Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2510 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 137
quay trở lại

❊ ❊ ❊

"Thứ nhất, làm phu nhân bảo chủ của Cô Hồng bảo."

Cổ Lạc Nhi không chút nghĩ ngợi liền lên tiếng phản đối.

"Người ta muốn gả là Đong Phong Túy, ta sẽ không gả cho ngươi."

Lãnh Dạ lạnh nhạt nhìn nàng, lạnh như băng nói ra lựa chọn khác.

"Thứ hai, trở thành sát thủ của Cô Hồng bảo."

"Không, ta không muốn giết người."

Cổ Lạc Nhi cực lực phản đối.

Sau đó lại thử thăm dò hỏi: "Không có lựa chọn thứ ba sao?"

"Lựa chọn thứ ba, là chết. Tự suy nghĩ kĩ đi."

Lãnh Dạ dứt lời, không quay đầu mà ra khỏi phòng, dùng sức đóng cửa phòng lại.

Cánh cửa phát ra một tiếng rầm lớn, làm màng nhĩ Cổ Lạc Nhi run lên.

Trời ạ, nàng phải khâm phục cánh cửa này, bị Lãnh Dạ mạnh tay như vậy mà không hề hấn gì.

Ngoài cửa truyền đến thanh âm của Lãnh Da.

"Khóa lại."

"Vâng."

Sau đó, ngoài cửa vang lên tiếng kim loại va chạm, hiển nhiên cửa đã bị khóa.

Cổ Lạc Nhi lúc này mới có tâm tư đánh giá tình hình trong phòng.

Gian phòng không lớn lắm, nhưng bố trí cũng coi như tinh xảo.

Nàng ngồi lên một cái ghế, nghĩ lại những chuyện đã xảy ra.

Mấy ngày nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, biến hóa quá nhanh.

Hơn mười ngày trước, nàng còn đang phiền não vì chuyện sắp trở thành hoàng hậu của Đông Phong Túy.

Hiện giờ, cũng đang vì hai lựa chọn Lãnh Dạ cho nàng mà phiền não.

Haaaa, nàng không cần mấy cái nội lực, mấy cái võ công này nữa được chưa?

Nhưng thật sự không nỡ.

Khó khăn lắm mới trở thành cao thủ võ lâm, trở thành một nữ đại hiệp, hi vọng cùng Đông Phong Túy sóng vai hành tẩu trên giang hồ.

Nếu như nàng không biết võ công, mọi thứ đều phải dựa vào Đông Phong Túy, không hề có ý nghĩa.

Trong tiềm thức, cảm thấy rằng sự tình không đơn giản như nàng nghĩ.

Cho dù nàng mất đi nội lực, Lãnh Dạ cũng sẽ không bỏ qua cho nàng.

Nàng nên làm gì bây giờ?

Hừ, nghĩ cách thoát ra, ở chung một chỗ với Đông Phong Túy, có lẽ Lãnh Dạ sẽ không có cách nào bắt nàng.

Có điều, độc trong cơ thể nàng phải làm sao bây giờ?

Giải dược còn đang nằm trong tay Lãnh Dạ.

Cổ Lạc Nhi thở ngắn than dài, trong lòng thầm nguyền rủa Lãnh Dạ.

Nếu như không có y, nàng sẽ chẳng có chuyện gì cả, nàng sẽ vui vui vẻ vẻ mà sống chung với Đông Phong Túy.

Sau đó, nàng có thể làm Minh Châu lâu phát triển rực rỡ.

Ngoại trừ Minh Châu lâu, còn có ấn thư nghiệp, và còn rất nhiều rất nhiều thứ buôn bán có thể phát triển.

Vô Ưu quốc nhất định sẽ trở thành một quốc gia giàu có.

Thế mà tất cả đều bị Lãnh Dạ hủy hoại.

Lãnh Dạ chỉ làm được một việc tốt duy nhất, chính là tác hợp nàng với Đông Phong Túy.

Nếu như không phải lúc trước y ép buộc nàng phải ngủ cùng phòng với Đông Phong Túy, nàng và Đông Phong Túy nào có ngày hôm nay?

Thật sự rất khó nói.

Có lẽ, mọi việc luôn có luật nhân quả.

Nghĩ đến đây, không còn tức giận Lãnh Dạ như lúc đầu nữa.

Lãnh Dạ ngoại trừ giam nàng lại, cũng không có bạc đãi nàng.

Cho nàng ăn cũng là đồ thượng hạng, so với trong cung không kém bao nhiêu.

Nhiều lần, Cổ Lạc Nhi muốn thử đánh ra Vô ảnh phiêu miểu chưởng để phá cửa.

Nhưng không biết có phải trong lòng có chướng ngại, nội lực chỉ đi đến khuỷu tay rồi lại lui về.

Làm cách nào cũng không sử dụng được.

Một buổi tối hai ngày sau khi Cổ Lạc Nhi bị giam.

Gió đêm vắng vẻ, Cổ Lạc Nhi vô cùng buồn chán ngáp một cái, định bụng trèo lên giường đi ngủ.

Bỗng nhiên nghe thấy tiếng quát ngoài cửa.

"Ngươi là ai?"

Là giọng của thủ vệ canh cửa.

Ngoài cửa phòng nàng, một ngày hai mươi tư giờ đều có người canh gác.

Sau đó là một giọng nói của nữ tử.

"Nô tỳ là a hoàn ở trù phòng mới đến, đưa điểm tâm khuya đến cho Cổ tiểu thư."

Giọng nói này rất quen thuộc, hình như đã từng nghe qua, nhưng lại nhất thời không nghĩ ra.

Thủ vệ hỏi: "Yêu bài?"

Sau đó yên lặng.

Loại đối thoại này hai đêm trước Cổ Lạc Nhi cũng đã nghe qua.

Hình như quy củ trong Cô Hồng bảo rất nghiêm, dù thủ vệ có biết người tới đưa cơm, nhưng vẫn phải qua thông lệ kiểm tra yêu bài.

Xem chừng bây giờ đang kiểm tra.

"Tiểu Hồng."

Thủ vệ nói nhỏ.

Sau đó lại vang lên tiếng chìa khóa chạm vào khóa cửa.

Cửa được mở ra, một thị tỳ áo hồng, quần xanh đi đến.

Cổ Lạc Nhi vừa thấy có chút quáng mắt.

Nha đầu này đúng là rất cao, khó trách vừa rồi thủ vệ trầm mặc lâu như vậy.

Nhưng mà, ánh mắt của nàng thật kỳ quái nha.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »