Thời tiết dạo này đã bắt đầu nóng lên. Mấy người bước vào nhà họ Lục, cảm giác mát mẻ ập đến ngay lập tức, hóa ra là đã bật điều hòa. Nhắc tới chuyện này lại có một câu chuyện cười.
Đây là thứ do cha của Tiêu Dao sai người mang về, chỉ lắp ở phòng khách. Lúc đầu định lắp một cái trong phòng ngủ, nhưng bà Lạc và Tiêu Dao đều không chịu, vì cả hai đều là người sợ lạnh. Cha của Tiêu Dao cũng từng gửi tặng nhà họ Tống hai chiếc điều hòa, nhưng cũng bị từ chối y như vậy.
Thời tiết ở Đông Bắc không oi bức như phương Nam, ngày nóng nhất cũng chỉ tầm 34 độ, chỉ cần mặt trời lặn là gió mát thổi lồng lộng ngay. Chỉ cần mở cửa sổ phòng ngủ, gió lùa qua là có thể ngủ một giấc ngon lành. Ban ngày thì khó chịu hơn chút đỉnh, nhưng có quạt máy là đủ rồi, dù sao vẫn thoải mái hơn là ở trong phòng điều hòa. Thêm nữa, thứ này là sản phẩm mới lạ, người già không mấy tin tưởng.
Đùn đẩy qua lại, chiếc điều hòa đành để không. Đúng lúc bà nội của Ngọc Anh ghé qua, càm ràm rằng nhà ở dưới quê ngột ngạt quá. Nhà dưới quê xây đã lâu, trần thấp, mùa đông thì không sao chứ mùa hè lại khá nóng bức. Ngọc Anh bèn bảo chú Ba mang điều hòa về quê, lắp vào phòng của ông bà nội.
Bên trái là phòng ngủ, bên phải là bếp, phòng ở giữa trống trải nên lắp điều hòa vào đó. Ngọc Anh bảo chú Ba chỉnh ở mức 29 độ, chỉ để lấy chút hơi mát. Cô dặn bà nội là nếu phòng ngủ ngột ngạt thì cứ bật điều hòa rồi mở cửa ra. Thế mà chưa đầy hai ngày, bà cụ đã gọi điện thoại tới, giục mau mau tháo điều hòa đi.
Ngọc Anh không hiểu chuyện gì, bèn cùng chú Ba chạy về. "Thứ này bị ma ám, đáng sợ lắm." Bà nội Ngọc Anh tố cáo. Ngọc Anh gặng hỏi kỹ mới biết, hóa ra có một đêm ông nội dậy đi vệ sinh. Lúc đó ông còn ngái ngủ, quên mất là điều hòa đang bật. Từ trong phòng bước ra, bị gió lạnh thổi vào người, ông rùng mình một cái. Ngẩng đầu lên lại thấy một bóng trắng phấp phới bay lượn. Lúc đó ông sợ đến mức đôi chân mềm nhũn.
Ngọc Anh dở khóc dở cười, chạy lại xem thử. Bà nội vốn ưa sạch sẽ, sợ điều hòa bám bụi nên đã phủ một tấm rèm voan trắng từ trên xuống dưới. Điều hòa bắt đầu chạy, cửa gió thổi làm tấm rèm bay lên, cứ dập dìu lúc bay lúc hạ, bảo sao mà chẳng đáng sợ.
Ngọc Anh không khuyên nhủ được, đành phải chuyển điều hòa ngược trở về.
"Ngọc Anh, mang hết điều hòa lắp vào trường học của Đào Tử đi." Bà Lạc sắp xếp một nơi chốn rất hợp lý.
"Thế này thì đúng là thành trường quý tộc rồi. Cả cái thành phố này cũng chẳng có mấy chiếc điều hòa đâu." Giáo sư Lục cười nói.
"Đãi ngộ tốt, nhưng ngưỡng cửa thì không được cao." Ngọc Anh đã quyết tâm, ngôi trường này nhất định phải cởi mở, dang rộng vòng tay với tất cả mọi người.
Hiện nay người có tầm nhìn xa không nhiều, học sinh có thể tới đây đều chứng tỏ gia đình đã có ý thức giáo dục tiên tiến, đều là những tiềm năng, sau này họ sẽ trở thành những người dẫn đường cho thành phố này. Hai mươi năm nữa, khu công nghiệp nặng sẽ dần dần đi đến suy tàn, cần những người này để chấn hưng. Ngọc Anh đang đánh một ván cờ lớn.
"Ngọc Anh vào trong ngồi đi." Bà Lạc gọi Ngọc Anh vào phòng ăn. Bà đã có tuổi, sợ lạnh vai, vừa vào nhà, giáo sư Lục đã khoác cho bà một chiếc khăn choàng lụa, nhưng bà vẫn ngồi không yên.
Người giúp việc đang nấu cơm tối, thấy họ vào liền vội vàng pha nước trái cây bưng ra. Ngọc Anh không thích nước ép dưa hấu, người giúp việc làm nước cam cho cô. Ngọc Anh đón lấy rồi nở nụ cười tươi rói. "Cảm ơn dì ạ."
"Ngọc Anh hình như cao lên rồi nhỉ?" Người giúp việc nhìn Ngọc Anh cười nói.
"Không đâu, lớn thế này rồi còn cao được sao?" Ngọc Anh trợn tròn mắt.
Nói cũng lạ, không biết từ bao giờ, khi ở nhà họ Tống, cô đóng vai người làm chủ, là hình mẫu trưởng thành vững chãi, gánh vác cha mẹ và các anh chị trên vai, không dám lơ là một chút nào. Ở nhà họ Lục, cô lại đặc biệt thả lỏng, có thể tùy ý làm nũng, tùy hứng. Vốn dĩ Lục Tiêu Dao luôn ốm yếu, từ thuở nhỏ, Ngọc Anh ở bên cạnh cậu thường là người chăm sóc nhiều hơn. Những năm gần đây, đặc biệt là sau khi Ngọc Anh bị bắt cóc, không biết từ lúc nào họ đã đổi vai cho nhau. Lục Tiêu Dao không còn để Ngọc Anh phải bận tâm về mình chút nào, ngược lại việc gì cũng nghĩ cho cô, những gì có thể làm cậu đều đã làm được.
Ngọc Anh trong lòng đều hiểu rõ, chỉ là chưa bao giờ nói ra, lặng lẽ tận hưởng sự cưng chiều của cậu. Cuộc sống như thế này chính là điều cô hằng mơ ước.
Bà Lạc và giáo sư Lục hiểu ý, trò chuyện một lúc rồi tìm cớ lên lầu. Người giúp việc ở trong bếp cũng chủ động đóng cửa lại thật chặt. Ngọc Anh và Lục Tiêu Dao cuối cùng cũng có thể ngồi yên tĩnh trò chuyện một lúc.
"Nhìn em mệt chưa kìa." Lục Tiêu Dao chạm vào trán Ngọc Anh, nhẹ nhàng vỗ vỗ.
"Đây là nghi thức gì vậy?" Ngọc Anh hơi ngạc nhiên, những cử chỉ nhỏ của Lục Tiêu Dao rất ít, kiểu này lại càng là lần đầu.
"Lại đây, anh cho em một bất ngờ, xem xong em sẽ hiểu." Lục Tiêu Dao kéo cô đứng dậy đi về phía nhà bếp.
Họ đi xuyên qua nhà bếp, bước ra bãi cỏ bên ngoài. Lục Tiêu Dao hướng về phía bụi cây, gọi lớn một tiếng: "Hắc Tử!"
Đột nhiên bụi cây rung chuyển, một bóng đen lao ra, nhào thẳng về phía Lục Tiêu Dao. Lục Tiêu Dao thuận tay bế chú mèo đen nhỏ lên, giơ trước mặt Ngọc Anh.
Chú nhóc vẫn còn nhỏ, tầm ba bốn tháng tuổi, lông vẫn còn tơ mềm, đôi mắt to tròn, mang vẻ ngây thơ. Nó thấy Ngọc Anh lạ mặt, thế mà lại "hừ" một tiếng đầy vẻ non nớt với cô.
Ngọc Anh suýt nữa cười ngất: "Đáng yêu quá đi mất, tim mình tan chảy hết rồi!" Ngọc Anh đưa tay định đón lấy, chú nhóc chưa quen hơi nên cứ cào rồi cắn cô. Mãi mới được Ngọc Anh ôm vào lòng, nó còn ôm lấy một ngón tay cô mà gặm đi gặm lại, chỉ là chiếc răng sữa nhỏ xíu vừa mới nhú, chẳng sắc nhọn cũng chẳng có chút sức lực nào, chẳng khác gì gãi ngứa.
"Đừng để Hắc Tử cào Ngọc Anh, mèo con tuy nhỏ nhưng vẫn có vi khuẩn đấy." Bà Lạc không yên tâm, ghé cửa sổ gọi vọng xuống.
Ngọc Anh vâng lời. Lục Tiêu Dao không phục, ngẩng đầu phản đối: "Bà ơi! Chúng cháu là người lớn rồi, không phải trẻ con, chơi một lúc cũng phải để bà trông sao."
"Để chúng nó tự chơi đi, Tiêu Dao nói đúng đấy." Giáo sư Lục đi tới kéo bà Lạc đi.
Ngọc Anh thè lưỡi.
"Khi nào anh mang Hắc Tử về nhà vậy? Chắc là mấy ngày rồi, nó đã quen anh rồi, thế mà không sớm nói cho em biết!" Ngọc Anh bĩu môi.
"Anh không cố ý giấu em, người ta bảo mèo con mới về thường lạ hơi, phải để nó quen môi trường đã. Anh sợ nó mới tới sẽ phát điên, làm em bị thương. Anh làm quen với nó trước, rồi em tiếp cận sẽ dễ hơn." Lục Tiêu Dao nói rồi cười tinh nghịch: "Em phải khen anh đi, không biết anh thông minh thế nào đâu, anh còn để nó ngủ trên quần áo của em nữa. Nó sớm đã quen với mùi của em rồi."
Quả nhiên Hắc Tử đã không còn nghịch ngợm với Ngọc Anh nữa, nó phát ra tiếng rên gừ gừ đầy hạnh phúc, như thể đang ở trong lòng mẹ.
"Thông minh, em phải khen anh đây, món quà bất ngờ này đúng là làm em cảm động!" Ngọc Anh từng nói muốn nuôi một chú mèo, nhưng mãi vẫn chưa thực hiện được. Phải biết ở nhà họ Tống không thể nuôi thú cưng, một là sự nhiệt tình của lũ trẻ khiến vật nuôi không chịu nổi, hai là người quá đông, chú nhóc sẽ bị giẫm phải. Không ngờ Lục Tiêu Dao chẳng nói nửa lời, đã âm thầm lo liệu xong xuôi.
Hai người chơi đùa với Hắc Tử trên bãi cỏ một lúc, người giúp việc đã làm cơm xong, bà Lạc gọi họ vào nhà. Hắc Tử vẫn còn chưa chơi đã, lại chạy đi chơi tiếp. Ngọc Anh khá ngưỡng mộ Hắc Tử, vừa có thể chạy nhảy trong đêm tối, lại vừa có thể tận hưởng sự chăm sóc của gia đình, đây có lẽ là cuộc đời mèo hoàn hảo nhất.