Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5704 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 30
vô sự mà lấy lòng*

❊ ❊ ❊

*Không có chuyện gì lại đi nịnh

Trương quả phụ kêu một hồi lâu, thân thể cũng cứng ngắc lại từ lâu vì lạnh, đợi đến lúc nàng ta run cầm cập muốn chửi ầm lên thì phía sau truyền đến bước chân người đến, nhìn kỹ lại, đó không phải là ai khác mà chính là người nhà liệu gia.

Thấy thế, Trương quả phụ lập tức thu lại tất cả hận ý trên mặt mình, thay bằng gương mặt ủy khuất nói: "Ôi, mọi người nhanh đến cứu tôi với, tôi sắp c.h.ế.t rét rồi đây!"

"Ta ở trong nhà mơ hồ nghe thấy có người hô cứu mạng, nguyên lai là cô nha! Đi đứng thế nào lại không cẩn thận như vậy, rơi xuống cái hố này?" Phương thị nhìn thấy vẻ mặt nhếch nhác của Trương quả phụ, ngược lại hướng ngay đến cháu gái mình nói: "Hai người các con không phải vừa ở bên ngoài chơi tuyết sao, thế nào có người kêu cứu mạng cũng không biết chạy vào nói một tiếng?"

"Bọn con không có nghe thấy nha." Triệu Tương Nghi thấy Trương quả phụ mở miệng muốn nói cái gì đó, lập tức mở miệng nói trước, còn không quên chớp chớp đôi mắt to trong suốt cực kỳ ngây thơ kia, một bộ không biết chuyện gì hết,"A, hóa ra là Trương di rơi xuống hố tuyết nha, xin lỗi di di, lúc nãy con và ca ca không có nghe thấy tiếng kêu cứu của người à."

Vào giờ khắc này, trong lòng Trương quả phụ muốn xé nát Triệu Tương Nghi ra! Thấy nàng không chỉ không giúp mình, trái lại còn ở trước mặt Phương thị trợn mắt nói dối mà mặt không đổi sắc, Trương quả phụ giận đến mức hàm răng đều nghiến ken két! Nhưng cũng không tiện nói rõ cho mọi người biết được, chẳng lẽ nói chính nàng kiên quyết muốn cùng bọn nhỏ đùa giỡn, không cẩn thận té xuống hố tuyết này.

Triệu lão gia tử nhìn thấy hàm răng của nàng ta run lẩy bẩy, nghĩ thầm là nàng ta không chịu được nữa, lại nhớ đến việc hôm qua nàng ta đã giúp mình, liền không có ý kiến gì hết, bước đến muốn kéo nàng ta lên!

Trương quả phụ thấy Triệu Tín Lương cũng ở đây, nhưng người bước đến muốn kéo mình lên lại là Triệu lão gia tử, trong lòng rất là không vui, vẻ mặt điềm đạm đáng yêu nhìn chăm chú vào Triệu Tín Lương ủy khuất nói: "Triệu đại ca, Triệu bá bá hôm qua mới té ngã một cái sợ là xương cốt không chịu nối, đại ca có thể qua đây qua đây kéo ta lên được không?" Nói xong, cánh tay liền đưa về phía Triệu Tín Lương.

Triệu Tín Lương và Trương quả phụ vốn cũng không quen lắm, ở đây tuy là nông thôn nhưng đạo lý 'nam nữ thụ thụ bất tương thân' bọn họ vẫn nghiêm ngặt tuân thủ, đang lúc do dự, lại nghe thấy Triệu lão gia tử cực kỳ mất hứng hừ một tiếng: "Hừ! Dám chê thể cốt của lão già ta không khỏe mạnh! Khá lắm, ngươi liền nằm ở trong hố tuyết đó mà ngẩn ngơ đi!"

Hai huynh muội Triệu Tương Nghi nghe thấy, không nhịn được cười ha ha một tiếng, Phương thị vội vàng ngăn lại không cho hai người bọn họ cười!

Nhưng chính mình ngược lại cũng không nhịn được, khóe miệng hơi vểnh lên, chỉ vì ngại thể diện nên mới mím chặt môi nhịn cười mà thôi.

Xem ra lần này Trương quả phụ quả thật rất nóng lòng muốn Triệu Tín Lương bước đến kéo mình, nhưng lại quên mất Triệu lão gia tử rất ghét người nào dám nghi ngờ khí lực của ông, chọc giận đến Triệu lão gia tử, như cũ sẽ không được cảm ơn.

Triệu Tín Lương thấy Triệu lão gia tử xoay người muốn vào trong nhà, liền nhân cơ hội chạy vào trong, ngoài miệng còn lớn tiếng nói: "Cha, đừng có tức giận nha, chờ con với!"

Chỉ lưu lại Phương thị và hai đứa nhỏ đứng yên tại chỗ khó xử.

Bây giờ, Trương quả phụ trong lòng rất là hối hận quyết định của mình, nhìn Phương thị mà đáng thương rơi nước mắt: "Đại nương, xin người thương xót nhanh kéo con lên ạ, thân thể con đều lạnh cóng đến không còn cảm giác rồi! Là lỗi của con, con không nên nói lung tung, con đây chẳng phải là lo lắng cho thân thể đại bá sao... hu hu."

Phương thị nhìn thấy Trương quả phụ bị đông lạnh đến đáng thương, cũng gật đầu, ở cách đó không xa tìm một cành cây khô to như cánh tay, đưa cho

Trương quả phụ để nàng ta nắm lấy một đầu, còn bà thì nắm lấy đầu còn lại, hai đứa trẻ cũng vội vàng dùng lực hỗ trợ.

Triệu Tương Nghi thấy Trương quả phụ bị đông lạnh như vậy cũng đủ rồi, bèn theo chân ca ca hợp lực kéo Trương quả phụ lên, mặc dù lần này nàng ôm ý định chỉnh ấy Trương quả phụ, nhưng nàng cũng không hi vọng nàng ta vì vậy mà c.h.ế.t oan mạng đâu.

Ba người đồng tâm hiệp lực kéo Trương quả phụ một đường đi lên, vì mệt mỏi mà trán đổ đầy mồ hôi, Trương quả phụ cũng mất không ít khí lực, ham muốn được sống đặc biệt phi thường. Chờ nàng ta sau khi ra khỏi hố đất, cả người đã run rẩy không chịu được, Phương thị cho là nàng ta vì bị đông lạnh nên không tốt, liền tự mình đỡ nàng ta vào trong nhà ngồi, xem như là báo đáp ân tình hôm qua nàng ta đã cứu Triệu lão gia tử đi.

Triệu Tương Nghi đi theo ở phía sau, nhìn bóng lưng chật vật của Trương quả phụ, trong lòng hồi hộp thầm nói, muốn làm kế mẫu của ta hả, chỉ bằng cái việc bà ta mỗi ngày đều tế mi lộng nhãn [1] cùng với cái bản lãnh làm cho người ta mua dây buộc mình (2], nàng tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu.

"Tiểu muội, nhìn xem chúng ta đã đem bà ta đóng băng rồi đấy!" Triệu Hoằng Lâm bước đến ôm lấy nàng.

Triệu Tương Nghi cũng nghiêng đầu sang, cười hì hì: "Không phải là do chúng ta ép buộc bà ta làm như thế, mà chính bà ta vui lòng làm, đâu thể nào trách chúng ta được?"

Trong phòng, Trương quả phụ vừa thấy chậu than đồng đã cháy hồng hồng liền bổ nhào về phía trước nhưng bị Phương thị kéo người lại ngăn cản.

Vợ lão nhị là Lý thị thấy thế không ôn hòa giải thích: "Hảo muội tử, không nên làm như vậy, cả người muội đều đông lạnh cả rồi, hay là trước vào trong phòng để ta giúp muội đổi lại quần áo, nếu muội cứ bước đến sưởi ấm như thế đến lúc đó muội muốn tay chân mình bị tàn phế vô ích sao!"

Trương quả phụ vừa nghe xong, trong lòng đầy sợ hãi vội theo Lý thị vào trong phòng đối lại quần áo.

Dương thị thấy thế, không khỏi liếc mắt qua một cái, nhỏ giọng trách cứ Lý thị nói: "Chỉ được cái giả bộ hiền lành!"

Hai huynh muội Triệu Tương Nghi cũng không thèm để ý đến hai người Dương thị và Trương quả phụ, trái lại chỉ đến bên chậu than sưởi ấm một chút rồi bước ra khỏi cửa, đem hai quả cầu tuyết mà Trương quả phụ đã lăn chồng lên nhau bắt đầu làm người tuyết.

Vừa lúc nhị thúc của Triệu Tương Nghi hăng hái đi tới, lập tức xuất ra khí lực giúp đỡ hai huynh muội, không bao lâu sau, một người tuyết màu trắng béo tròn đã được đắp xong rồi!"

Triệu Tương Nghi háo hức nện bước chân ngắn lấy ra cây chổi, củ cà rốt và những thứ khác ra, đưa cho Triệu Hoằng Lâm củ cà rốt, Triệu Hoằng Hâm cười híp mắt điểm mũi chân nhỏ của mình, đem củ cà rốt kia vào người tuyết, trên mặt người tuyết liền xuất hiện một cái mũi thật dài.

Lại gắn hai miếng cải trắng làm hai đôi mắt xanh mượt to cho người tuyết!

Còn nhặt thêm một mảnh lá khô làm miệng.

Cuối cùng là đem cây chổi đặt vào trong tay người tuyết, như vậy một người tuyết hoạt bát đáng yêu đã được đắp nặn rất tốt, nhóm người Triệu Tương Nghi vây quanh người tuyết cười đùa.

Chọc cho Triệu Tương Liên đang ở trong phòng nhìn thấy không khỏi sinh ra hâm mộ cùng ghen ty.

Lý thị bên này giúp đỡ Trương quả phụ sắp xếp xong rồi, cũng bừng bừng thích thú bế tiểu tử Hoằng Tuấn mới sinh không lâu đi ra ngoài nhìn. Thấy tiểu Hoằng Tuấn chỉ mới có hai tháng giống như là rất thích người tuyết bên ngoài, liền vỗ tay bé nhỏ cười khanh khách lên, làm cho cả một đám người cười ha ha theo.

Lúc này, Triệu Tín Lương nhạy cảm trốn ở bắc phòng không chịu đi ra, giống như rất sợ nhìn thấy Trương quả phụ vậy. Nhưng mà cũng đúng, cả tháng mười này người nào cũng chạy đến tìm hắn để kết thân nên hắn cũng sớm huấn luyện ra khả năng nhạy cảm, phàm là người nào đối xử tốt với nhà bọn hắn hơi không thích hợp một chút, hắn sẽ rất nhanh hoài nghi họ có ý định gì khác.

Cũng may bây giờ khí trời rất lạnh, hơn nữa hôn sự của Triệu Nguyệt Cầm cũng định xuống rồi, với lại Triệu Tín Lương hết sức kiên quyết, cho nên mới khiến những người đến làm mai mối giảm đi một nửa, cho đến hiện tại chỉ còn một người duy nhất là Trương quả phụ.

Bên này, Tương quả phụ ở trong phòng sưởi ấm một lúc, lại liên hồi nói muốn nhanh về nhà, Phương thị vẫn theo lệ cũ nhất quyết giữ nàng ở lại ăn xong mới được về, nhưng Trương quả phụ vừa nghĩ tới hai huynh muội Triệu Tương Nghi thôi, liền nhanh nói không cần!

Vội vả ra cửa, đã thấy Triệu Tương Nghi cười ha ha chạy đến bắt chuyện với nàng ta: "Trương di, chơi ném tuyết với bọn con không!"

Trương quả phụ giống như gặp phải quỷ, cả người nổi hết da gà, dứt khoát xua tay từ chối, sau đó chạy trốn về nhà mình, hai huynh muội nhìn thấy thế, quay lại nhìn nhau cười ha ha. Khiến cho Triệu lão nhị ở một bên nhìn không hiểu chuyện gì xảy ra hết.

Bất quá, từ sau lần đó, Trương quả phụ chẳng những không có lui tới nhà bọn họ mà còn ân cần nữa chứ. Có lúc lại lấy cớ không hiểu về phương diện thêu thùa, nàng ta liền đến thỉnh giáo Triệu nguyệt Cầm và Phương thị. Lúc khác, mượn cớ là trong nhà có làm một ít điểm tâm, muốn đem đến cho mấy hài tử trong nhà ăn, để báo đáp lại "ân tình" ngày đó đã cứu nàng ta.

Tóm lại chuyện như vậy cứ qua lại nhiều lần, toàn gia dù có ngu ngốc đến cỡ nào cũng nhìn ra được sự bất thường của Trương quả phụ.

Phương thị thận trọng, biết ý tưởng của Trương quả phụ, nhưng mà Triệu Tín Lương cũng không muốn nhắc đến nàng ta, chỉ là trong lòng Phương thị không hề thích cái vị trương quả phụ này.

Nàng ta ở Triệu gia thôn này cũng có chút lâu, thái độ làm người rất âm nhu, là một người thích tính kế, thường hay chen chân gây chuyện xích mích thị phi không ít, cùng với cái tướng mạo trời sinh của mình có thể quyến rũ được biết bao người, so với Lữ thị cũng không kém đâu. Nữ nhân như vậy,

Phương thị trăm triệu lần không muốn lấy làm con dâu.

Kết quả là, mỗi lần Phương thị nói với Trương quả phụ: "Ngươi hiện tại sống một mình không dễ dàng gì, đừng luôn làm điểm tâm cho hài tử nhà ta ăn, sẽ làm cái miệng bọn nó kén chọn đấy, ta về sau sao có thể chỉnh lại sức ăn của bọn hắn à? Hơn nữa, lần trước ngươi đã giúp lão đầu nhà ta một lần, mà ta cũng đã giúp ngươi một lần rồi, xem như cũng có ân tình, ngươi đừng có để trong lòng à."

Tuy lời nói rất uyển chuyển, nhưng Trương quả phụ rất thông minh và có ý định không muốn nghe hiểu nhưng đây là Phương thị đang hạ lệnh trục khách, cũng không hi vọng nàng ta ngày sau đến nhà bà lần nữa.

Dương thị thấy thế, càng không sợ thiên hạ bớt loạn liền trực tiếp hừ nói một câu: "Vô sự mà ân cần, không phải là đạo đức giả cũng là đạo chích!" Câu này nói ra cũng lưu truyền khắp nơi, cho dù ai nghe thấy cũng hiểu được, cho nên mặt mũi của Trương quả phụ chẳng còn.

Nhưng nàng ta không bỏ cuộc, thấy ở hai phía lão nhân và tiểu hài tử, mình không qua được, nàng ta liền trực tiếp tìm Triệu Tín Lương nói chuyện thẳng thắn.

Lấy cớ nói là nóc phòng trong nhà bị hở nên nước rỉ, nên rất lạnh, biết được Triệu Tín Lương có học qua chút tay nghề, liền kéo hắn đến nhà mình sửa lại nóc phòng.

Ớ thời đại này phong tục rất là cởi mở, quả phụ có thể tái hôn được, nhưng nữ nhân bị chồng ruồng bỏ mà đi thêm bước nữa đó mới là chuyện không bình thường, vì vậy Trương quá phụ mới không có chút kiêng kỵ, đi nhờ Triệu Tín Lương làm này làm kia, đem ý niệm trong lòng mình bộc bạch ra không có chút nào che dấu.

Nhưng nàng ta tính toán kỹ lưỡng bấy nhiêu cũng không ngờ được ngay thời điểm mấu chốt nói đến việc tu sửa nóc phòng, Triệu Tương Nghi cái tiểu bất điểm này nhảy ra ngăn cản, lúc thì nói mình đau bụng, lúc thì ồn ào nói mình nhức đầu, trực tiếp đem Triệu Tín Lương làm cho sốt ruột, bảo là phải lập tức đem con gái mình đến chỗ lão Ôn để chẩn bệnh.

Bất quá Triệu Hoằng Lâm là đại ca đương nhiên biết trong lòng tiểu muội mình có suy nghĩ gì, nên hắn ở bên phụ họa nói: "Sợ là đêm qua tiểu muội gặp lạnh nên bị thương hàn rồi, cha, chúng ta mau tìm bà nội nhờ bà nấu cho muội bát canh ngải diệp để trừ hàn khí đi."

Triệu Tín Lương vốn cũng không muốn ở cùng một chỗ với Trương quả phụ, vừa thấy có bậc thang để leo xuống, vội ôm Triệu tương Nghi chạy trốn!

Triệu Tương Nghi tựa đầu vào trong n.g.ự.c phụ thân, trong lòng cười khổ, 'ai, vì để cho Trương quả phụ tránh xa cha một chút, mình đành chịu khổ uống bát canh ngải diệp rồi tính toán tiếp.

Cũng may Phương thị chú ý Triệu Hoằng Lâm đối với mình nháy mắt mờ ám, sửng sờ đem bát canh ngải diệp nấu thành canh cam thảo, làm một chén ngọt ngào, Triệu Tương Nghi không tốn chút khí lực uống vào. Làm cho Triệu Tín Lương ngạc nhiên, ngoài miệng la ầm lên:"Ôi, nha đầu này bình thường sợ nhất là đắng, làm sao bây giờ uống một bát canh ngải diệp to như thế cũng không nhíu mày một cái à?"

Triệu Tương Nghi ở trong n.g.ự.c khóc thút thít một hồi, đối với ca ca đang lén cười nháy mắt một cái.

————

[1] Tế mi lộng nhãn: nháy mắt ra hiệu, nháy mắt đưa tình

[2] Mua dây buộc mình: Tự chuốc lấy khó khăn, phiền toái vào người

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »