Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5792 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 14
phương thị bị bệnh

❊ ❊ ❊

Lúc này, trong sân Triệu gia sớm đầy ấp người, hai vợ chồng Tề gia ở cách vách và hai đứa con của họ đến giúp đỡ cùng thăm hỏi.

Biết được Phương thị bị chọc tức đến ngã bệnh, tất cả mọi người đều sôi nổ chỉ trích mẹ con Lưu thị kia nào là không hiền hậu, không biết xấu hố.

Mà Phương thị từ sau ngày đó, đúng thực là đổ bệnh, tuy lão Ôn có bốc cho thang thuốc bổ, nhưng thể cốt của bà cũng bị hư nhược.

Trong nhà nhất thời giống như bị mây đen kéo đến bao phủ, bởi vì gần đây dùng tiền mua thuốc, nên cuộc sống của cả nhà đều gặp khó khăn. Vừa lúc Dương thị mỗi ngày đều gây chuyện, nói là trong nhà việc gì cũng là do nàng ta làm hết vân vân, sau lại nói đại phòng không có nữ nhân, nhị phòng thì nhị tẩu vừa mới sinh hài tử nên còn ở cữ, nói đi nói lại đều nói rằng mình mệnh khổ, một người mà làm cho ba người.

Ngay lúc Triệu Nguyệt Cầm lo sợ Dương thị nói lời khó nghe, sẽ hại Phương thị không được an tịnh để tịnh dưỡng, liền tự mình cắn răng chịu đựng giúp đỡ không ít việc trong nhà, chỉ mới vài ngày thôi, người liền gầy đi một vòng lớn.

Đợi đến khi người trong nhà phát hiện ra, liền hung hăng mắng Dương thị một trận, Triệu lão gia tử liên tục tức giận, hù dọa Dương thị, hạ đi khí diễm trên người ta xuống. Mọi người lại sợ Triệu Nguyệt Cầm thành thật, nhát gan, sẽ bị Dương thị áp chế, chính ra bề ngoài phân phó, sau này Triệu Nguyệt Cầm chỉ cần làm việc nên làm, là chăm sóc tốt hai đứa nhỏ ở bắc phòng, mặc khác tiếp tục làm việc nhẹ trong nhà là được.

Dù sao không lâu nữa nàng cũng là nên nghị hôn rồi, Phương thị bởi vì chuyện này nên không cho Triệu Nguyệt Cầm làm việc gì nữa, chính là lo lắng da nàng bị rám đen, bàn tay bởi vì làm việc nặng mà trở nên thô to.

Bên này Phương thị bị bệnh, những chuyện như vậy Triệu lão gia tử đều chú ý đến, cố gắng an bài cho thỏa đáng, để bà không vì chuyện này mà lưu tâm nhiều.

Mấy ngày này, Triệu Hoằng Lâm vẫn như thường ngày trước làm việc trong nhà cho xong hết, rồi mới đi bộ đến học đường thôn bên cạnh nghe phu tử giảng bài, buổi chiều trở về sẽ bồi tiểu muội Triệu Tương Nghi đùa giỡn một hồi, thỉnh thoảng sẽ sang Tề gia bên cạnh, rủ hai huynh muội Tề gia ra bờ sông câu cá, rồi đến nhờ Triệu Nguyệt Cầm nấu canh cá cho Triệu Tương Nghi còn có Phương thị bị bệnh và Lý thị đang ở cữ ăn cho bố người.

Mặc dù chuyện hắn làm đều giống như việc thường ngày, nhưng tính tình so với trước càng thêm trầm mặc. Trừ bỏ ở cùng một chỗ với tiểu muội Triệu Tương Nghi thì mới hiếm khi thấy hắn cười, còn lại chỉ là một bộ dáng trầm mặc ít nói.

Điều này khiến trong lòng Triệu Tương Nghi có chút sốt ruột, sợ ca ca của nàng vì những chuyện xảy ra trong nhà gần đây mà tính cách bị bóp méo, về sau trở nên kỳ quái.

Những ngày này Triệu Tín Lương việc gì cũng làm, so với ngày trước càng thêm chịu khó, làm việc giống như còn nhanh hơn với người bình thường, có lẽ vì trong lòng thống khổ, cho nên mượn việc làm để bình ổn nội tâm lại, quên đi đau khổ.

Nhìn thấy hành vi lẫn bộ dáng khác nhau của mọi người trong nhà, Triệu Tương Nghi cả ngày buồn bực đến lông mày cũng nhíu lại, một lòng sẽ biết nghĩ làm sao khiến cho cả nhà đều phát đạt, trở nên giàu có.

Thật ra thì nàng cũng sớm nghĩ ra vài biện pháp, chỉ gần đây vì chuyện của Lã thị huyên náo không thể tách rời, ảnh hưởng đến suy nghĩ của nàng, nên nàng mới đem những suy nghĩ này gác sang một bên, bây giờ sự tình đã được giải quyết rồi, nàng cũng không thể tiếp tục nhàn rỗi nữa, phải thừa dịp cả gia đình đang đang chìm ngấm trong trong đau đớn tủi nhục. Liền dùng cái ý tưởng làm giàu này đến an ủi tâm hôn bọn họ.

Khi còn ở hiện đại, Triệu Tương Nghi học chính là khoa nghiên cứu thực vật học, cho nên đối với thảm thực vật đúng là quá quen thuộc. Đời này nàng trùng sinh tại một gia đình làm nông, nên đã sớm có quyết tâm, chờ khi có thời gian rãnh rỗi sẽ đi dạo phía sau núi, nhìn xem có gì đáng giá để trồng một thảm thực vật hay không, đến lúc đó chỉ cần tiến cử với người trong nhà biện pháp gieo trồng hàng loạt, dựa vào đó mọi người có thể tạo chút tài liệu mà nơi này không có để sử dụng, nhờ đó mà cấp cho nhà thêm một khoản tài phú.

Bất quá, bây giờ phương pháp làm giàu gì không quan trọng, vấn đề trọng yếu là nhà này chưa có ai ở riêng!

Vốn cả đại gia đình mọi người ở cùng một chỗ, nhiều người thì lực lượng lớn, đồng tâm hiệp lực cũng không phải không có gì tốt... Mấu chốt là hai người Triệu lão tam và Dương thị, một người làm biếng không làm nên việc, một người thì tham lam tính toán lại ưa châm ngòi, có hai người kia ở đây, cái nhà này muốn giàu cũng không có cửa à!

Cho nên, việc khẩn cấp trước mắt vẫn là làm cho cả đại gia đình này ra ở riêng hết, đến lúc phân gia xong rồi, nhà bọn nàng là ở đại phòng, sẽ mang theo ông nội cùng bà nội trải qua qua cuộc sống tốt hơn, dựa vào vun trồng cây cối mà làm làm giàu, cuộc sống không biết có bao nhiêu nhàn nhã cùng tự đắc, sẽ không vì tam phòng tức giận, cũng không cần bận tâm đến chi phí sinh hoạt, ăn ở của tam phòng.

Ngày hôm sau, Triệu Tương Nghi rời giường sớm, sau khi rửa mặt, dùng qua điểm tâm liền muốn hướng ngay sau núi chạy đến, Triệu Hoằng Lâm sáng sớm đã biết ý định của Triệu Tương Nghi, không yên lòng cho lắm, liền gác lại giờ đến học đường sang một bên, muốn đích thân bồi Triệu Tương Nghi đến su núi để chơi đùa.

Vì thế, Triệu Tương Nghi rất là băn khoăn, muốn khuyên can vài câu, lại lập tức nghĩ đến thân phận bây giờ của mình là hài tử ba tuổi, nói ra nhiều đạo lý lớn như vậy hoặc hàm ý sâu xa trong lời nói sẽ rất khác thường, không thể làm gì khác hơn là để đại ca theo nàng đi chơi.

Hai huynh muội một đường đi, vừa nói vừa cười, chẳng qua hơn một nữa đều là do Triệu Tương Nghi đùa giữn, trêu chọc đại ca của mình vui vẻ.

Đi được một đoạn, hai người đột nhiên giật mình dừng lại, bởi vì ở phía trước không xa, là mấy tiếu hài tử đang đi tới, không phải ai khác, chính là cái bọn hài tử đã xúi giục Triệu Hoằng Nhân khi dễ hai huynh muội nàng!

Dẫn đầu là hài tử chảy nước mũi, vừa nhìn thấy hai huynh muội Triệu Tương Nghi, nhất thời vui vẻ, cùng với mấy hài tử sau lưng cười nói: "Có nhìn thấy, cái này gọi là oan gia ngõ hẹp! Hắc, ta cũng biết nói mấy lời văn vẻ đấy, cũng không thua kém hắn đâu!" Nói xong thuận tay chỉ Triệu Hoằng Lâm.

Triệu Tương Nghi xiết c.h.ặ.t t.a.y nhỏ thành nắm đấm, trong lòng tùng tùng nhảy lên.

Triệu gia thôn tổng cộng lại chỉ chừng ba mươi gia đình, mấy ngày này Triệu Tương Nghi xem như đều quen biết hết, nên nắm rất rõ lai lịch của đám hài tử này.

Nam hài chảy nước mũi dẫn đầu kia chính là nhi tử của ông chủ cửa hàng nhỏ Triệu Ái Tử, tên là Triệu Đại Lực. "Tiểu muội không cần sợ." Triệu Hoằng Lâm cúi người an ủi muội muội của mình, sau đó thân thể nhỏ đứng thẳng lên, căm tức nhìn bọn hài tử trước mặt, giống như lần trước vậy.

Triệu Tương Nghi ổn định tinh thần của mình, Có kinh nghiệm lần trước nên nàng cũng không có sợ hãi gì. Thừa dịp đám tiểu tử kia không chú ý đến, nàng liền khom người xuống nhặt một vài hòn đá sắc nhọn, sau đó đứng dậy, nhắm ngay đám tiểu tử đó.

Tên tiểu tử nhát gian lúc trước nhìn thấy trong tay Triệu Tương Nghi cầm một hòn đá, liền sợ hại quát lên: "Ổi nguy rồi, nàng ta lại muốn cầm tảng đá đánh người!"

Mấy tiểu hài tử còn lại liền run sợ, hễ nhớ đến vết thương trên đầu Triệu Hoằng Nhân lần trước, trong lòng mỗi người cũng sớm quên đi chủ ý định làm rồi.

Thật ra thì mọi người không có sợ Triệu Tương Nghi nhỏ bé này, chỉ đơn giản là Triệu Tương Nghi mới ba tuổi, cái gì cũng không có hiểu biết, tuổi còn nhỏ mà có dũng khí gây tội, vì vậy khi cầm hòn đá trên tay sẽ không giống như bọn hắn chỉ là hù dọa người khác đâu, mà thật sự sẽ ném đá về phía bọn hắn đấy!

"Đừng... đừng... đừng...!" Hài tử chảy nước mũi thật sự rất lo sợ, đối với Triệu Tương Nghi khoát khoát tay quát lên, "Ngươi ngàn vạn lần đừng có ném à!

Chúng ta bây giờ sẽ đi, bây giờ sẽ đi!" Nói xong, có khuynh hướng nhanh chân muốn chạy trốn.

Trong lòng Triệu Tương Nghi rất vui, không có ngờ đến bọn hắn sẽ sợ nàng, nhất thời tưởng tượng ra mấy hòn đá trong tay nàng chính là s.ú.n.g ống thông thường ở hiện đại, nhắm ngay ai thì người đó sẽ sợ!

"Ta nói cho các ngươi biết, về sau không được phép khi dễ ta cùng ca ca ta!

Bằng không ta sẽ dùng mấy hòn đá này đánh các ngươi, có nghe thấy không!" Bốn chữ cuối cùng là do Triệu Tương Nghi xuất ra khí lực b.ú sữa mẹ kéo dài âm cuối, dùng câu nói ' đại động sơn diêu' [ 1] để hình dung cũng phải là quá.

Chờ đến khi đám tiểu tử kia chạy trối c.h.ế.t hết, Triệu Tương Nghi mới ném đ hòn đá trong tay xuống đất, hồi lâu vui cười hớn hở, lại nhìn sang ca ca nàng thấy biểu tình trên mặt hắn cực kỳ phức tạp.

"Tiểu muội thật giỏi, chỉ một người mà có thể thu phục hết đám tiểu tử kia."

Triệu Hoằng Lâm ngồi xổm xuống khen ngợi, chỉ chốc lát sau trên mặt mây đen hiện đầy, "Bất quá tiểu muội, muội phải nhớ kỹ, nữ hài tử mỗi nhà, không được dã man ngang ngược như thế. Còn có..." Rũ mắt xuống, giọng nói bỗng nhiên nhỏ lại, "Ca ca vô dụng, không thể bảo vệ được muội..."

Triệu Tương Nghi tâm liền động, không ngại tâm của Triệu Hoằng Lâm lại có thể nhạy cảm như vậy, vội ôm cổ Triệu Hoằng Lâm an ủi nói: "Ca ca là tuyệt nhất!"

Huynh muội hai người đang nói, chợt nghe thấy phía sau truyền đến một tiếng tư văn hữu lễ hỏi: "Xin hỏi, các ngươi có biết Triệu Hữu Căn không?"

Triệu Tương Nghi chưa kịp phản ứng gì, lui về phía sau nhìn đến, tròng mắt nhất thời mở lớn!

[1] Địa động sơn điêu: đất rung núi chuyển, ý là khí lực em ấy quá dữ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »