Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5746 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 34
hợp mưu*

❊ ❊ ❊

* Cùng nhau tính kế

Trương quả phụ ngồi tại chỗ, nhìn Dương thị một chút, sau đó suy nghĩ một hồi, giống như đã hạ quyết tâm, từ trong lòng mình lấy ra một cái túi đồ.

Dương thị định thần nhìn lại, thứ đồ đó dùng một cái giấy vàng gói kỹ, đại khái lớn bằng ngón tay cái, là một cái bao nho nhỏ, chẳng biết dùng để làm chi nữa.

Đang lúc Dương thị nghi hoặc trong lòng, Trương quả phụ đẩy cái túi đồ kia đến trước mặt nàng, híp đôi nhìn chằm chằm Dương thị chậm rãi nói: "Cái này... Xin tẩu tử cất cho cẩn thận, chờ đến lúc mọi người trong nhà không để ý đến, tẩu hãy lén lút cho đại ca nhà tẩu ăn nó." Nói xong câu kia, Trương quả phụ liền giảm thanh âm xuống, bước đến bên tai Dương thị nói.

Dương thị nghe xong, cả người rùng mình, phản ứng đầu tiên là --

Đó là một túi độc dược!

Liên tục phất tay cự tuyệt Trương quả phụ: "Không được, chuyện này không được, muội tử, việc này ta không làm đâu!"

Trương quả phụ cũng sa sầm mặt, khẽ đẩy Dương thị: "Tẩu còn chưa nghe muội nói hết đi, làm sao lại lắc đầu như trống bỏi vậy!" Vừa kéo Dương thị ngồi vững vàng lại, dừng một chút, mới tiếp tục giải thích, "Đó không phải là độc dược, cũng không đáng sợ đến như vậy! Tẩu thử ngẫm lại xem, ta độc c.h.ế.t lão đại nhà tẩu thì đối với ta có lợi gì không? Ta rảnh rỗi chắc?"

Dương thị suy nghĩ một hồi, ngẫm lại cũng thấy rất đúng, liền há mồm hỏi: " Vậy đây là cái gì?”

"Cái này nha, muội phải mất hết khí lực cùng tiền tài mới mua được đấy."

Trương quả phụ tháo cái nút gút ra, nàng ta vốn không muốn nói cho dương thị biết nguồn gốc của thứ đồ này, nhưng mắt thấy Dương thị có ý muốn từ chối mình, Trương quả phụ đành cắn răng, bị làm khó nói, "Chỉ có điều muội nói rồi, tẩu đừng có khinh thường muội nha ..."

"Vậy muội mau nói đi!" Hai tay Dương thị đều run run, cũng không biết lạnh là như thế nào, chỉ cảm thấy bây giờ trong phòng này rất đáng sợ, nhất thời có chút hối hận vì đã nhận tiền của Trương quả phụ, trực giác cho nàng biết đây là một người có tâm tư gian trá, không dễ dàng ứng phó được!

"Đây là thuốc mê." Trương quả phụ thở một hơi công bố, " Người nào ăn phải bột thuốc này, sẽ tạm thời bị hôn mê, bất quá nếu đối phương là người lớn, thân thể lại rất cường tráng thì sẽ không xảy ra chuyện gì hết."

"Ngươi, ngươi sao lại dùng thứ này hại hắn chứ?" Dương thị vừa nghe xong, trực nói cho nàng ta biết rằng thuốc mê này chẳng khác độc dược là bao!

"Muội đã nói đây không phải là độc dược mà, làm sao mà hại người được chứ!" Trương quả phụ cũng rất nóng nảy, sợ Dương thị không đáp ứng giúp mình, đến lúc đó thế nào nàng ta cũng đem chuyện này tùy tiện nói ra bên ngoài, vì vậy nàng vội vàng muốn mời Dương thị đứng cùng chiến tuyến với mình, "Loại thuốc mê này chỉ làm cho Triệu đại ca tạm thời bị hôn mê mà thôi, đối với huynh ấy hoàn toàn vô hại. Về phần muội muốn làm gì à... Tẩu tử cũng không phải không đoán ra được chứ..."

Dương thị suy nghĩ đến lời nói mà Trương quả phụ nói ra, cuối cùng là trợn tròn hai con mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn Trương quả phụ, vừa định mắng nàng ta là phóng đãng nhưng lập tức đổi thành: "Muội, muội cư nhiên là muốn gạo nấu thành cơm à!"

Cho dù có thẹn thùng đi nữa, nhưng hôm nay bản thân Dương thị đã ngồi cùng thuyền với nàng rồi, Trương quả phụ nghĩ đến điểm này, chính là tỉ mỉ nhìn Dương thị nói lại lần nữa ý định của mình.

Chuyện này phải dựa vào Dương thị giúp đỡ một tay, trước hết là cho Triệu Tín Lương ăn thuốc mê này, sau khi hắn hôn mê bất tỉnh, Dương thị sẽ giúp đỡ nàng và Triệu Tín Lương bất tri bất giác cùng lăn lộn trong phòng...Đến lúc đó, chỉ chờ cả đại gia đình phát hiện ra, nàng sẽ lôi kéo Dương thị cùng nhau khóc nháo, nói Triệu tín Lương đã làm chuyện tốt gì!

Như vậy, với cá tính của Triệu Tín Lương nhất định sẽ chịu trách nhiệm, mặc dù trong lòng không thể nào mà cam tâm tình nguyện cho nổi!

Cùng lúc đó, trong lòng Dương thị cũng đem mưu kế của Trương quả phụ suy nghĩ lại một lần nữa, trong lòng gắt gao như bị ai nhéo lấy, trực giác nói răng cái ả Trương quả phụ này là một người âm nhu, lại biết tính kế nữa!

Trương quả phụ ở một bên cũng tinh tế quan sát, thấy Dương thị vẫn còn do dự, không quyết tâm được, cắn răng một cái đem chiếc trên tay mình tháo xuống, lòng không nỡ nhìn chiếc vòng, sau đó cẩn thận đưa chiếc vòng đến trước mặt Dương thị nói: "Đây là quà tặng trước, mong rằng tẩu tử không ghét bỏ ta mà nhận lấy...Chờ sau khi chuyện này thành công, chúng ta thành người một nhà, đến lúc đó ta không phải là tẩu tử của ngươi sao?"

Hai mắt dương thị nhìn chằm chằm vào chiếc vòng tay thúy ngọc kia, không thế không nhận được, đầu óc cũng nhanh chóng suy nghĩ, khóe miệng nhếch lên nói một câu:" Hắc hắc, đến lúc đó ngươi còn gọi ta là tẩu tử sao?

Phải đối lại là ta gọi ngươi hai tiếng tẩu tử đấy!"

Trương quả phụ mất đi vòng tay, trong lòng mặc dù hận Dương thị tham lam, nhưng nghĩ đến việc này đã thành công được một nửa, ngoài miệng lại ôn hòa đứng lên nói: "Vậy chuyện này đành làm phiền ngươi rồi, chờ sau khi ta thực sự vào được cửa nhà ngươi, hãy xem ta như thế nào giúp ngươi thu thập hai lão già và hai đứa nhỏ đại phòng đây!"

"Đúng vậy nha!" Dương thị thấy Trương quả phụ nói đến cái đinh trong mắt mình, đứng dậy đồng ý nói, "Hắc hắc, ngươi có biết không, nhất hai đứa nhỏ kia vô cùng hư hỏng! Ta nói cho ngươi nghe lần trước Bùi tiếu thiếu gia đến nhà ta tặng lễ, thiếu gia có tặng cho nha đầu kia một đóa quyên hoa, ngươi có biết con nha đầu đó làm cái gì không?" Dừng một chút, Dương thị tức giận nói, "Nha đầu đó cư nhiên đưa đóa quyên hoa đó cho Tương Liên nhà ta, ta vốn là rất cao hứng, nào ngờ nó lấy chuyện tặng quyên hoa châm chọc Tương Liên nhà bọn ta có mệnh làm tiểu thiếp đấy! Con nhỏ đó đúng là cổ quái, tâm tư của nó không có nhỏ đâu!" Tuy rằng Dương thị trông cậy nữ nhi của mình đi làm tiểu thiếp nhà người ta để được hưởng phúc, nhưng nàng ta lại rất mâu thuẫn không muốn người khác nói Tương liên nhà mình có mệnh làm tiểu thiếp.

"Thật không? Ái chà tẩu tử, hai người chúng ta bị hai đứa bọn chúng cho ăn thiệt thòi rồi!" Trương quả phụ thấy thế, cũng tức giận mà đem chuyện ngày trước mình bị hai huynh muội Triệu Tương Nghi hãm hại nói cho Dương thị biết, Dương thị vừa nghe xong liền vỗ bàn một cái:

"Nguyên lai ngày đó ngươi rơi vào trong hố tuyết không phải là do không cẩn thận à? Hừ, hai đứa nhỏ này càng ngày càng hư, lại có thể làm ra cái chuyện thất đức này!"

"Cho nên, tẩu tử phải giúp ta một chút à." Trương quả phụ nhân cơ hội này khuyến khích nói, "Bây giờ ta chỉ là một ngoại nhân, không thể xen mồm vào chuyện nhà tấu được, tấu nói có đúng không? Nhưng mà một khi ta bước chân vào nhà tấu rồi, ta sẽ là trợ thủ của tấu! Tấu giúp ta một lần, ta liền giúp tẩu một cái, như vậy hai người chúng ta đều có lợi, không phải rất tốt sao!"

"Đúng nha, nghe ngươi vừa nói như vậy, trong lòng ta cũng dễ chịu một chút!" Dương thị vui mừng vuốt chiếc vòng ngọc trên tay, nhìn trương quả phụ nói,"Ôi ta nói này muội tử, muội tặng cho ta lễ vật lớn như thế, ta thật ngượng ngùng quá đi, cái vòng ngọc này chắc tốn không ít tiền à nha?"

"Chỉ tốn không ít tiền thôi, bất quá chỉ cần tẩu thích là được." Trương quả phụ một mặt âm thầm dùng móng tay đâm vào lòng bàn tay của mình, một mặt bày ra khuôn mặt tươi cười đón chào nói, "Tẩu tử mau cất giữ túi đồ kia thật cẩn thận vào, nhớ kỹ ngàn vạn lần đừng để ai phát hiện ra! Chúng ta đều đang ngồi trên cùng một chiếc thuyền, nếu việc này mà bại lộ thì không riêng gì ta mà cả tẩu tử ngươi cũng khó lòng thoát khỏi liên quan!"

Dương thị ngẩng đầu lên nói, sau đó lại sở vòng ngọc trong tay mình một chút, lại sờ cái túi tiền, rồi mới an tâm nói: "Ổi, muội cứ yên tâm đi, việc này tẩu sẽ để ở trong lòng, chờ khi chuyện của muội thành công đây chỉ còn là dĩ vãng mà thôi!"

Tuy rằng ngoài miệng nói như vậy, nhưng trong lòng Dương thị lại không ngừng mắng Trương quả phụ dâm đãng, vô sỉ.Cái đồ phóng đãng, vô sỉ này loại biện pháp bỉ ối như thế mà cũng nghĩ ra được, vừa nhìn cũng biết là không phải hạng người tốt đẹp gì! Còn luôn miệng nói vì chính nàng mà suy nghĩ, còn không phải là do nghe đồn nhà này có năm mươi lượng bạc sao!

Tương tự, Trương quả phụ cũng ở trong lòng hung hăng mắng, chờ sau khi chuyện này thành công, xem ta làm sao mà thu thập ngươi đây! Còn phải đem mấy thứ mà ngươi đã nhận của ta toàn bộ phải phun ra hết!

Hai người giả vờ như mình là người cùng một hội mà thầm mắng chửi nhau một hồi, Dương thị liền mượn cơ hội nói chuyện quá sẽ bị nghi ngờ, trước khi đi, Trương quả phụ vân không quên dặn dò Dương thị cẩn cẩn dực dực [1] vài câu, Dương thị thẳng thắn nói hãy yên tâm.

Mắt thấy sắc trời dần dần tối, chỉ còn thấy Bắc phòng ẩn ẩn một cơn gió vù vù thổi qua.

————

[1] Cẩn cẩn dực dực: cẩn thận từng li từng tí

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang