Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2335 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 109
trọng thần triều đình 2

❊ ❊ ❊

Cổ Lạc Nhi đã hiểu, Đông Phong Linh ám chỉ chính là nhóm người bên cạnh Nguyệt Quý phi.

Trang Ái Liên cũng cau mày gật gật đầu.

“Lạc Nhi, cô phải cẩn thận đó.”

“Ah, ta hiểu.”

Cổ Lạc Nhi ủ rũ trả lời.

Vì sao nàng đã không muốn gây chuyện, lại gặp phải nhiều chuyện phiền não như vậy đây?

Nàng còn đang bởi hai nam nhân mà hao tâm tổn sức, người khác lại ghét hận nàng, muốn cùng nàng giành giật Đông Phong Túy.

“Lạc Nhi.”

Đông Phong Linh cầm tay Cổ Lạc Nhi, muốn nói nhưng lại thôi.

“Sao vậy?”

Cổ Lạc Nhi hiếm khi được nhìn thấy dáng vẻ ấp úng của Đông Phong Linh, bình thường nàng rất thẳng thắn.

Đông Phong Linh xấu hổ một hồi lâu mới nói: “Cùng ta đi tới chính sự phòng, được không?”

Chính sự phòng?

Cổ Lạc Nhi hiểu ra, đó là nơi các đại thần xử lý việc triều chính.

Đông Phong Linh muốn đi gặp Lý Tể tướng.

Hé miệng cười nói: “Được, khi nào thì đi?”

“Đi luôn bây giờ.”

Cổ Lạc Nhi không hỏi thêm, theo Đông Phong Linh ngồi trên xe ngựa.

Nàng rất tò mò, nhưng nhìn bộ dáng ngượng ngùng của Đông Phong Linh, sợ hỏi nhiều sẽ làm nàng thêm khó xử.

Xe ngựa đi rất xa, Đông Phong Linh mới nói: “Lạc Nhi, những ngày nay, hình như mọi người đều đang bàn tán việc chúng ta mở Minh Châu lâu.”

“Ta biết. Cứ để bọn họ bàn tán, không có gì đáng ngại.”

“Nhưng là, nếu như cha mẹ của Ái Liên các nàng tìm tới cửa, chúng ta còn có thể ngồi yên không để ý đến sao?”

Cổ Lạc Nhi kinh ngạc.

“Bọn họ đã tìm tới cửa?”

Đông Phong Linh gật gật đầu.

“Ngay ngày hôm qua,lúc tỷ ra ngoài xem xét nơi mở chi nhánh, bọn họ đã tới.”

“Bọn họ đã nói gì?”

Cổ Lạc Nhi khẩn trương hỏi.

Nhìn thần sắc Đông Phong Linh, nhất định không có gì ổn.

“Bọn họ như thế nào ư?” Đông Phong Linh cười khổ, “Đương nhiên là mắng các nàng một trận, nói các nàng làm bẽ mặt môn phong, xuất đầu lộ diện đồi phong bại tục gì gì đó. May là bọn họ còn không biết chuyện Ái Liên lên đài ca múa, bằng không không giận ngất xỉu mới là lạ.”

Cổ Lạc Nhi tức giận nói: “Ngay cả hoàng huynh muội còn chưa nói gì, lại giúp chúng ta mở Minh Châu lâu, bọn họ sao dám nói như vậy?”

“Phải đó.”

Đông Phong Linh cũng tức giận không thôi.

Cổ Lạc Nhi hiểu được tại sao nàng phải đi tìm Lý Tể tướng.

Hỏi: “Muội đi tìm Lý Tương, là muốn để hắn can thiệp bọn họ?”

“Đúng vậy.”

Đông Phong Linh nặng nề mà gật đầu.

“Hoàng huynh mọi chuyện đều không để ý tới. Chỉ có Lý Tương mới có thể quản được bọn họ.”

Cổ Lạc Nhi tò mò hỏi: “Lý Tương bổn sự rất lớn sao? Hình như mọi người đều rất phục hắn nha.”

Nàng còn nhớ rõ, người không sợ trời không sợ đất, chuyện xấu đều làm như Phùng Thái Úy ở trước mặt Lý Tể tướng còn phải phục phục thiếp thiếp.

Đông Phong Linh không cho là đúng nói.

“Cái gì nha. Hắn chính là người thành thực, thay hoàng huynh bán mạng mà thôi.”

“Vậy tại sao Phùng Thái Úy thấy hắn lại giống như chuột thấy mèo một dạng?”

Đông Phong Linh bị tỉ dụ của nàng đùa đến che miệng bật cười.

“Phùng Thái Úy nếu nghe thấy tỉ dụ này của tỷ, không biết sẽ giận thành bộ dáng gì nữa. Người khác sợ Lý Tương, là bởi vì hoàng huynh ta ban cho hắn một Thượng Phương Bảo Kiếm.”

“Là loại Tiền trảm hậu tấu sao?”

Cổ Lạc Nhi hiểu ra.

“Đúng vậy. Hoàng huynh nói, nếu có người dám cãi mệnh lệnh của Lý Tương, tùy ý Lý Tương xử trí.”

“Hắn đã từng chém người nào chưa?”

“Có chứ. Lúc đầu có người không phục, bởi vì Lý Tương không có bối cảnh nào, chỉ là một tân khoa trạng nguyên, mà hoàng huynh lại một tay nhấc hắn lên làm Tể tướng, một bước lên trời, người khác nhất định sẽ không phục.”

Cổ Lạc Nhi âm thầm gật đầu.

Quan quan tương vệ, nhóm quan to trong triều chắc chắn sẽ cấu kết với nhau, chỉ một mình Lý Tể Tướng muốn ngồi yên ở vị trí này, quả thực khó khăn.

Mặt khác, Đông Phong Túy dám làm như thế, dám giao tất cả quyền hành cho một tân nhân, rất có quyết đoán.

Vè mặt Cổ Lạc Nhi có chút hoảng hốt.

Bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, Đông Phong Túy đối với nàng, có phải cũng giống như Lý Tể Tướng?

Mượn tay nàng để làm chuyện hắn muốn?

Nhưng là, rõ ràng hắn đâu có làm cái gì, ngay cả nửa điểm ám hiệu cũng không có.

“Lạc Nhi, tỷ lại ngây người rồi?”

Đông Phong Linh tò mò quan sát Cổ Lạc Nhi.

Cổ Lạc Nhi là một cô gái phóng khoáng, trước kia rất ít khi trông thấy nàng khác thường như vậy.

Cổ Lạc Nhi phục hồi lại tinh thần, che dấu nói: “Ta đang nghĩ, Lý Tể tướng làm những gì, có thể khiến cho người ta phục hắn.”

Đông Phong Linh hé miệng cười, trong mắt toát ra vẻ say mê.

“Hắn đã chém tiền Thái Úy. Thái Úy đó ỷ mình là phụ thân của một phi tử trong cung, trong tay lại cầm quyền cao, trong triều có rất nhiều người là môn sinh của y, bởi vậy căn bản không đem Lý Tể tướng để vào mắt.”

“Hắn cũng giống như Phùng Thái Úy, làm rất nhiều chuyện xấu sao?”

“Còn nhiều hơn nữa, tựa như muốn đem nửa triều đình biến thành nhà hắn vậy.”

“Cho nên Lý Tương liền chém hắn?”

“Đúng vậy. Lần đó y cường đoạt dân nữ giữa đường, vừa lúc Lý Tương trông thấy, liền rút thượng phương bảo kiếm chém hắn.”

“A, chỉ đơn giản như vậy ư.”

Cổ Lạc Nhi cảm thấy có chút khó tin, chém một viên quan lớn của triều đình, hơn nữa lại còn là đại quan mang trọng quyền, sao có thể qua loa như vậy?

“Đương nhiên không phải.”

Đông Phong Linh đưa mắt lên bầu trời, giống như đang hồi tưởng.

“Lý Tương sớm đã bắt tay sắp xếp án tử của y, nắm giữ rất nhiều chứng cứ phạm tội. Cái gọi là cường đoạt dân nữ, chẳng qua chỉ là một nguyên nhân thôi. Tiền Thái Úy kia vừa chết, Lý Tương sẽ liệt kê mọi bằng chứng, khiến người không thể không phục. Ngay cả đám tay chân của tiền Thái Úy, cũng bởi vì hắn đã chết không thể phụ thuộc, như rắn không đầu, không dám làm càn với Lý Tương.”

Cổ Lạc Nhi âm thầm bái phục.

Khó trách Đông Phong Linh mê luyến Lý Tương, xem ra hắn đúng là một người rất có trách nhiệm.

Con mắt nhìn người của Đông Phong Linh cũng không tệ lắm.

“Sau khi tiền Thái Úy kia chết, Phùng Thái Úy liền được tiếp nhận vị trí sao?”

“Đúng vậy a. Sau đó, Lý Tương đã tiến cử Phùng Thái Úy với hoàng huynh.”

Cổ Lạc Nhi hiểu ra, khó trách Phùng Thái Úy chịu phục Lý Tể tướng.

Không chỉ vì hắn có trong tay thượng phương bảo kiếm, mà còn là vị trí Thái Úy này là do Lý Tể Tướng giúp hắn có được.

Song còn có một chuyện Cổ Lạc Nhi không rõ.

“Tên Phùng Thái Úy này đâu có gì đặc biệt đâu, vì sao Lý Tương lại muốn tiến cử hắn?”

“Ta cũng không rõ, hỏi Lý Tương, hắn lại không chịu nói.”

Đông Phong Linh hiển nhiên đối với vấn đề này rất là khó hiểu.

Cổ Lạc Nhi không tiếp tục hỏi nữa.

Những chuyện trong triều đình, nàng không có hứng thú.

Dù sao có Đạp Tuyết cho nàng chỗ dựa, Phùng Thái Úy không dám tiếp tục hại nàng, nàng không cần phải lo lắng hắn.

Bên tai lại văng vẳng lời Đạp Tuyết đã từng nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »