Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 6067 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 55
nhà trai thất lễ

❊ ❊ ❊

Mọi người cùng nhau ngồi chung một chỗ ăn ăn, uống uống, làm chủ nhà, trừ những hài tứ như Triệu Tương Nghi ăn ớ bên ngoài, nhị lão và những người khác cũng bận rộn không thôi.

Mấy nam nhân Triệu Tín Lương, Triệu lão nhị bận rộn chào hỏi bạn bè thân thích, Lý thị cùng Dương thị cũng tới hỗ trợ, Uông thị thì liên tục mang thức ăn lên cho khách, Phương thị ở lại trong bếp giúp đỡ đầu bếp, Triệu lão đầu thì chịu trách nhiệm chiêu đãi mấy vị khách có danh vọng.

Xa xa nhìn qua, tiếng người ồn ào, vui sướng, náo nhiệt biết bao!

Bàn tiệc rượu này là dùng tiền sính lễ của Triệu Nguyệt Cầm tổ chức, cộng thêm chút tiền dưỡng già của Phương thị vào, làm sao cho linh đình, những món ăn, rượu uống không thể qua loa được, nhiều người ăn, đều khen ngợi Phương thị cùng Triệu lão đầu gả nữ nhi cũng không tiếc,... rượu cùng món ăn ngon như vậy có khi cưới vợ cũng không ăn được.

Phương thị nghe thấy một lời nói mà hai ý nghĩa........trong lòng cũng không cảm thấy cao hứng hay thỏa mãn, cũng không dư hơi đi để ý đến làm gì, Triệu Nguyệt Cầm là nữ nhi duy nhất của bà, tính tình chọc người đau lòng (ngoan ngoãn, hiền lành,.....), bà chỉ muốn tổ chức thật tốt hôn lễ cho nữ nhi duy nhất của mình mà thôi.

Thời điểm ăn tiệc, Triệu Tương Nghi thật không may mắn ngồi cùng một bàn với cả nhà Triệu Ải Tử, nhìn thấy con trai hắn nước mũi chảy dài, Triệu Tương Nghi tuy đói dụng nhưng cũng chẳng muốn ăn.

Chỉ ăn chút thức ăn, nói là muốn đi vào ngắm tân nương.

Thời điểm tiệc rượu tổ chức được phân nửa, Triệu lão đầu cùng Phương thị phát kẹo cho mọi người, mọi người ăn ngon, thái độ cũng hết sức thân mật, những gia đình không thường xuyên qua lại cũng chúc vài lời tốt đẹp cho Triệu Nguyệt Cầm, người lớn tuổi hơn chút thì ngoại trừ tặng lễ còn tặng thêm bao lì xì.

Phương thị bèn nghĩ, những phần tiền và quà tặng này, bà nên cần thận đối thành tiền mặt, đợi Triệu Nguyệt Cầm lại mặt thì bà kín đáo đưa cho nàng, để cho nàng phòng thân cũng tốt.

Triệu Tương Nghi bưng chén cơm đi tới khuê phòng của Triệu Nguyệt Cầm, Lý thị đang rảnh rỗi, cũng bưng một chén bánh trôi cho Triệu Nguyệt Cầm ăn lót dạ trước.

Thấy Triệu Tương Nghi tới, liềm khom người dặn dò: "Hôm nay là hôn sự của tiểu cô cô, con cũng không thể bướng bỉnh tinh nghịch nha, con phải biết điều một chút, nếu con ngoan ngoãn, tới lúc đón tân nương con sẽ được thưởng bao lì xì đó."

Triệu Tương Nghi biết điều một chút gật đầu, vừa nhìn Triệu Nguyệt Cầm đã sớm phủ hỉ khăn, trong lòng suy nghĩ, như thế này muốn ăn thức ăn cũng khó.

"Tương Nghi chúc tiểu cô cô và dượng trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long." Triệu Tương Nghi mỉm cười chúc phúc.

Lý thị cùng Triệu Nguyệt Cầm nghe xong, trong lòng không khỏi vui mừng, Lý thị vuốt đầu Triệu Tương Nghi nhìn tân nương cười nói: "Nhìn xem, Tương Nghi của chúng ta thật thông minh, xem nhiều rồi nên lời nói thế này cũng nhớ được nha. Lại cười nói thêm: "Nguyệt Cầm, nhị tẩu chúc ngươi lấy chồng rồi cuộc sống sau này trôi qua hồng hồng hỏa hỏa hòa hòa thuận thuận*, bất kể ngày sau xảy ra chuyện gì, nếu có chuyện ngươi liền trở lại tìm Nhị tẩu, có biết không?"

(*hồng hồng hỏa hỏa hòa hòa thuận thuận = thuận lợi, may mắn, hòa thuận.)

"Ta biết rồi, cảm ơn nhị tẩu, cám ơn Tương Nghi." Triệu Nguyệt Cầm thanh âm khế phát run.

Sau tiệc mừng buổi trưa, không thể thiếu được việc, mọi người chia chén bàn trả lại cho chủ nhân chúng mang về.

Phương thị thì ở trong phòng đóng chặt cửa đếm những thứ quà tặng và bao lì xì mà bạn bè thân thích đưa tới, không nhìn thì thôi, nhìn xong xém chút nữa tức hộc máu!

Các gia đình đưa quà và bao lì xì đều nhớ kỹ hết, để dễ dàng đáp tạ, lần sau nhà khác có chuyện mừng cũng dễ dàng hơn, dù sao tặng lễ gì trong lòng mình cũng có chuẩn bị trước.

Nhưng trên đời này sao lại có người da mặt dày như vậy, dù gì cũng đi tham dự chuyện đại sự! Hơn nữa rượu và thức ăn có cái nào sơ sài, làm rất là linh đình rồi còn gì, vậy mà có nhiều khách tới uống rượu trong bao lì xì chỉ có một đồng tiền, lễ vật khác cũng không tặng, hơn nữa tới đây uống rượu đâu chỉ một người, trái lại còn dẫn theo cả nhà, ngồi chật cả bàn ấy chứ!

Vì thế, Phương thị âm thầm đem nhà của mấy người này nhớ thật kỹ, chờ sau này có tin mừng hay đám tang, bà cũng sẽ không tặng quá nhiều lễ vật.

Sau khi chỉnh lý xong hết thảy, Phương thị đem giỏ quà để đáp tạ lại khách nhân và những người tới đây giúp đỡ. Lúc đem giỏ quà tặng cho mấy gia đình da mặt dày, những nhà khác không nói gì, nhưng một nhà Triệu Ải Tử đều xuy một tiếng, ý chỉ giỏ quà cho quá ít ỏi.

Trong lòng Phương thị biết, gia đình Triệu Ải Tử cũng chỉ cho có một đồng tiền trong bao li xì, hơn nữa trừ một nhà sáu cái miệng ăn, còn dắt theo hai cháu ngoại trai bên nhà mẹ vợ của Triệu Ải Tử tới, thật sự là da mặt dày không thể nói nổi, lúc này Triệu Ải Tử lại gây chuyện xích mích thị phi, Phương thị cũng không cho hắn mặt mũi, trực tiếp dùng thanh âm không lớn không nhỏ lạnh nhạt nói: "Có vài người bao lì xì chỉ có vẻn vẹn một đồng, lại dẫn cả nhà ngồi trên một bàn ăn uống thả ga, hiện tại còn ở đây chê này chê kia vớ vẩn gây xích mích thị phi, thật là không biết xấu hổ là gì nữa mà?"

Hai vợ chồng Triệu Ái Tử biết là Phương thị đang nói bọn họ, trên mặt không nén được giận liền lôi kéo các hài tử chuẩn bị rời đi, mọi người đứng ở một bên, cũng có chút hiểu được hàm ý trong lời nói của Phương thị, liền dùng một loạt ánh mắt chán ghét nhìn một nhà Triệu Ải Tử, hắn còn mang theo hai hài tử nhà mẹ vợ, có vẻ cực kỳ dư thừa cùng chói mắt.

Đúng lúc này, nhi tử của Triệu Ải Tử là Triệu Đại Lực, cũng chính là đứa nhỏ chảy nước mũi, rất khờ dại ngẩng đầu nhìn cha mẹ của mình: "Cha, bà ấy nói không phải nhà chúng ta chứ? Ban đầu không phải người nói mang tới đây một bao tiền, cả nhà chúng ta tới uống rượu rất đáng giá sao?"

Vợ Triệu Ải Tử giận tới mức tát lên mặt Triệu Đại Lực một cái, lập tức kéo đi.

Bây giờ, tất cả mọi người ở chỗ này đều biết hành động của một nhà Triệu Ải Tử, không khỏi khinh bỉ nhìn theo bóng lưng của bọn họ, chỉ chỉ trỏ trỏ, có lẽ ngày mai lại có tin tức cho mấy bà nhiều chuyện xuyên tạc rồi.

Còn lại mấy nhà cũng cho một đồng tiền, thấy thế vội vàng lén lút lôi kéo bọn nhỏ đi, trời chạng vạng cũng sắp đón dâu nên mọi người cũng không muốn tranh cãi.

Đêm đến, đội ngũ rước dâu của Trương gia tới.

Triệu Tín Lương vội vàng treo một chùm pháo lớn ở trước sân, đốt vang lên tiếng bùm bùm, cách đó không xa ban nhạc diễn tấu sáo và trống, không khí thật náo nhiệt.

Bất quá dân quê cưới vợ mướn không nổi cỗ kiệu, chỉ có những gia đình có điều kiện tốt một chút mới có những thứ này, nghe nói ban đầu Trương Sâm cũng muốn nâng một hỉ kiệu tới, nhưng gặp phải Ngô thị kiên quyết phản đối cùng bất mãn, vì thế, hắn đành phải buông tha thôi.

Lúc này, đám người tiểu hài tử Triệu Tương Nghi cùng đám người Lý thị đang ở trong phòng Triệu Nguyệt Cầm, cửa phòng đóng chặt, cần bên nhà trai cho bao lì xì đỏ mới có thể mở cửa để đón tân nương.

Bên này tất cả mọi người huyên náo, Phương thị nghĩ dù sao hôm nay cũng là hỉ sự, liền đồng ý cho một nhà Dương thị cùng Triệu lão Tam tham gia.

Bất quá lúc này Dương thị lại không thức thời, nhìn về phía cửa kêu gào: "Lấy ra một xâu tiền lì xì, nếu không không mở cửa."

Lý thị nghe xong vội vàng ngắt lời nàng, nếu để cho người ta nghe thấy rồi truyền đi, còn không phải nói nhà bọn họ bán nữ nhi hoặc công phu sư tử ngoạm hay sao?"

Bên ngoài Phương thị cũng nghe thấy được, đôi tay siết thật chặt cây chổi, rất muốn đánh thẳng vào mặt Dương thị!

"Chúng ta nói giỡn thôi, tân lang lì xì hai mươi văn tiền là tốt rồi." Lý thị kéo

Dương thị, cười đáp, tuy tiền lì xì vốn là chuyện cực kỳ long trọng, nhưng lấy một xâu tiền đối với nông thôn bọn họ mà nói là quá mức khoa trương rồi.

Trương Sâm vốn là người tính tình có chút xấu hổ, lúc này nghe Lý thị nói thế, thì thoải mái cười cười, phân phó người từ khe nhỏ trên cửa đưa qua bao tiền lì xì.

Triệu Tương Nghi nhanh tay đoạt lấy, tránh thoát móng vuốt của Dương thị.

Dương thị lập tức kêu gào: "Tay của con nhỏ ti tiện này, ngay cả đại ca của ngươi cũng ngăn cản ta, cái này vốn là ta cầm!"

Triệu Hoằng Lâm cũng ngửa đầu phản bác: "Tam thẩm ngươi hãy cẩn thận xem lại lời nói của mình, hôm nay là ngày đại hỉ của tiểu cô cô, nếu ngươi dám làm hỏng chuyện, đến lúc đó xem ngươi ăn nói như thế nào."

"Ban đầu ta còn tính chia cho Tương Liên tỷ và Hoằng Nhân ca ca một chút, hiện tại thẩm nói như vậy, ta phải tính toán lại a!" Triệu Tương Nghi vốn không muốn chia tiền cho tỷ đệ Triệu Tương Liên, bởi vì cho bọn họ chẳng khác nào cho Dương thị, chẳng qua nói như vậy để làm Dương thị bực bội thôi.

Quả nhiên Dương thị tức giận tới mức giậm chân, hết sức đau lòng nhìn bao lì xì trong tay Triệu Tương Nghi.

Lúc này, Trương Sâm đã vào phòng, cầm tay Triệu Nguyệt Cầm dắt đi, thời điểm đi tới cửa, dựa theo quy củ phải cõng nàng ra khỏi sân.

Sau đó, nữ nhi bái biệt, ban nhạc diễn tấu sáo và trống, đem nước mắt của Triệu Nguyệt Cầm cũng thổi tan ở trong gió, Triệu Tương Nghi chỉ nhớ, một màu đỏ nhạt thẩm thấu vào bầu trời đêm, tiểu cô cô khoác hỉ khăn màu đỏ bị chú rể dắt đi, từng bước từng bước ra khỏi Triệu gia.

Các trưởng bối hoặc cười hoặc khóc, thời gian giống như kéo dài, đem từng giờ từng khắc từ từ hiện ra ở trước mắt mỗi người.

Bàn tay nhỏ còn nắm chặt bao tiền lì xì, nhưng tâm của Triệu Tương Nghi cũng theo Triệu Nguyệt Cầm dần dần đi xa.

Cũng may nhà trai bên kia có tiệc rượu, tuy Phương thị và Triệu lão đầu không thể đi nhưng anh vợ như Triệu Tín Lương và Triệu lão Nhị cũng phải đi qua, cũng đem theo bọn Triệu Tương Nghi đi qua uống rượu.

Trên đường, tiểu tử Triệu Hoằng Nhân không biết từ đâu học được suy nghĩ xấu xa hư hỏng, một đường nghiêng đầu la hét nói muốn nhìn náo động phòng, loáng thoáng còn nói ra vài chuyện nam nữ, trực tiếp khiến cho trong lòng Triệu Tương Nghi bất đắc dĩ, Tam phòng làm sao mà cả đám hài tử đều có đức hạnh như thế này a?"

Nhưng mà, làm cho lòng mọi người khó chịu nhất là nhà trai bên kia sơ suất.

Tiệc rượu chính thức phải linh đình náo nhiệt hơn đàn gái chứ, nhưng tổ chức vừa keo kiệt vừa sơ sài.

Số lượng bàn ít hơn đàn gái bên kia nhiều, số lượng thức ăn, vân vân, cũng không tốt hơn so với đàn gái bên kia, kể cả quà tặng, bao lì xì còn có giỏ quà đáp lễ cũng không đáng giá bằng nhà gái bên kia.

Triệu Tương Nghi đối với người nhà này hoàn toàn thất vọng, theo đó cũng không coi trọng Trương Sâm, trong lòng tự nhủ, cho dù hắn có hiếu kính, nghe lời cha mẹ như thế nào đi chăng nữa cũng nên vì Triệu Nguyệt Cầm suy nghĩ suy nghĩ a, hôm nay hôn lễ làm sơ sài như thế, sau này không chừng Triệu Nguyệt Cầm bị thân thích nhà chồng xem thường thì làm sao đây.

Đáng tiếc lúc này Triệu Nguyệt Cầm đoan chính ngồi trong tân phòng, cái gì cũng không biết, cũng đang mong đợi cuộc sống tương lai hạnh phúc mà thôi........

Một bữa tiệc rượu, Triệu Tương Nghi ăn như nhai sáp, cuối cùng cũng không có tâm tư náo động phòng, chỉ cầu khẩn cho đại ca thật sớm ăn xong rồi cùng về nhà.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »