Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 6093 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 60
thổ tường, tâm tường

❊ ❊ ❊

*Thổ tường = tường rào (tường xây xung quanh nhà) làm băng đất.

Tâm tường = vách ngăn trái tim.

Tối ngày thứ hai, Tề thợ mộc được mọi người đưa trở về, người vần còn hơi thở, miền cưỡng còn có thể chống đỡ ba bốn ngày, Uông thị cùng hai đứa nhỏ mặt không chút thay đổi, một đôi ánh mắt sưng đỏ dọa người, ban đầu Tề gia là một gia đình hạnh phúc mỹ mãn, hôm này nhìn qua thì vô cùng vắng lặng, thê lương, làm lòng người ta đau đớn gấp trăm lần.

Phương thị kiên trì muốn giúp đỡ Tề gia, hoặc chăm sóc Tề thợ mộc, hoặc giúp nhà bọn hắn nấu cơm cho hai đứa nhỏ ăn.

Mới có một ngày, Uông thị đã gầy đi rất nhiều, nếu không cơm nước thì coi chừng Tề thợ mộc mà ngẫn người, thỉnh thoảng có khóc lên một hai tiếng, ấp úng nói vài lời, bộ dáng kia thật làm cho người ta lo lắng.

Lúc Tề gia gặp chuyện không may, người Tam phòng cũng không nhàn rỗi, Dương thị thấy nhà mình không vơ vét được gì tốt, không khỏi giận đến thiếu chút nữa nhảy lên mà lật ngói, đồng thời sâu sắc oán hận nhị lão cùng với người khác.

Bất quá chuyện không thể vãn hồi, cuộc sống vẫn cứ như vậy trôi qua.

Ban đầu Dương thị tưởng tưởng rằng phân nhà xong, người một nhà không cần phải cần cù lao động nữa, nhưng cảnh tượng hôm nay một chút cũng không thể thực hiện được, lúc nàng cùng Triệu lão Tam còn ở chung trong đại gia đình thì cố ý lười biếng, nhưng năm này tháng nọ lười biếng đã trở thành thói quen của hai người, khi thật sự phân nhà, mặc dù trong lòng bọn họ suy nghĩ muốn chăm chỉ làm giàu, cả gia đình sống thật tốt cho người khác nhìn, nhưng thật sự là có lòng mà không đủ sức, mọi người đều lười biếng không muốn làm việc, chẳng qua là đem một ít của cải khi phân nhà đi xử lý một phen thôi.

Ban đầu chia cho bọn hắn chuồng heo thì dùng làm phòng bếp và phòng ăn, cái này bị hai người sửa sang qua loa lại, sử dụng gỗ và đá ghồ ghề trên núi làm phòng bếp, phòng ăn đơn giản, nhưng cho dù có sửa sang lại, nhà bọn họ vẫn có thể ngửi thấy mùi khai của heo con.

Dương thị trong lòng oán hận, một khắc cũng không muốn nhìn thấy Đại phòng và Nhị phòng, cho nên cùng Triệu lão Tam, trừ chuồng heo và Tây phòng thì đều làm thêm một cái ranh giới, về sau dựa theo ranh giới kia Nhị phòng, Tây phòng cùng nhau xây thêm một bức tường cao đến vai người.

Cứ như thế, Tam phòng coi như chân chính ngăn cách với bọn họ, thích thú khi cả đời không qua lại với nhau.

Phương thị cùng lão Triệu đầu thấy, trong lòng khó tránh khỏi tức giận thất vọng đau khổ, bởi vì Triệu lão tam dù sao cũng do Phương thị hoài thai mười tháng sinh ra, là xương thịt của cha mẹ, hôm nay bất nhân bất hiếu như vậy, hỏi sao mà bọn họ không thấy trái tim mình băng giá đây?

Nhưng hai huynh muội Triệu Hoằng Lâm cùng Triệu Tương Nghi đối với hành động của Tam phòng, không hẹn mà cùng tỏ ra hết sức vui vẻ, như vậy thì sau này nhà bọn họ không cùng người Tam phòng có liên quan, ngày sau mạnh ai nấy sống, không liên hệ lẫn nhau, bọn họ cũng vui vẻ thanh tĩnh a.

Dương thị làm xong những bức tường, cuối cùng thở phào một hơi, buổi tối hôm đó lấy ra tiền riêng có được do nhiều năm ăn xén trong đại gia đình, gọi Triệu lão Tam qua nhà Trương Đồ Phu mua ít thịt về ăn mừng.

Mọi người ngửi thấy mùi thịt nướng thơm ngon từ trong sân nhỏ của Tam phòng, trong lòng mọi người đều biết rõ, Tam phòng căn bản không có của cải gì, nhưng vẫn có thể ăn được thịt, không phải là giấu riêng tiền thì là cái gì?

Nghĩ đến đây, Triệu lão đầu rất tức giận, nói thẳng với Phương thị: "Còn không phải do bà mềm lòng, ban đầu ta nói không nên cho bọn nó thứ gì hết, cả ruộng hoang cũng không cho, có phải bà lo lắng bọn nó c.h.ế.t đói không?" Nhìn đi, nhìn đi, thịt gạo đều ăn được hết nha."

Lúc này Dương thị đứng ở tường đất nhà mình hướng mọi người khoe khoang, thấy nàng lộ ra đầu cùng bả vai nhìn mọi người cười nói: "Cha mẹ ăn cơm a? Ơ, các ngươi không phải chia cho Đại phòng khá nhiều thứ tốt sao, làm sao mà thấy chén của các ngươi không có thêm khối thịt, vân vân? Vẫn chỉ ăn cơm trắng cùng rau dưa vậy."

"Ngươi ăn hết chén của mình đi, ngàn vạn lần đừng để mắc nghẹn, nghẹn c.h.ế.t thì làm sao ăn thịt?" Phương thị mắt lạnh nhìn Dương thị, Dương thị giận đến run rẩy, nhưng nghĩ nghĩ lại nói:

"Nghe nương nói lời này xong, giống như thèm ăn vậy nha? Thật ra không phải chúng ta có thịt ăn không muốn mời cha mẹ tới đây dùng, chẳng qua hiện tại đã phân nhà rồi, bây giờ là do Đại ca nuôi các người, nếu Tam phòng chúng ta mời tới đây ăn thịt vậy thì.....chỉ sợ sẽ không đúng quy củ, nương không phải người để ý nhất là quy củ thể diện sao?"

"Người nào thèm ăn thịt của ngươi? Chỉ sợ ăn xong sẽ bị độc chết." Triệu Tương Nghi trợn mắt nhìn Dương thị một cái, sau đó kéo kéo tay Phương thị, "Bà nội, chúng ta đừng để ý tới nàng, đi vào ăn cơm đi, một hồi còn đi chiếu cố Tề thúc thúc đấy."

Phương thị nghe vậy ngồi xổm người xuống một tay ôm lấy Triệu Tương Nghi: "Tương Nghi đúng là hiểu chuyện, biết không nên cùng người như vậy liên quan, đi, chúng ta không để ý tới nàng, chúng ta ăn hay mặc cái gì, so sánh với trong chén của nàng đều tốt hơn."

Chỉ chớp mắt, cửa phòng lớn không còn một bóng người.

Dương thị cầm lấy chén trong tay nhất thời tức giận mà không có nơi phát tác, vốn còn muốn để cho bọn họ thấy vậy mà thèm, cuối cùng cũng không có hối hận khi không cùng cả nhà qua lại thân thiết, không có nghĩ rằng bọn họ căn bản không có gì cả.

Lúc đám người Triệu Tương Nghi đang ăn cơm tối, Tề Sâm đột nhiên cực kỳ hưng phần, chạy qua nói với mọi người: "Các ngươi mau đi xem một chút cha con tỉnh, đã tỉnh lại rồi".

Phương thị tay phải run lên, chiếc đũa cũng rớt theo, không thể tin địa nhìn Tề Sâm lẩm bẩm nói: "Tỉnh? Thật sự có kỳ tích sắp xảy ra? Tỉnh...... Tỉnh là tốt rồi oa oa."

Người một nhà nghe tin tức kia, cũng chẳng quan tâm ăn cơm, lập tức đi theo Tề Sâm vù vù chạy tới.

Dương thị đứng ở tường đất nhà mình rũ mắt mà nhìn, không khỏi trợn mắt nhìn bọn họ: "Đều chỉ thích lo chuyện bao đồng, cũng may ta thật sớm xây bức tường này, cũng tránh khỏi bị dính xui xẻo.

Trong nhà Tề gia, Tề thợ mộc đang mở to đôi mắt, vô cùng bình tĩnh nhìn Uông thị, mặc dù không lên tiếng, nhưng ánh mắt thiết tha kia có thể thấy được, giờ phút này hắn trừ xin lỗi ra thì không muốn gì khác cả.

Mọi người thấy thế không khỏi dâng lên thương cảm.

Triệu Tín Lương vì an ủi Tề thợ mộc mà tiến lên ấm giọng nói: "Anh cứ yên tâm, trong nhà cũng không vì chuyện của anh mà hao phí tiền bạc đâu, anh làm công cho nhà đó cũng có lương tâm, sau đó phái người tới tặng bạc, tất cả tiền thuốc thang cùng những tiêu xài khác đều lấy từ bên đó, hiện nay anh không nên nghĩ ngợi gì hết, nên hảo hảo tịnh dưỡng, chờ mười ngày nửa tháng chuyển biến cho tốt, ngàn vạn lần đừng từ bỏ mình."

Mặc dù tất cả mọi người tin vào phán đoán suy luận của đại phu, nhưng giờ phút này Tề thợ mộc vẫn không hôn mê như đại phu nói, đây là tìm thấy ánh sáng hi vọng từ trong bóng tối của mỗi người.

"Đúng nha, Tề thúc thúc, thúc sẽ từ từ tốt lên thôi." Triệu Hoằng Lâm cũng là tiến lên trấn an nói, nghĩ thầm chưa biết chừng cõi đời này thật có kỳ tích tồn tại cũng nên, giống như lần trước tiểu muội trúng **, đại phu cũng nói người quá nhỏ không có cách nào cứu, chỉ chờ ý trời mà thôi, nhưng cuối cùng tiểu muội vẫn bình yên vô sự tỉnh lại.

Tề Uyển Dao cầm lấy khăn tay lau nước mắt, nghe thấy lời của Triệu Hoằng Lâm, thì nhìn hắn cảm kích.

Mọi người trấn an Uông thị và hai đứa bé một lát, lần nữa trở về ăn cơm tối, sau đó trời tối đen nên mọi người liền tắm rửa đi ngủ.

Trước khi ngủ, Triệu Tương Nghi nằm trên cửa sổ mong chờ nhìn đám rau dại trên đất ngoài cửa sổ, nội tâm rất ảm đạm, chuyện tình Tề thợ mộc thật sự làm cho nàng chấn động, khiến cho nàng chợt hiểu ra, thế sự vô thường, tính mạng con người cũng đơn bạc như lục bình, mặc cho thiên tai nhân họa định đoạt.

Vì thế, trong lòng nàng âm thầm tỉnh ngộ, trước mắt cứ chăm chỉ cố gắng sống thật tốt, không làm bất kỳ chuyện gì phải xin lỗi bản thân hoặc không hối hận với những gì mình đã làm, chuyện muốn làm thì phải lập tức làm ngay, nếu không lưu lại ngày khác tiếc nuối sẽ không tốt.

Chờ người một nhà ngủ tới nửa đêm, lại bỗng nhiên nghe thấy một trận dồn dập tiếng gõ cửa, cùng với từng tiếng la khóc long trời lở đất.

Phương thị ngủ không sâu, lập tức tỉnh lại, ngồi dậy thì phát hiện Triệu Tương Nghi cũng tỉnh dậy theo, nên cẩn thận an ủi: "Không có chuyện gì, không có chuyện gì, Tương Nghi tiếp tục ngủ a."

Ngoài cửa, thanh âm Tề Uyển Dao tuyệt vọng khóc to gào thét: "Triệu nãi nãi, Tương Nghi mau mở cửa ra, cha ta không còn thở nữa".

Triệu Tương Nghi nghe vậy, đầu oanh một tiếng nổ tung, nhất thời đầu óc trống rỗng.

Mặc dù trong lòng đã sớm biết Tề thợ mộc sống không được bao lâu, nhưng tối nay hắn còn cho mọi người hi vọng, giờ đột nhiên biết được tin tức của hắn, như vậy trong lòng bọn họ làm sao tiếp nhận được đây?

Bọn họ còn như thế, huống chi là Uông thị, Tề Sâm cùng Tề Uyển Dao?

Phương thị dù sao cũng là người từng trải, đổi mặt với chuyện sinh tử cũng rõ ràng hơn, trước mắt nghe được tin dữ này trong lòng cũng khó chịu, nhưng không khiếp sợ giống như Triệu Tương Nghi, chỉ khoác thêm áo xuân mở cửa đi ra ngoài, ôm Tề Uyển Dao khóc đến khàn cả giọng: " Tốt lắm tốt lắm, đừng khóc, chúng ta trước đi xem một chút, hài tử ngoan, sau này mọi chuyện sẽ tốt hơn thôi."

Triệu Tương Nghi cũng không có tiếp tục nằm ở trên giường nữa, mà là nhanh chóng mò mầm xuống giường mang giày, không nhìn rõ mà ngã một cái, mặc dù đau đến làm cho nàng nhe răng trợn mắt, nhưng cũng không ngăn chặn được chấn động trong lòng.

Đại phòng, Nhị phòng trong nháy mắt đều mở đèn, các nam nhân đi qua Tề gia giúp đỡ, Triệu Tương Nghi vốn cũng muốn đi, lại bị Lý thị ôm lấy: "Hảo hài tử, đừng đi qua nhìn, lúc người ta qua đời, tiểu hài tử đi qua sẽ thấy những thứ không tốt."

Triệu Tương Nghi biết Lý thị muốn tốt cho mình, nhưng vừa nghe thấy Tề gia cách vách truyền tới tiếng gào thét, nàng cũng không cách nào yên lòng được, giãy dụa trong lòng Lý thị nói: "Nhị thẩm thẩm, người để con đi qua nhìn một chút thôi nha."

Lý thị mặc dù cũng cưng chiều Triệu Tương Nghi, nhưng lúc này lại hết sức kiên trì, dùng lực ôm Triệu Tương Nghi vừa dụ dồ vừa khuyên: "Tương Nghi, không nên đi, nghe lời Nhị thẩm đi,.......Hoằng Lâm còn không mau tới giúp ta cản muội muội con lại đi."

Triệu Hoằng Lâm lặng yên không lên tiếng đứng yên một chỗ, ánh mắt thắng tắp nhìn chăm chú Tề gia cách vách, hồi lâu, khi nước mắt bị bức trở về hốc mắt, hắn xoay người bình tĩnh nhìn Lý thị nói: "Nhị thẩm, thôi, để cho Tương Nghi đi qua nhìn một cái đi, dù sao Tề thúc thúc đối với Tương Nghi cũng không tệ."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »