhanh vậy, ta chỉ đi mao xí một lát thôi mà."

Giọng nói này khá quen.......

Triệu Tương Nghi cau mày, nghiêng đầu suy nghĩ một hồi mới bừng tỉnh. Hóa ra là cái tên tiểu nhị kia.

Triệu Tín Lương cùng Phương thị cũng nhớ ra, Phương thị lập tức lên tiếng kinh hô: "Các người là người Bách Vị Lâu? Các người muốn gì?"

Lúc này đến phiên chưởng quầy kia kinh ngạc, nhưng trong mắt che dấu tinh quang, lộ ra mấy phần kinh ngạc, giật mình hỏi ngược lại một câu: "Làm sao các người biết?"

"Chưởng quỹ nên đi hỏi cái tên mắt chó đằng sau kìa." Triệu Tương Nghi chỉ vào tên tiểu nhị đang chạy hồng hộc lại.

Thật ra thì cũng nhờ tên tiểu nhị kia mà nhà bọn họ tránh được một hồi âm mưu.

Vị chưởng quỹ kia mơ hồ đoán ra căn nguyên, lập tức tức giận trợn trừng mắt nhìn hắn, nhưng một câu cũng không nói, cuối cùng nặn ra vẻ tươi cười: "Ta nói, có thể vào nhà nói chuyện không?"

Triệu Tín Lương lộ vẻ do dự, tuy vậy vẫn mời họ vào.

Cái tên tiểu nhị vừa thấy cả nhà họ liền lộ vẻ oán hận, tuy vậy cũng là hối hận và tự trách, lại e ngại tránh né chưởng quỹ.

Vào trong nhà, Dương thị cũng cười ha ha đi vào, chưởng quỹ kia cứ nghĩ bà ta là chủ nhân cho nên hướng bà nói: "Các người đã biết bọn ta là ai thì cũng không cần giấu diếm nữa."

"Bà ta chỉ là hàng xóm cách vách." Triệu Tín Lương phát hiện lập tức giải thích.

Dương thị thấy thế lập tức nói: "Dù nói thế nào chúng ta cũng là người một nhà nha." nói xong rồi cười với chưởng quỹ, "Không sao không sao, ta là dâu nhà này, có chuyện gì nói với ta cũng được mà..."

"Cút." Triệu Tín Lương trực tiếp lấy khí thế sét đánh không kịp bưng tai kéo

Dương thị đẩy ra cửa, ngay sau đó đóng cửa cái rầm, Dương thị bị nhốt ở ngoài nhưng vẫn gắng la lên.

Hai người mới tới nhìn thấy cảnh này không khỏi chắc lưỡi hít hà một hồi.

"Các người tìm nhà tôi có chuyện gì?" Triệu Tín Lương chịu khuất nhục ở Bách Vị Lâu, bây giờ đang hợp tác với Vạn Phúc Lâu, chủ ý của họ ông cũng đoán được vài phần.

Chưởng quỹ thấy Triệu Tín Lương khó chịu, liền cười tự giới thiệu: "Ta họ

Trần, các ngươi gọi ta một tiếng Trần chưởng quỹ là đủ."

Người một nhà chào hỏi một tiếng, sau đó lại im lặng.

Triệu Tương Nghi cúi đầu suy nghĩ, đại ca đang đi học, nếu Triệu Hoằng Lâm ở đây, sợ là đã sớm nói ra mục đích của Trần chưởng quỹ từ lâu rồi.

"Ừ..." Trần chưởng quỹ thấy một nhà này không hoan nghênh hắn, trong lòng cũng hơi khẩn trương, nhất thời hận thái độ làm kẻ bề trên lúc nãy, đành dịu dàng nói, "Là như vầy, chúng tôi biết mấy người hợp tác với Vạn Phúc Lâu,

hôm nay đến chỉ muốn hỏi mọi người rằng... Chúng tôi sẽ trả gấp đôi đồ mà Vạn Phúc Lâu đang mua? Các người thấy như thế nào?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »