Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 5795 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 19
lúc nhỏ đã thu hút

❊ ❊ ❊

Sau khi Bùi Tử Quân ngủ trưa tỉnh lại, Triệu Hữu Căn nói là muốn đưa hắn trở về nhà, kết quả là hắn từ chối ý định của Triệu Hữu Căn, luôn miệng nói ở nơi này hắn còn chưa chơi đủ.

Triệu Hữu Căn cũng rất kinh ngạc, vốn tưởng rằng vị thiếu gia sống sung sướng này không quen nán lại vùng nông thôn, nhưng không ngờ hẳn cư nhiên còn muốn ở đây chơi cho đã.

Phương thị luôn thương yêu hài tử, nên cực kỳ yêu thích đứa trẻ Bùi Tử Quân này, kéo hắn lại gần bên hảo nói chuyện một lúc, thấy hắn hiền lành lại không giống như những vị thiếu gia có tính nóng nảy khác, không khỏi hướng hắn thân thiêt vài phần: "Ôi chao mau nhìn à, ta thật sự rất ngạc nhiên, ta cũng không biết hài tử nhà giàu lại có tính tình tốt như thế."

Một đám tiểu hài tử ở trong phòng chơi hơn nửa ngày, cuối cùng vẫn là tiểu tử Triệu Hoằng Nhân không chịu được buồn chán nên đề nghị dùng ná đi bắt chim.

Bùi Tử Quân từ nhỏ được nuôi trong thâm trạch đại viện [1], bên người lúc nào cũng có những món đồ chơi nhỏ đắt tiền và xa hoa để chơi, nên hắn chưa bao giờ biết đến một vật gọi là ná, đó là lí do tại sao khi nghe Triệu Hoằng Nhân nhắc tới, hai tròng mắt đen láy mở to, lộ ra dáng dấp của một cục cưng tò mò đáng yêu.

Nếu đây là ngày thường Triệu Hoằng Nhân có đề nghị đi ra ngoài chơi đùa đi chăng nữa thì hắn phải đi nói với Phương thị, bởi vì tiểu tử đó yêu thích cầm ná b.ắ.n vào trong sân nhà người ta, làm mấy con gà con ch.ó đều sợ đến mức chạy tán loạn cả lên, gây ra náo loạn [2]. Vì thế, Phương thị thường tiếp không ít cha mẹ chạy đến nhà mắng vốn, cũng bị bọn họ nhắc nhở rằng nên chú ý chăm tiểu hài tử nhà mình đừng để nó đi nghịch phá làng xóm nữa.

Phát hiện thấy bộ dáng Bùi Tử Quân tò mò chờ mong, Phương thị cũng không nhẫn tâm làm hắn mất hứng, liền gọi Triệu Hoằng Lâm đến dặn dò: "Hoằng Lâm, con là ca ca, là đứa hiểu chuyện nhất, nhớ trông bọn đệ đệ và muội muội con cho kỹ, nhất là Hoằng Nhân đừng để nó lấy đá ném vào đám gà, vịt trong sân nhà người khác, cũng đừng để cho người khi dễ Bủi thiếu gia, biết không?" Phương thị nói xong, ngược lại nghĩ đến lão Từ và Nguyên Thư đều đi theo Bùi Tử Quân, hẳn là sẽ không có chuyện gì xảy ra đi.

Cứ như vậy, một đám tiếu hài tử kêu to gọi lớn bước khỏi nhà, cùng nhau chạy đến bãi đất trống trong thôn.

Bây giờ đã là cuối thu, Triệu gia thôn nằm ở vùng Đông Nam, phần lớn những con chim đều di cư về phía Tây Nam để ngủ đông, hiện giờ mấy con chim còn ở lại không nhiều, chỉ có chim Yến, chim tước là líu lo hót.

Bùi Tử Quân bên người chỉ dẫn theo gia đinh Nguyên Thư, còn quản gia lão Từ sống c.h.ế.t muốn theo cùng lại bị hắn nhất quyết cự tuyệt, nói là ông đi theo sẽ khiến cho mọi người mất tự nhiên.

Ở giữa một đám con nít chỉ có Triệu Hoằng Nhân và Bùi Tử Quân là trên tay cầm một cây ná làm bằng gỗ, cây ná kia của Triệu Hoằng Nhân chính là do triệu lão gia tử làm cho, mà cái năm trong tay Bùi Tử Quân là do Triệu Hoằng Lâm sang Tề gia bên cạnh mượn lão đại Tề Sâm.

Triệu Tương Nghi híp mắt lại, ngay lúc này hai người (Hoằng Lâm và Tử Quân) đều hòa thuận với nhau không có một tia thuốc súng, tảng đá trong lòng nàng rốt cuộc cũng có thể buông xuống rồi.

Vừa rồi, chính mắt nàng nhìn thấy đại ca nàng xem Bùi Tử Quân là bạn tốt mà cười với hẳn, riêng việc đi mượn cho Bùi Tử Quân cái ná để đùa giỡn, khiến cho Bùi Tử Quân cảm giác như mình mới gặp quỷ mà ngây ngốc đứng tại chỗ, cầm cái ná kia cười đến toe toét, một bộ dáng không thể tin được, khỏi phải nói đến khôi hài làm sao à.

"Này, ở đây không có chim! Chúng ta qua bên kia đi!" Triệu Hoằng Nhân chỉ một ngón tay về mấy cái cây cành lá xung xuê hết cỡ hô to, sau đó lại là người đầu tiên chạy vội về phía bên kia!

Triệu Tương Nghi vừa thấy, nghĩ đây là một cơ hội tốt để giúp đỡ tính cách trước kia của đại ca quay về, tức thì nắm lấy tay áo của Triệu Hoằng Lâm hét lên: "Ca ca, Tương Nghi cũng muốn có một con chim tước để chơi đùa một chút!" Thời khắc này nhất định phải làm cho hắn chơi đùa cùng với bọn hài tử, thay đối thành ánh mặt trời.

Không ngờ tới, Triệu Hoằng Lâm vừa định mở miệng nhận lời lại nghe Bùi Tử Quân đang hứng khởi: "Không thành vấn đề! Một hồi huynh lấy cái ná này, b.ắ.n rớt hai con chim tước xuống tặng cho muội chơi!"

Triệu Tương Nghi nghiêng đầu vừa lúc nhìn thoáng qua bộ dáng tự tin của Bùi Tử Quân, cùng với tên gia đình Nguyên Thư lộ ra vẻ mặt sùng bái nhìn tiểu thiếu gia mình, khóe miệng hơi hơi rút rút lại.

Bất quá Triệu Hoằng Lâm lại không giống như buổi sáng mà cùng Bùi Tử Quân phân cao thấp, ngược lại chỉ mỉm cười ôm lấy Triệu Tương Nghi đi đến: "Chúng ta đi nào, tiểu muội muốn có chim tước để chơi, chúng ta nhân tiện sẽ bắt cho muội vài con chim tước!"

Lúc này, Triệu Hoằng Nhân đã chạy tới chỗ mấy cái cây đu ở gần đó, nhìn chăm chú vào một con chim sau đó kéo cái ná ra, tùy thời đều có thế đem hòn đá nhỏ trên ná b.ắ.n ra.

Bùi Tử Quân cũng không cam chịu rớt lại phía sau, kéo tên gia đình Nguyên Thư dọc đường chạy như điên lại đây, nhìn theo bộ dạng của Triệu Hoằng Nhân, bắt chước giơ ná lên, cũng nhắm ngay con chim tước mà Triệu Hoằng Nhân đang nhắm.

Mới vừa rồi trên đường đi đến đây, Triệu Hoằng Lâm đã dạy cho Bùi Tử Quân cách cầm ná để bắn, nếu hắn dùng cái cách kia để b.ắ.n thì mọi thứ đều sẽ như ý muốn của hắn.

Đi cùng còn có nhi nữ của Dương thị đồng thời là tỷ tỷ của Triện Hoằng Nhân, Triệu Tương Liên. Nữ hài mới bảy tuổi kia nhìn thấy bộ dáng cầm ná của Bùi Tử Quân, cao hứng vô cùng liền đứng ở một bên vỗ tay cỗ vũ.

Triệu Hoằng Lâm ôm tiểu muội của mình đứng ở một bên, lắng lặng nhìn thấy hai hài tử ở đằng trước đều một mang bộ dạng tràn đầy tự tin, không khỏi cười hỏi tiểu muội: "Muội nói xem, hai người bọn hắn, ai mới là người đem con chim tước b.ắ.n rơi xuống?"

Triệu Tương Nghi nghiêng đầu nhỏ suy nghĩ một lát, sau đó lắc đầu khanh khách nói: "Không có ai b.ắ.n rơi xuống hết, ha ha!"

Triệu Hoằng Lâm trong lòng vui vẻ, sủng nịch nhéo cái mũi của Triệu Tương Nghi: "Tốt lắm, chờ bọn hắn sau khi b.ắ.n xong, xem ca ca đây."

Bữa trưa mùa thu, ánh sáng mặt trời chiếu xuống đặc biệt ấm người, những tia nắng lau động soi xuống trên mặt mỗi người. Triệu Hoằng Nhân bên này đã sớm không thể chờ đợi thêm nên buông lỏng tay ra, hòn đá nhỏ giống như một cơn gió vù vù bay lên cây đu đồng thời cũng hù dọa không ít chim nhỏ. Cùng lúc đó, hoàn đá nhỏ trong tay của Bùi Tử Quân cũng b.ắ.n ra, b.ắ.n trúng một cành cây thô to lớn, giống với Triệu Hoằng Nhân đều là b.ắ.n không trúng.

"Ngươi thiệt là! Bắn con chim khác không được sao, như thế nào lại b.ắ.n chỗ ta vừa mới bắn, giờ thì hay rồi, chim nhỏ đã bay đi hết!" Triệu Hoằng Nhân thấy mình không b.ắ.n trúng, nhất thời có chút tức giận liền đem cơn tức ấy đổ lên người Bùi Tử Quân.

Bùi Tử Quân thì đứng ở tại chỗ há miệng cười toe toét, lộ ra một bộ dáng xấu hổ.

Triệu Tương Nghi không nhìn nổi nữa, hẳn là đường ca của nàng nhưng ở chỗ này tính tình không tốt lắm, bình thường ở nhà hoặc đối với Bùi Tử Quân nhã nhặn khách khí hắn đều ưa thích nổi giận ăn vạ, chờ đến khi ra ngoài rồi, tình cờ gặp đám người hống hách như Triệu Đại Lực đều là sợ hãi, rụt rè không dám lên tiếng, chính là điển hình mềm nắn rắn buông (3].

"Huynh ấy không b.ắ.n trúng chỗ đó thì huynh cũng có b.ắ.n trúng được đâu!"

Triệu Tương nghi chỉ tay vào Triệu Hoằng Nhân, nhướng lông mày lên lớn tiếng nói.

Triệu Hoằng Lâm vỗ vỗ lưng Triệu Tương Nghi rồi bước chân đi đi đến, vừa định nói với Triệu Hoằng Nhân mấy câu, dặn dò hắn một chút thì đã thấy tỷ tỷ của Triệu Hoằng Nhân là Triệu Tương Liên chống nạnh tay lên, bước đến trước mặt đệ đệ mình tức giận nói: "Đệ không có việc gì làm, lại đi mắng chửi Bùi thiếu gia để làm chi! Bình thường đệ có b.ắ.n trúng con chim nhỏ nào đâu, hôm nay đệ đúng là ngang ngược!" Lại quay sang Bùi Tử Quân lộ ra vẻ mặt tươi cười, "Đệ đệ của ta chính là như vậy, thiếu gia đừng có tính toán với hắn làm gì."

"Không có việc gì đâu, ta là lần đầu tiên chơi trò này, cũng không hiểu cái gì cả." Bùi Tử Quân quơ quơ cái ná trong tay, Triệu Tương Liên ngọt ngào cười.

Triệu Tương Nghi nhìn thấy điệu bộ của Triệu Tương Liên không giống như thường ngày, cả người nổi da gà cả lên, nàng ta là bị làm sao vậy? Nói chuyện lại uốn éo, còn giúp người ngoài mắng đệ đệ mình nữa?

Bất quá mọi người đều không có để ý, lại nghe Triệu Hoằng Lâm đứng ra nói: "Được rồi, đều là chuyện nhỏ, mọi người ta đây, ta nhất định có thể bắt được chim nhỏ."

Mọi người vừa nghe xong, đều là đem chuyện vừa rồi đem bỏ sau đầu, tập trung tinh thần nhìn về phía Triệu Hoằng Lâm bên này, muốn biết hắn có cái biện pháp gì.

Chỉ thấy Triệu Hoằng Lâm đem tiểu muội ở trong lòng nhẹ nhàng đặt xuống đất, dặn nàng đứng ngay ngắn, sau đó một mình đi vào nhà lá cách đó không xa, không bao lâu từ trong nhà lá cầm ra một sợi dây thừng và một cái gầu xúc trở lại.

Nhà lá kia là do các thôn dân trong thôn dựng lên để khi làm việc xong có thể đến nghỉ ngơi, dây thừng và cái gầu xúc cũng là tùy ý đặt ở trong đợi lúc nào dùng thì lấy ra.

Phía này Triệu Hoằng Lâm tùy tiện tìm một cây gậy nhỏ bằng ngón cái trên mặt đất.

Dùng nó đem cái gầu xúc nửa chống trên mặt đất, trên đầu cây gậy nhỏ cột sợi dây thừng vào, sau đó trên mặt đất rãi mấy hạt thóc vừa mới rồi tìm được trong nhà tranh, làm xong hết các bước, hắn mới quay sang đám tiểu hài tử bên kia cười tươi, rồi kéo dây thừng sang một bên bên, lui về phía sau vài bước mới ngồi xổm xuống chờ đợi.

Triệu Tương Nghi cuối cùng đã hiểu Triệu Hoằng Lâm muốn làm gì, cái gầu xúc kia dùng cây gậy nửa chống lên, phần đầu của cái gầu treo lơ lửng giữa không trung, phía dưới đặt không ít hạt thóc, cứ như thế này sẽ có không ít chim nhỏ bay xuống mổ thóc mà Triệu Hoằng Lâm gặp cơ hội sẽ kéo sợi dây thừng một cái thật mạnh, khi đó dây thừng trên cây gậy nhỏ sẽ kéo cây gậy ra làm cho cái gầu xúc rơi xuống, đầu gầu xúc sẽ vây chim nhỏ ăn thóc trong đó.

Phương pháp bắt chim nhỏ này ở hiện đại chưa tính gì là mới lạ nhưng ở một thôn trang nhỏ bé hẻo lánh này, ở giữa những hài tử thiếu hụt tri thức về khoa học - kỹ thuật, văn hóa cổ đại thì cách này được xem là khéo léo mới lạ.

Ngay tại thời điểm mọi người chưa biết Triệu Hoằng Lâm đang làm gì thì đã có hai con chim nhỏ sà xuống mổ thóc, chúng nó chiêm chiếp kêu gọi lẫn nhau mà không biết được nguy hiểm đang tồn tại gần bên.

"Tuyệt, chim nhỏ!" Triệu Hoằng Nhân vẻ mặt hưng phấn, đang muốn sử dụng sở trường b.ắ.n điểu của mình! Lại bị Triệu Hoằng Lâm làm một cái động tác tay ngăn lại.

Chim nhỏ vẫn như trước ở một bên vui mổ thóc, Triệu Hoằng Lâm ngồi xổm cách đó không xa tinh tế chờ đợi, đợi chúng nó hoàn toàn thả lỏng cảnh giác mới bắt đầu bắt đầu ăn bữa tiệc ngon lành trước mặt, bỗng nhiên Triệu Hoằng Lâm kéo mạnh dây thừng trong tay, dùng sức kéo về phía sau, cây gậy nhỏ được rút ra, cái gầu xúc không được chống đỡ "Phanh" một tiếng ngã xuống!

Trong đó có một con chim tước đứng cạnh bên cái gầu xúc nhanh nhạy tránh được một kiếp nạn, nhưng một con khác hí hửng ăn thóc nên trúng vào bẫy của Triệu Hoằng Lâm.

Triệu Tương Nghi mỉm cười, thân mình cử động chạy đến chỗ Triệu Hoằng Lâm đang đứng, trên miệng liến thoắng nói: "Ca ca giỏi quá! Ca ca giỏi quá!"

Lúc này Triệu Hoằng Lâm bước đến đưa tay bắt con chim tước kia, đem dây thừng nhỏ lấy ra dùng để trói móng vuốt của con chim tước, cứ như thế chỉ cần nắm chặt dây thừng nhỏ trong tay có thể khống chế được con chim tước rồi.

Hài tử nông thôn bình thường không có gì chơi cả, nên thường đi ra ngoài bắt một con chim nhỏ hay côn trùng làm đồ chơi.

"Tiểu muội, cho muội đây, còn không muốn sao?"

Triệu Tương Nghi cười hì hì nắm sợi dây thừng nhỏ mà Triệu Hoằng Lâm đưa cho, con chim tước bị bắt kia chỉ líu ríu kêu loạn lên, đập cánh muốn thoát.

"Thật lợi hại!" Phía sau truyền đến giọng nói thán phục của Bùi Tử Quân, Triệu Hoằng Lâm nghe tiếng nói nên nhìn sang, chỉ khiêm tốn cười.

Triệu Tương Nghi thích thú nhìn thấy đại ca mình, thầm mong huynh ấy mỗi ngày đều vui vẻ hoạt bát một chút, cứ như thế sẽ dưỡng ra tính tình lạc quan như ánh mặt trời, trưởng thành rồi sẽ gặp được nhân duyên tốt đấy.

Ân, người làm muội muội như nàng nên hảo hảo giám sát đại ca mình, để người khác bị dương quang tao nhã của ca ca nàng thu hút.

(1] Thâm trạch đại viện: nhà cao cứa rộng

2, Nguyên văn gà bay chó chạy

[3] Mềm nắn rắn buông: sợ hãi kẻ mạnh

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »