Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2342 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 113
xem như thông báo sao? 4

❊ ❊ ❊

Hắn nghĩ đến chuyện Nguyệt Quý phi thông đồng với Phùng Thái Úy hại Cổ Lạc Nhi liền tức giận.

Ngày đó, nếu không phải hắn kịp thời đuổi tới, chỉ sợ tính mạng Cổ Lạc Nhi đã gặp nguy hiểm.

Cho dù vậy, Cổ Lạc Nhi cũng đã bị thương.

Vết thương không quá nặng, nhưng vẫn khiến hắn vô cùng đau lòng.

Hắn còn nhớ rõ, lúc hắn mở vạt áo Cổ Lạc Nhi, chứng kiến chưởng ấn đen thẫm trên ngực, trong lòng vô cùng đau đớn phẫn nộ.

Tựa như, không phải chưởng ấn đánh trên ngực Cổ Lạc Nhi, mà đánh vào tim hắn.

Hoàng hôn xuống, Đông Phong Túy thực sự đi tới Kính Hồ.

Nhưng vừa mới xuống xe ngựa, hắn liền hối hận, hắn đến đây quá sớm.

Nguyệt quý phi đã chờ trên Tiểu Bình Đài bên cạnh Kính Hồ, vừa thấy hắn lập tức uyển chuyển duyên dáng, phong tình vạn chủng tiến đến nghênh tiếp.

Đông Phong Túy vốn muốn đợi đến khi Cổ Lạc Nhi trở về, sẽ cùng nàng đến Kính Hồ.

Nhưng về sau lại thay đổi chủ ý.

Nếu để Nguyệt quý phi dùng hết các loại thủ đoạn câu dẫn hắn, xuất ra hết trò hề, sau đó Cổ Lạc Nhi mới thản nhiên đi đến, chẳng phải hiệu quả càng thêm kịch tính hấp dẫn sao.

Bởi vậy, Đông Phong Túy tính toán thời gian hàng ngày Cổ Lạc Nhi sắp sửa trở về rồi mới rời khỏi Tử Tiêu cung.

Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý đợi Nguyệt Quý phi câu dẫn, mà khi nhìn thấy Nguyệt quý phi, lại không kiềm được chán ghét trong lòng.

Aizz, sớm biết như vậy, hắn thực nên chờ Cổ Lạc Nhi, cùng đến đây.

Chuyện đã đến nước này, Đông Phong Túy không thể quay đầu đi đón Cổ Lạc Nhi, đành phải kiềm chế khó chịu trong lòng, xuống xe ngựa, nhanh chóng đi tới Tiểu bình đài.

Nguyệt quý phi sớm đã nghênh tiếp hắn, vui mừng hành lễ với hắn, cùng hắn ngắm cảnh.

Không ngoài dự liệu của Đông Phong Túy, Nguyệt Quý phi khó có được cơ hội hiến ân tình, hết sức bày ra sở trường dụ hoặc.

Đông Phong Túy nhẫn nhịn đứng, thần sắc lạnh nhạt cho cá ăn, thưởng thức phong cảnh, cả cổ họng cũng không phát ra một tiếng.

Trong lòng không ngừng suy nghĩ, Cổ Lạc Nhi làm sao còn chưa tới?

Thay y phục cũng không cần lâu như vậy chứ?

Thực sự là, thời gian trôi qua chưa được bao lâu, chỉ có điều đối với tâm tình đang bị dày vò của Đông Phong Túy lúc này mà nói, chính là độ nhật như niên.

(Độ nhật như niên: một ngày bằng một năm)

May mắn bởi vì hắn lạnh nhạt, Nguyệt quý phi cũng không dám quá mức làm càn.

Không dám dựa vào gần Đông Phong Túy quá, không dám lôi kéo hắn, chỉ có thể nói ngon nói ngọt.

Đông Phong Túy tiếp tục nhẫn nhẫn.

Nữ nhân này, làm sao lại nhiều lời như vậy?

Nhiều lần, Đông Phong Túy tưởng như nghe thấy tiếng xe ngựa, vui sướng quay đầu lại, chỉ thấy đường mòn bên hồ trống trơn, Cổ Lạc Nhi vẫn chưa tới.

Vì vậy trong lòng tràn ngập thất vọng không vui.

Nguyệt quý phi rốt cuộc phát hiện Đông Phong Túy bất thường, dò xét hỏi: “Hoàng thượng, ngài đang đợi người nào sao?”

Đông Phong Túy không mở miệng, ngẩng đầu nhìn tịch dương.

Khóe môi hắn không kiềm được hơi hơi gợn.

Tịch dương chiếu lên gương mặt hắn, phảng phất như gương mặt hắn phát ra ánh sáng.

Nguyệt quý phi trong lòng giật mình, Cổ Lạc Nhi thường ngày hồi cung vào lúc này, chẳng lẽ hắn đang đợi nàng?

Dường như để xác minh suy nghĩ của nàng, trên đường mòn bên hồ truyền đến tiếng xe ngựa.

Lúc này đúng là có xe ngựa đi tới, Đông Phong Túy lại không dám nhìn về phía âm thanh.

Hắn sợ hắn nghe nhầm, sợ lại một lần nữa thất vọng.

Hắn giống như một thiếu niên vừa mới lớn, tình cảm mạnh mẽ sôi trào dễ dàng chịu đả kích nhất.

Nguyệt quý phi bên cạnh cúi đầu hừ một tiếng.

Sau đó, bên hồ là sự yên lặng khác thường, yên lặng đến mức yêu dị.

Đông Phong Túy lấy hết dũng khí quay người lại, hắn trông thấy Cổ Lạc Nhi một thân y phục xanh nhạt từ trên xe ngựa xuống.

Dịu dàng ôn nhu, lại mang theo vài phần phiêu dật, tựa như Bích Ba tiên tử.

Vẫn biết Cổ Lạc Nhi xinh đẹp, nhưng cho tới bây giờ thật không ngờ, nàng lại đẹp đến mức rung động lòng người như vậy.

Nàng chính là tiên tử, tiên tử hạ phàm.

Trên người nàng, tựa hồ tản ra ánh sáng huyền lệ rực rỡ.

Nguyệt quý phi bên cạnh Đông Phong Túy lập tức trở nên ảm đạm.

Cổ Lạc Nhi choáng váng đi tới trước mặt Đông Phong Túy, trông thấy Nguyệt quý phi bên cạnh hắn, thần trí đột nhiên thanh tỉnh lại.

Trong lòng không hiểu sao nảy lên một vị chua xót nào đó.

Cảm giác này chưa từng trải qua.

Trước kia, trông thấy Nguyệt quý phi tới câu dẫn Đông Phong Túy, nàng chỉ cảm thấy thú vị, như là xem một trò kịch khôi hài.

Nhưng hôm nay, trong lòng nàng nảy sinh buồn bực, buồn bực đến lợi hại, mà lại không có nơi để phát tiết.

Nói như thế nào, Nguyệt quý phi cũng là phi tử của Đông Phong Túy, hơn nữa so với mình địa vị còn cao hơn, nàng đứng bên cạnh Đông Phong Túy đúng là chuyện kinh thiên động địa.

Cổ Lạc Nhi gượng gạo cười cười.

Nói: “Hoàng thượng, ngài đang cùng quý phi nương nương thưởng hồ sao. Lạc Nhi không quấy rầy nữa, lập tức trở về.”

Dứt lời xoay người định chạy đi.

Nàng không ngăn được bọn họ, rời khỏi là được rồi.

Tâm tình Đông Phong Túy lập tức rõ ràng, nhẹ giọng cười, giữ chặt cánh tay Cổ Lạc Nhi, kéo nàng đến trước người mình, ôm eo nàng.

“Ái phi, đến đây cùng trẫm du hồ.”

Cổ Lạc Nhi không thể cự tuyệt, nàng sợ lộ ra việc mình để ý Đông Phong Túy trong lòng.

Nàng mới không thèm để Đông Phong Túy biết nàng để ý hắn, khiến cho hắn đắc ý.

Cổ Lạc Nhi im lặng không nói, tùy ý để Đông Phong Túy kéo lên một chiếc thuyền nhỏ bên hồ.

Nguyệt quý phi theo thật sát phía sau bọn họ, cũng tới trước thuyền.

Nàng đã sớm thấy chiếc thuyền nhỏ này, còn tưởng rằng Đông Phong Túy định cùng nàng du thuyền, vui mừng một hồi.

Không nghĩ tới, Đông Phong Túy chuẩn bị thuyền nhỏ này, là để cùng Cổ Lạc Nhi du hồ.

Vậy buổi sáng vì sao hắn lại muốn nói cho nàng, hắn muốn tới Kính Hồ lúc hoàng hôn?

Biết đâu, hắn vẫn có ý với nàng.

Nguyệt quý phi mang theo tia hi vọng cuối cùng, nũng nịu cười nói: “Hoàng thượng, nô tì cùng ngài du hồ nhé.”

Cổ Lạc Nhi quay đầu nhìn hồ nước, giả bộ như đang thưởng thức cá trong hồ.

Đông Phong Túy mỉm cười nhìn Cổ Lạc Nhi, không hề nhìn Nguyệt Quý phi lấy một cái.

Nhàn nhạt nói: “Chiếc thuyền này quá nhỏ, chỉ có thể chứa được hai người.”

Cổ Lạc Nhi kinh ngạc ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn Đông Phong Túy.

Lời này của hắn có ý gì?

Đông Phong Túy dĩ nhiên cầm lấy mái chèo, tự mình chèo thuyền.

Thuyền nhỏ nhẹ nhàng trôi về phía giữa hồ, lưu lại trên mặt hồ một vằn nước thật dài.

Nguyệt quý phi ngơ ngác nhìn thuyền nhỏ trôi xa, tay chân lạnh lẽo.

Nàng đột nhiên ý thức được dụng ý của Đông Phong Túy muốn nàng đến Kính Hồ, chẳng lẽ hắn muốn để nàng xấu mặt, đến xem hắn cùng Cổ Lạc Nhi ân ái?

Thanh phong bên hồ nhẹ đưa, đưa tới lời thầm thì của Đông Phong Túy.

“Sao vậy? Ghen sao?”

Cổ Lạc Nhi mang giọng vịt chết còn cứng mỏ.

“Hừ, ngươi soi gương đi. Ta còn lâu mới ăn dấm chua của ngươi.”

Đông Phong Túy nhẹ giọng cười, tiếng cười xao động trên mặt nước, nổi lên từng gợn sóng nhỏ li ti.

Nguyệt quý phi ngơ ngác đứng lặng.

Vì sao? Vì sao hắn phải làm như vậy?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »