Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5707 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 13
chuyện hưu thư

❊ ❊ ❊

Bên này, mẹ con Lưu thị quả thật còn đâm chọc ở trong sân Triệu gia, chẳng qua những người còn lại của Triệu gia đang ở trong phòng, đóng chặt cửa không thèm để ý đến hai người bọn họ.

Triệu Tín Lương cừa về đến nhà đã thấy hai mẹ con bọn họ, lập tức nghĩ đến nguyên nhân khiến mẹ mình lâm bệnh, giận đến răng nanh thẳng run, nắm chặt hai đ.ấ.m lại bước đến hung hăng nói: "Không phải muốn hưu thư sao?, theo ta đến chỗ Lý Chính Lai một chuyến!"

Hai mẹ con Lưu thị mừng rỡ, lắc lư như trẻ nhỏ đi theo sau Triệu Tín Lương, triệu Tín Lương cũng không quay đầu lại chỉ lạnh lùng nói một câu: "Cầm hưu thư rồi thì cút đi cho ta, từ nay về sau đừng có đến nhà bọn ta nữa!"

Lã Kim Hoa vốn định cãi lại, bị Lưu thị lôi kéo một phen, nàng ta khó hiểu, vừa định hất tay xông lên liền bị mẫu thân để mắng chửi, Lưu thị hung hăng quăng cho nàng ta ánh nhìn d.a.o găm.

Lúc này, Triệu Hoằng Lâm cũng ôm Triệu Tương Nghi bước ra khỏi cửa, hướng về phía Triệu Tín Lương hô một câu: "Cha, đây là chuyện nhà của chúng ta, Hoằng Lâm cũng muốn cùng đi theo!" Nói xong, ôm lấy Triệu Tương Nghi bước nhanh đi tới bên người Triệu Tín Lương.

Triệu Tín Lương thân mình cứng đờ, cúi người nhìn con trai hiếu chuyện và con gái nhu thuận của mình, trong lòng sớm đau đến vỡ không thành quân [1].

Mọi người một đường đến nhà Lý Chính Lai, lý Chính Lai đối với chuyện của gia đình Triệu tương Nghi là có biết đến, bên này lại thấy một nhà Triệu Tín Lương mang theo hai mẹ con Lưu thị vội vàng đến đây, vả lại trên mặt biểu tình cực kỳ khó coi, đại khái cũng đoán ra mục đích lần này đến đây của họ.

Triệu Tín Lương trước chào hỏi với Lý Chính Lai, sau đến lượt Triệu Hoằng Lâm nắm tay tiểu muội chào Lý Chính Lai, Lý Chính Lai tâm không khói cảm thán, hai đứa trẻ hiểu chuyện như thế này lại có một người mẹ như thế, mệnh

cũng thật khổ.

Đại khái nói mục đích đến đây của mình, Triệu Tín Lương thở dài một hơi, tận lực che dấu tức giận cùng bi thương, nói với Lý Chính Lai vài câu thỏa đáng: "Lần này phiền toái đại nhân làm chứng cho."

Lý Chính Lai thấy Triệu Tín Lương khách khí như vậy, liền vô vai hắn vài cái, cười cười, sau chuẩn bị văn phòng tứ bảo (2), bắt đầu vung bút viết từ thư.

Triệu Tín Lương mặc dù không đọc sách, cũng không biết được mấy chữ, nhưng lại kiên trì muốn đọc nội dung hưu thư, Lý Chính Lai dựa theo đó mà viết.

"Nhân đây một bức hưu thư, sau này hai người cả đời sẽ không qua lại gì đến nhau, mặc kệ sinh tử như thế nào, cũng không liên quan gì đến nhau."

Đọc xong một câu cuối cùng, Triệu Tín Lương rốt cuộc không ngăn được nước mắt, run rẩy lau đi..

Nhìn bộ dạng bi thống của phụ thân mình, lại nhìn hai mẹ con Lưu thị cầm lấy phong hưu thư kia thần tình vui vẻ đắc ý vô cùng, Triệu Tương Nghi đau lòng như bị nhéo một đoàn, rất không có tư vị.

Lòng nàng thù hận so với lúc trước biết việc Lã thị bỏ trốn theo tình nhân càng nặng nề hơn, trong lòng nàng lúc này chỉ muốn, làm cho Triệu gia mỗi ngày đều luôn vui vẻ, cuộc sống thêm hưng thịnh, về sau kiếm tiền so với tên Niên Thế Hữu phải nhiều hơn! Đến lúc đó sẽ nhìn Lã thị - cái người bội tình chạy trốn theo tình nhân kia phải hối hận vì sự lựa chọn của nàng ta! Đồng thời nàng cũng muốn đến nhà hai kẻ tiện nhân này mà nhục nhã dể cho họ mở con mắt chó của họ thấy rằng, Triệu gia nàng không phải dễ bị ức h.i.ế.p như vậy.

Xong xuôi chuyện hưu thư, Triệu Tín Lương liền dẫn hai đứa con của mình về nha, không một chút để ý đến hai mẹ con Lưu thị cười đắc ý cùng châm chọc.

Mẹ con Lưu thị tự nhiên bị bẽ mặt, chính là cầm lấy hưu thử một đường đi tới cửa thôn Triệu gia thôn, lúc này Lã Kim Hoa mở miệng: "Mẽ, không phải con nói với người rằng, chuyện này vốn chỉ cần làm cho qua loa là được rồi, bị người lỗ mãng làm cho phức tạp lên, giờ thì hay rồi người hại con cùng người bị cả nhà đó làm cho nhục nhã, người thông suốt chưa!"

"Con biết cái gì mà nói?" Lưu thị nói chuyện không tốt đều là do nữ nhi này không làm nên chuyện, bên này nàng ây tự nhiên mở miệng trước nói mục đích đến đây, nhớ đến điểm này, Lưu thị không khỏi tức giận đến bốc khói nói, "Hôm nay con có biết là con thiếu chút nữa làm hỏng đại sự hay không?!

Về sau đầu nên thông minh một tí, không nên hơi một chút là lỗ mãng liều lĩnh đi!" Nói xong, lại là đem chuyện hôm nay xém chút hại mình nói lại cho nữ nhi hiểu một lần nữa.

Lã Kim Hoa ý thức được chuyện hôm nay thiếu chút nữa bị lời nói của nàng phá hư, không khỏi tức giận lôi kéo tay Lưu thị ngập ngừng nói: "Được rồi, được rồi, con hứa từ nay về sau sẽ chú ý." Nói xong lại đổi đề tài, "Bất quá đại tỷ đáp ứng con rồi, nếu lần này chúng ta thành công cầm hưu thư trở về, nàng sẽ cùng tỷ phu hảo hảo nói chuyện một chút, sẽ đặt mua cho con một phần đồ cưới phong phú đấy."

"Hừ." Lưu thị giở sở trường gập đầu ngón tay gõ cái trán của nữ nhi, "Cái tiếng 'tỷ phư' này của con kêu có vẻ thật vui nhỉ."

"Kia không!" Lã Kim Hoa đầu ngóc lên, đẩy Lưu thị một cái, "Người còn nói không phải sao, trước đó vài ngày tỷ phu tặng cho người một phần Huyết Yến, con thấy người vui mừng đến nỗi cười toe toét miệng ra. A ôi ôi, đây chính là vàng thật, bạc thật, chính là đồ tốt đấy!"

"Hải." Lưu thị thở dài một hơi, theo sau là vẻ mặt tươi cười nói, "Không nghĩ tới à, Niên Thế Hữu thật sự đi ra biển buôn bán lớn trở về, nếu lúc trước ta và cha con đồng ý lời cầu hôn của hắn, thì sẽ tuyệt đối không gả tỷ tỷ con đến nhà người ta à! Cũng sẽ không có ngày hôm nay hai chúng ta đến đây vì chuyện này mà chịu thiệt, không biết tiết kiệm được bao nhiêu công sức!"

"Cũng không phải sao, lúc trước con nói cái gì, tỷ phu không có giống như người khác, tính tình lại tốt, không chừng tương lai sẽ là một người giàu có, chính hai người lúc ấy nhất định không nghe con đấy."

"Hừ, lúc ấy cũng không biết là ai, giúp đỡ cha con lấy gậy gộc đánh hắn. Bây giờ người ta có tiền đồ rồi, con cũng chỉ biết ở đây vuốt đuôi ngựa thôi! Con đó nha!" Lưu thị đấy nữ nhi của mình một cái.

Lã Kim Hoa chỉ biết le lưỡi một cái, nhìn Lưu thị mà làm cái mặt quỷ.

Lưu thị cũng là vui mừng cười cười, nhìn lại Triệu gia thôn ở phía xa trong mắt đối thành một tia chán ghét.

[1] Vỡ không thành quân nguyên văn là hội bất thành quân: tan vỡ, tan nát

(2] Văn phòng tứ bảo gồm giấy, bút, nghiên, mực là bốn vật quý của chốn văn chương chuyên chớ ngôn ngữ, ý nghĩa và nghệ thuật... Từ xưa được vua chúa, quan lại, nhà nho ...sử dụng và đặc biệt gắn bó mật thiết với các nhà thư họa.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »