Bình Yên Chốn Thôn Quê

Lượt đọc: 6071 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »
Chương 54
triệu nguyệt cầm xuất giá

❊ ❊ ❊

Ngày kế chính là nguyên tiêu, hôn sự của Triệu Nguyệt Cầm, cả nhà nghĩ rằng nên chăm sóc Triệu Nguyệt Cầm để nàng thuận thuận lợi lợi xuất giá, so với lần đi lên trấn xem hội đèn lồng thì náo nhiệt hơn nhiều lắm! Hơn nữa trải qua việc đi xem hội đèn lồng hôm mùng sáu tết, chuyện đó như đâm vào tim vậy, nhắc tới hội đèn lồng mọi người rất khó hào hứng nổi.

Trời còn chưa sáng, chí mới hai ba giờ sáng, Phương thị vội vàng thúc giục Triệu Nguyệt Cầm thức dậy. Trên thực tế, Triệu Nguyệt Cầm nghĩ tới việc mình phải lập gia đình, thì thức trắng đêm.

Ban đầu Triệu Tương Nghi nghĩ một đêm trước khi xuất giá không nên cùng Triệu Nguyệt Cầm ngủ chung một chỗ nhưng sau đó nàng nghĩ nên cùng tiểu cô cô đi qua một đêm cuối cùng này, chính là c.h.ế.t cũng không chịu chuyển đến phòng ngủ của Phương thị, Triệu Nguyệt Cầm thấy thế cũng không nỡ, liền ôm nàng không buông. Phương thị không cách nào, thấy Triệu Tương Nghi khéo léo an tĩnh, cũng sẽ không cản trở, nên liền đáp ứng.

Bên này, Phương thị cùng Lý thị đi tới phòng của Triệu Nguyệt Cầm, Dương thị cũng tụ họp theo, lại bị Phương thị đuổi đi.

Nửa đêm Phương thị đem tới một chén bánh trôi cho Triệu Nguyệt Cầm cười nói: "Này, đem mấy cái bánh trôi này ăn hết, thỉnh cầu một chút may mắn."

Triệu Nguyệt Cầm tâm tình phức tạp có kích động, có ước mơ, có lo lắng, còn có không muốn. Bưng qua chén bánh trôi, nước mắt lại theo khuôn mặt nhỏ giọt vào trong chén.

Lý thị lấy ra đoàn ki (cái sàng, cái ki hình tròn) đựng thảo dược trong nhà, ở nông thôn khi lập gia đình đều có tập tục như vậy, thời điểm trước khi xuất giá phải ngồi trên đoàn ki, ngụ ý là cuộc sống sau này trôi qua đoàn đoàn viên viên, hòa hòa thuận thuận.

Phương thị đích thân lấy ra một cái ghế đặt trên đoàn ki, tạm thời cho Triệu Nguyệt Cầm khoác áo choàng, sau khi rửa mặt xong, liền để cho nàng ngồi ở chỗ đó.

Triệu Tương Nghi mở to đôi mắt đen lúng liếng, núp ở trong chăn nhìn bọn họ, nhớ lại từng tí những gì mà mấy ngày này cùng tiểu cô cô chung sống, nhất thời cảm thấy trong lòng rất là chua xót, tiểu cô cô ôn nhu xinh đẹp như vậy, hôm nay sẽ phải lập gia đình rồi, mẹ chồng thì thật hung hãn, không biết cuộc sống sau này sẽ thành cái dạng gì nữa. Chỉ mong tên Trương Sâm đó thi đậu tú tài, đối xử với cô cô tốt một chút.

Phương thị đốt riêng ở trong phòng hai cây đèn phượng, những thứ này phải sớm chuẩn bị cho tốt, đều là một vài món đồ ngụ ý như ý cát tường.

Mái tóc Triệu Nguyệt Cầm đen nhánh mà mềm mại, Phương thị tay cầm một cây lược gỗ, chải từ ngọn đến đuôi tóc, miệng thì lẩm bẩm, toàn những lời mong đợi Triệu Nguyệt Cầm tốt đẹp.

Triệu Nguyệt Cầm lắng nghe rồi rơi lệ, ôm Phương thị nức nở nói không nỡ rời xa gia đình, Phương thị trong lòng cũng đau, bà chỉ có một nữ nhi, tuổi lại nhỏ nhất, đột nhiên rời khỏi gia đình, bà làm sao mà yên tâm được?

Triệu Tương Nghi trong lòng khẽ thở dài, hai mẹ con cuối cùng sẽ đi đến một bước này a? Quay đầu đi vừa vặn trông thấy vầng trăng tròn ngoài cửa sổ, trời còn tối đen, vẻn vẹn chỉ có một vầng trăng tròn như cái khay bạc, treo ở trên bầu trời đêm, sáng ngời mà trắng noãn, chỉ mong đó là dấu hiệu của điềm tốt vậy.

Dân quê trang điểm và phục trang không được chú trọng như gia đình giàu có, không bao lâu, Phương thị chải cho Triệu Nguyệt Cầm một búi tóc, mặc dù không phải búi tóc phức tạp hay đang thịnh hành, nhưng cũng tôn lên vẻ thanh lệ dịu dàng, thích hợp với thân phận cô dâu hôm nay của Triệu Nguyệt Cầm.

Lý thị hết đưa son phấn sai khâu (sai= trâm, kẹp; khâu = vòng, khuyên tai), những đồ vật này một phần là mới mua, một phần là trong đồ cưới của

Phương thị, còn có một vài món đồ cưới của Lý thị lấy ra cho thêm Triệu Nguyệt Cầm, những thứ này tất cả lớn nhỏ đều gom chung một chỗ, cho Triệu Nguyệt Cầm từng cái từng cái gắn lên trang phục, cũng lộ ra vẻ mỹ lệ vẻ vang không ít.

Trước tiên đắp son bột nước lên mặt, theo tập tục thì Phương thị phải tự mình mở kiểm*.

(*mở kiểm = mở: tách ra, mở ra, xóa bỏ; kiểm: mặt, khuôn mặt, bề mặt.)

Mặc dù tay Phương thị thủ pháp thuần thục, nhưng Triệu Tương Nghi nhìn cũng không khỏi dựng tóc gáy, cái đó đau lắm nha. Nàng chợt nghĩ rằng người cổ đại muốn lập gia đình trước tiên phải vượt qua quy củ chải tóc này nha, vì vậy trong lòng có chút lo lắng, mình sau này trưởng thành rồi lập gia đình cũng phải chịu cái loại khổ sở này hay sao a?

Chả trách mấy tiểu cô nương chưa lấy chồng đều bị gọi là con nhóc a.

Mở kiểm xong, Phương thị tỉ mỉ lau sạch mặt cho Triệu Nguyệt Cầm, sau đó lại đắp lên mặt nàng chút bột nước, vừa trang điểm cho nàng, vừa dặn dò nàng rất nhiều điều.

Trong lòng Lý thị cũng thích cô em chồng này, nên cũng truyền cho Triệu Nguyệt Cầm thêm một ít kiến thức.

Vất vả trang điểm xong xuôi, Phương thị tự mình đem tới giá y đỏ thẫm của Triệu Nguyệt Cầm, giá y này là do Triệu Nguyệt Cầm tự tay thêu từng đường kim mũi chỉ mà ra, Triệu Tương Nghi nhìn liền nhớ lại mấy ngày nay tiểu cô cô của mình thường xuyên cầm thân giá y kia mà mỉm cười cùng cõi lòng đầy mơ ước, nhưng trong nháy mắt lông mày khuôn mặt đều hiện lên vẻ ưu sầu.

Nữ tử thời cổ đại, lấy chồng lập gia đình là đại sự, sau khi mình ngây ngốc ở chỗ này một thời gian dài, có lẽ lúc lập gia đình tâm tình cũng giống như tiểu cô cô mấy ngày nay sao.

Nghĩ đi nghĩ lại, Triệu Tương Nghi vừa cười vừa nghĩ chuyện tương lai, nhưng thân thể nàng bây giờ chỉ mới bốn tuổi thôi nha.

Đợi nàng hồi phục tinh thần nhìn lại người trong nhà, Triệu Nguyệt Cầm đã thay xong một thân giá y, đỏ tươi ướt át, xinh đẹp động lòng người, nhìn qua liền cảm thấy xinh đẹp mà dịu dàng.

Trương Sâm có thể cưới được nàng, thật sự là phúc khí của hắn, chỉ hi vọng hắn có thể hảo hảo quý trọng.

Sau khi bận rộn xong xuôi, trời cũng dần dần sáng lên, chân trời lộ ra tia sáng, chắc hắn hôm nay là một ngày đẹp trời.

Triệu Nguyệt Câm cuối cùng không nhịn được, ôm Phương thị cùng Lý thị khóc thút thít, Lý thị liên tục bảo đừng khóc nếu không lớp trang điểm sẽ bị lem.......một bên an ủi, một bên trang điểm lại cho Triệu Nguyệt Cầm.

Triệu Nguyệt Cầm cho là Triệu Tương Nghi vẫn còn ngủ say, nên đi tới trước giường, lặng lẽ ngồi xuống, tay phải sờ vào chăn, kéo bàn tay nhỏ bé ấm áp của Triệu Tương Nghi, nhẹ nhàng, không tiếng động hôn một cái lên khuôn mặt Triệu Tương Nghi.

Trong nhà thiếu ánh sáng, còn mờ mờ, cho nên giọt nước mắt vương trên khóe mắt của Triệu Tương Nghi mọi người cũng không phát hiện ra. Nàng không dám mở mắt, sợ rằng nhìn thấy Triệu Nguyệt Cầm lòng sẽ càng thêm lưu luyến.

Rõ ràng là ngày đại hỉ, nhưng tâm luôn bình thản thong thả của Triệu Tương Nghi lại không khỏi thương cảm.

Khi trời sáng hẳn, nam nhân trong nhà đốt một chuỗi pháo ở trước cửa, tiếng nổ bùm bùm vang lên, ngụ ý cho khởi đầu tốt đẹp.

Dựa theo tập tục bên này, tiệc rượu kết hôn chính thức tổ chức vào buổi tối, bữa ăn buổi trưa là do đàn gái mở tiệc chiêu đãi, buổi tối mới có người đến rước dâu.

Triệu Nguyệt Cầm mặc giá y đỏ thẫm quỳ gối trước mặt Triệu lão đầu và Phương thị, dập đầu ba cái, Phương thị thấy thế dùng khăn lau nước mắt, Triệu lão đầu thì nước mắt đầy mặt khuyên nàng, nói đây là ngày tốt, không nên khóc như vậy.

Sau đó, Triệu Nguyệt Cầm lạy ba vị đại ca, nghi lễ này chỉ là vừa mới bắt đầu, thời điểm rước dâu, trước khi đi còn phải lạy thêm lần nữa, xuất giá ai mà không khóc, Triệu Nguyệt Cầm cũng không ngoại lệ.

Đợi đến buổi trưa, trong viện Triệu gia rất náo nhiệt, nơi này là thôn quê nhỏ, một nhà có chuyện vui, gần như cả xóm đều đến chúc mừng, sáng sớm, các nam nhân đi đến các gia đình trong thôn để gom góp cho đủ bàn ghế, từng cái bày trong sân, trong phòng ăn. Đồng thời cũng mượn chén dĩa của các nhà cho đủ số lượng, chờ chuyện vui xong xuôi thì trả lại sau.

Đầu bếp cũng là người trong thôn, cùng gia đình bọn họ cũng có chút quan hệ thân thích, nấu ăn ngon, cấn thận, Phương thị liền mời người này.

Lúc này, Triệu Nguyệt Cầm đang ngượng ngùng ngồi trong khuê phòng của mình, mà bên ngoài đã sớm náo nhiệt đến lật trời.

Tất cả lễ nghi kết hôn đều dựa theo phong tục tập quán của thôn quê, nếu như có vấn đề gì, kính xin mọi người không nên so đo quá nhiều. Dù sao đây cũng là tiểu thuyết,..........

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang