Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2498 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 124
đồng hành 2

❊ ❊ ❊

Đông Phong Túy tự mình trách mình, đổ hết trách nhiệm lên bản thân.

Thực ra, Lãnh Dạ đã quyết định bắt cóc Cổ Lạc Nhi, dùng bản lĩnh của y, đương nhiên dưới tình huống nào cũng có thể bắt cóc.

Trừ phi Đông Phong Túy một tấc không rời khỏi nàng.

Chỉ có điều, Cổ Lạc Nhi trùng hợp lại tạo cho y một cơ hội thuận lợi.

Thực ra Đông Phong Túy cũng hiểu được điểm ấy.

Nhưng mỗi lần vừa chạm đến ý niệm này, hắn liền lập tức xua tan nó.

Bất luận là thế nào, tại hắn nên Cổ Lạc Nhi mới bị bắt cóc, hắn sao có thể trốn tránh trách nhiệm?

Đông Phong Túy vội vàng chuẩn bị hành trang cho mình, chỉ giao lại ba việc đơn giản.

Lệnh cho Lý Tiến trở lại Nghị Chính phòng, xử lý công việc như bình thường.

Cấm túc Nguyệt quý phi trong Kim Thiền cung, không có mệnh lệnh của hắn, không được phép ra khỏi cửa cung một bước.

Lễ phong hậu tạm thời hoãn lại.

Sau khi giao lại tất cả, không mang người theo, tự mình dùng thường phục xuất cung, tới Cô Hồng Bảo tìm Lãnh Dạ.

Về chuyện hắn không có ở trong cung, An Thụy sẽ nghĩ cách giúp hắn che giấu, hắn không cần phải lo lắng.

Hiện giờ hắn chỉ lo lắng một điều, Lãnh Dạ sẽ đối xử như thế nào với Cổ Lạc Nhi.

Cổ Lạc Nhi tuyệt đối không thể ngờ, bản thân đạo diễn tiết mục bắt cóc, kết quả lại bị bắt cóc thật.

Hơn nữa, lại còn bị trùm sát thủ khiến giang hồ nghe danh đã khiếp sợ bắt cóc.

Lúc ấy, nàng có ý đồ tìm chút đề tài, kéo dài thời gian với Lãnh Dạ.

Dùng danh tiếng Đạp Tuyết công tử, có thể sẽ không thua kém Lãnh Dạ.

Há đoán được Lãnh Dạ liếc mắt một cái đã nhìn thấu ý đồ của nàng.

Cổ Lạc Nhi nghe thấy y nói ra ý đồ của mình, thầm than xui xẻo.

Nàng thật sự rất đen đủi, mới gặp phải một người như vậy.

Võ công cao cường chưa nói, lại còn thông minh như vậy.

Song, nói đi cũng phải nói lại, người không thông minh có thể luyện thành tuyệt đỉnh võ công sao?

Cũng giống như Đông Phong Túy, tiếp xúc mấy ngày nay, càng ngày nàng càng phát hiện, hắn là một người xuất chúng thông minh tuyệt đỉnh.

Tuy bề ngoài lười biếng, nhưng thật ra bất cứ việc gì hắn đều nắm trong tay.

Hắn là Đạp Tuyết công tử, nàng tuyệt không cảm thấy kỳ quái.

Tâm tư không tự chủ lại chuyển sang Đông Phong Túy.

Lại thấy tay Lãnh Dạ có chút giương lên, như muốn xuống tay với đám thị vệ xung quanh.

Cổ Lạc Nhi vội vàng kêu lên: “Ngươi không được làm hại bọn họ. Nếu ngươi giết bọn họ, ta cũng sẽ chết theo, xem người mang ta đi bằng cách nào.”

Lãnh Dạ lạnh giọng nói: “Ai nói ta muốn giết bọn hắn?”

Lãnh Dạ y sẽ không dễ dàng động thủ giết người, chỉ khi tiếp nhận nhiệm vụ y mới ra tay.

Mà nhiệm vụ, cũng không dễ dàng để y tiếp nhận.

Tất cả hộ vệ không cam lòng vẫn muốn ngăn cản, bị Lãnh Dạ nhấc tay một cái đã đánh cho đến nỗi không bò lên được.

Cổ Lạc Nhi thân bất do kỷ bị Lãnh Dạ xách lên, mang xuống dưới chân núi, ném lên một con ngựa.

Hiển nhiên Lãnh Dạ đã sớm chuẩn bị, dưới núi có hai con ngựa, một con cho hắn và một con cho nàng.

“Đi, theo ta về Cô Hồng Bảo.”

“Tại sao ta phải đi theo ngươi?”

“Bởi vì ngươi không còn lựa chọn nào khác.”

“Ta không biết cưỡi ngựa.”

Cổ Lạc Nhi làm bộ loay hoay với dây cương, dáng vẻ khó khăn xoay sở.

Thực ra chính là muốn kéo dài thời gian.

Lãnh Dạ liếc nàng một cái, giả vờ như đã hiểu ra.

“Ngươi muốn cưỡi chung ngựa với ta?”

“Ai thèm cưỡi chung với ngươi chứ?”

Cổ Lạc Nhi căm tức trừng mắt nhìn Lãnh Dạ.

Thấy một tay y buông lỏng dây cương, dáng vẻ như muốn xách mình qua, vội vàng nói: “Ta đột nhiên nhớ ra, hình như ta biết cưỡi ngựa.”

Lãnh Dạ không thèm lên tiếng, cưỡi ngựa dẫn đầu đi trước.

Cổ Lạc Nhi từng học theo thị vệ cách cưỡi ngựa, bởi vì, ở thời không này cưỡi ngựa là một kỹ năng hạng nhất.

Mặc dù chưa thuần thục lắm, nhưng cưỡi ngựa trên đường bằng phẳng thế này không thành vấn đề.

Hơn nữa, có vẻ Lãnh Dạ rất hiểu nàng, chọn cho nàng một con ngựa tính tình ôn hòa.

Cổ Lạc Nhi vô cùng không vui vẻ cưỡi ngựa, chậm chạp theo sau y, kéo khoảng cách thật lớn với y.

Lãnh Dạ bỗng chốc dừng ngựa, quay lại trước mặt Cổ Lạc Nhi.

“Xem ra, ngươi đúng là không biết cưỡi ngựa, hay là, ngươi rất muốn ngồi chung ngựa với ta?”

Cổ Lạc Nhi thầm mắng một câu, bọn soái ca cổ đại đều lưu manh tự đại như vậy sao?

Đừng tưởng rằng bộ dáng đẹp một chút, tất cả nữ nhân đều nguyện ý thuận theo.

Hừ, Đông Phong Túy cũng cùng một dạng, kiêu căng chảnh chọe vô cùng.

Còn cả Đạp Tuyết công tử nữa, đều giống nhau cả.

Bất luận gặp phải chuyện gì, Cổ Lạc Nhi đều rất tự nhiên liên tưởng đến Đông Phong Túy.

Chính nàng cũng không ý thức được điểm này.

Ngoài miệng trả lời: “Mới đầu không quen lắm, sẽ xong ngay đây.”

Không dám tiếp tục kéo dài thời gian, nàng nhìn cũng biết, nhẫn nại của Lãnh Dạ sắp tới cực hạn rồi.

Hiện giờ y chỉ bắt nàng đến Cô Hồng bảo, không có nguy hiểm gì cả.

Nếu chọc giận y, không biết chừng y sẽ ngược đãi mình.

Do đó, Cổ Lạc Nhi rất thức thời thúc ngựa nhanh hơn.

Trong lòng cuối cùng vẫn không cam lòng, gương mặt luôn vô ưu vô lo cũng cứng nhắc hơn.

Lãnh Dạ thấy nàng yên lặng suốt một đoạn đường, hỏi: “Không vui?”

Cổ Lạc Nhi liếc y một cái, nói nhảm, thấy ai bị bắt cóc mà còn vui vẻ chưa?

Lãnh Dạ trầm mặc một hồi, nói: “Cho ngươi vài lý do, có lẽ, ngươi sẽ rất vui vẻ tới Cô Hồng bảo.”

“Hả? Lý do gì?”

Cổ Lạc Nhi không thể không thừa nhận, lòng hiếu kỳ của nàng đã bị Lãnh Dạ dụ ra.

“Thứ nhất, chính ngươi giả vờ bị bắt cóc, thật ra chỉ muốn biết Đạp Tuyết công tử có phải là Đông Phong Túy, đúng không?”

Cổ Lạc Nhi gật gật đầu.

“Ngươi nói đúng một nửa. Ta chỉ muốn biết Đạp Tuyết công tử rốt cuộc là ai.”

Lãnh Dạ cũng không tranh cãi với nàng.

Chỉ lãnh đạm nói: “Ta đoán, ngươi đến Cô Hồng bảo, Đạp Tuyết nhất định sẽ tới cứu ngươi. Ta bắt cóc ngươi, so với việc ngươi giả bộ bị bắt cóc sẽ thiết thực hơn.”

“Làm sao ngươi lại khẳng định, Đạp Tuyết sẽ đến cứu ta?”

Cổ Lạc Nhi nhớ lại, từ sau lần Đạp Tuyết công tử cứu nàng, không hề xuất hiện lại trước mặt nàng.

Nàng thường hoài nghi, nói không chừng Đạp Tuyết công tử chỉ đúng lúc ngang qua, bởi hắn xưa nay vẫn hành hiệp trượng nghĩa, mới cứu nàng.

Đối với nàng người đó không hề quan tâm.

Nhưng lời của Lãnh Dạ lại khiến nàng ngẩn ra.

Lãnh Dạ nói: “Bởi vì, hắn rất quan tâm đến tính mạng ngươi. Sở dĩ ta cho ngươi nuốt nửa viên giải dược, chính là vì hắn đã đồng ý đến Ma Thiên Nhai với ta.”

“Hắn đi tìm ngươi?” Cổ Lạc Nhi kinh ngạc hỏi, “Ma Thiên Nhai là như thế nào?”

Nàng còn tưởng rằng, Lãnh Dạ cho nàng nửa viên giải dược, là vì còn muốn nàng tiếp tục nằm vùng bên Đông Phong Túy.

Còn tưởng rằng, những lời nàng lừa gạt Lãnh Dạ đã có tác dụng

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »