Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2490 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 138
quay trở lại 2

❊ ❊ ❊

Dường như nổi lên ý cười khó giấu.

Tiểu Hồng bưng cái khay tiến vào.

Cửa phía sau nàng lập tức bị đóng lại.

Nàng bưng khay, đi nhanh đến trước mặt Cổ Lạc Nhi, đặt khay lên trên bàn.

Lúc này ở khoảng cách gần, Cổ Lạc Nhi ngửi thấy khí tức thanh nhã quen thuộc trên người nàng, lại nhìn kỹ ánh mắt nàng, cả kinh thiếu chút nữa kêu thành tiếng.

Vội vàng lấy tay bịt miệng.

Trời ạ, Tiểu Hồng này thế mà lại là Đông Phong Túy giả trang.

Hắn giả thành người nào không giả, lại giả trang thành một nữ tử.

A, đúng rồi, phòng này ngoại trừ Lãnh Dạ, nam tử khác không được vào.

“Lạc Nhi, nàng chịu khổ rồi. Không sao chứ? Lãnh Dạ đối xử với nàng thế nào?”

Đông Phong Túy cúi xuống nhỏ giọng bên tai nàng.

Hắn nhìn biểu biện của Cổ Lạc Nhi cũng biết, nàng đã nhận ra hắn.

Cổ Lạc Nhi không trả lời hắn.

Không phải nàng không muốn trả lời, mà là nàng thật sự nói không ra lời, nàng phải nén cười đến mức khổ sở.

Trời ạ, Đông Phong Túy giả trang thành nữ nhân, buồn cười quá.

Đáng tiếc, dung mạo của hắn đã cải biến, nếu hiện ra chân dung thật, không biết sẽ làm mê đảo bao nhiêu nam nhân.

“Lạc Nhi, làm sao vậy?”

Đông Phong Túy ân cần hỏi.

Cổ Lạc Nhi kiềm chế kiềm chế, cuối cùng cũng nói ra lời.

Đè thấp giọng hỏi: “Trên mặt chàng dán thứ gì đó? Bóc ra cho ta coi, xem xem Đông đại mỹ nhân của chúng ta.”

Đông Phong Túy giờ mới hiểu được ý nghĩ xấu xa trong đầu nàng, ảo não gõ nhẹ lên đẩu nàng một cái.

“Thời gian cấp bách, chúng ta mau đi.”

Cổ Lạc Nhi lập tức thu lại nụ cười.

Phải rồi, Đông Phong Túy là tới cứu nàng.

Nếu không phải vì cứu nàng, hắn đang yên làm chi phải giả trang thành nữ tử, lại còn là một a hoàn.

Dựa theo y phục thường ngày hắn mặc, chỉ sợ đánh chết hắn cũng sẽ không mặc một bộ y phục thô tục như vậy.

“Chàng có cách thoát ra sao?”

Cổ Lạc Nhi đứng lên, hỏi.

“Không có cách nào ngoài việc xông ra. Cũng may ta biết một đường có phòng bị khá kém.”

“Vâng, chúng ta mau đi.”

Cổ Lạc Nhi kéo tay Đông Phong Túy, cùng hắn sóng vai đi tới ngưỡng cửa.

Trong lòng thầm thán phục, đã sớm biết Đông Phong Túy nhất định sẽ cứu nàng, hắn quả thật đã đến.

Đông Phong Túy bị nàng kéo tay, chỉ cảm thấy một dòng ấm áp từ tay truyền đến trái tim, trải dài khắp toàn thân.

Có được một giai nhân khuynh tâm như vậy, những việc hắn làm đều đáng giá.

Ngày đó, hắn tự biết thể lực đã bị tiêu hao quá nhiều, không thể đối kháng với Lãnh Dạ cùng sát thủ trong Cô Hồng bảo, càng sợ gây thương tổn đến Cổ Lạc Nhi, đành phải tạm rời đi.

Sau đó, trình diễn một tiết mục cũ.

Mỹ nam kế.

Ngày đó trước đồng nhân trận, sự ái mộ của các nữ sát thủ hắn đều biết.

Hắn đương nhiên không có sắc tâm với các nàng.

Trong lòng hắn chỉ có Cổ Lạc Nhi, căn bản không hề động tâm với nữ nhân khác.

Chỉ có điều, khi đó hẳn đã nảy ra một chủ ý, vạn bất đắc dĩ, hắn phải dụ hoặc một nữ nhân trong số ấy.

Mọi việc tiến triển rất thuận lợi, hắn nhanh chóng đã thu phục được một nữ sát thủ.

Thực ra, cũng không làm gì nhiều, chỉ cười cười với nàng, nói vài câu dễ nghe, nữ sát thủ kia liền tiết lộ toàn bộ tình hình của Cô Hồng bảo cho hắn.

Đương nhiên, tình hình nàng biết cũng có giới hạn.

Có tin tức nàng ấy cung cấp, Đông Phong Túy rất nhẹ nhàng tiến vào Cô Hồng bảo.

Đến thời gian đưa bữa khuya cho Cổ Lạc Nhi, hắn mặc trang phục tỳ nữ Cô Hồng bảo đã sớm chuẩn bị, chờ trên đường nơi tỳ nữ đưa bữa khuya phải đi qua.

Sau đó điểm ngất tỳ nữ, kéo nàng tới một nơi bí mật.

Tháo yêu bài của nàng ra, tự mình bưng đồ ăn tiến vào.

Cũng may, trên yêu bài không có tên.

Là vì trù phòng sẽ đưa tỳ nữ yêu bài, sau khi làm xong việc phải nộp lại.

Lúc này, được Cổ Lạc Nhi cầm tay, Đông Phong Túy cảm thấy những việc mình làm rất đáng.

Cái gì mà mỹ sắc, cái gì mà y phục thô tục, cái gì mà vội vàng chứ?

Đông Phong Túy chuyển lại cầm tay Cổ Lạc Nhi, đi tới cửa.

Nghiêng tai nghe ngóng, sau đó nhẹ nhàng mở cửa phòng ra.

Thủ vệ nghe thấy tiếng mở cửa, lười biếng ngẩng đầu, nhìn vào trong phòng.

Gác đêm, luôn làm người ta thiếu hụt tinh thần.

Không đợi bọn chúng quay đầu lại, Đông Phong Túy đã giơ tay điểm huyệt của chúng.

Sau đó mỗi tay một tên, ném chúng vào trong phòng.

Đóng cửa lại.

Đông Phong Túy thuận tay đóng cửa phòng, kéo Cổ Lạc Nhi, tính toán ra ngoài bằng cửa bên.

Gian phòng giam Cổ Lạc Nhi nằm khá sâu trong Hồng Ảnh các, trước cửa là một hành lang dài.

Bên kia hành lang, là một gian phòng khác, cửa đã bị khóa lại.

Vừa chạy được hai bước, Đông Phong Túy nhấc Cổ Lạc Nhi lên trên trần hành lang.

Trên trần hành lang không có chỗ nào có thể leo, toàn bộ đều nhờ lực đạo trong lòng bàn tay hắn chống đỡ.

Cổ Lạc Nhi âm thầm ảo não vì mình đã không giúp được hắn, lại còn trở thành gánh nặng cho hắn.

Hạ quyết tâm, chờ qua nguy hiểm, nàng nhất định phải luyện võ công thật tốt, tuyệt đối không làm liên lụy hắn.

Vừa mới trốn lên trần, liền thấy hai tên lâu la đi tuần tra trong hành lang.

Hai người kia mắt nhìn về gian phòng giam Cổ Lạc Nhi.

Một tên trong đó ngạc nhiên nói: “Hai thủ vệ trực ban sao không có ở đây?”

Người kia nói: “Chắc là đi tiểu tiện.”

Người trước lắc đầu: “Không đúng, nếu đi tiểu tiện, cũng phải có một người ở lại, tuyệt đối không đến mức cả hai cùng đi.”

“Đúng vậy, có vấn đề rồi.”

Đông Phong Túy thấy tình thế không ổn, ngón tay gảy nhẹ, ám khí thủ sẵn trong tay bắn ra ngoài.

Hai tên lâu la tuần tra trúng ám khí, ngã xuống đất.

Đáng tiếc Đông Phong Túy vẫn chậm một bước.

Trước khi hai tên đó ngã xuống đất, một lâu la trong đó đã đưa tiêu lên môi, phát ra một tiếng “U U” chói tai.

Ngã xuống theo y, tiếng tiêu này như bị người chém đứt, ngưng bặt lại.

Nhưng dư âm vẫn còn đang vang vọng trong hành lang.

Nửa tiếng tiêu thôi cũng đã đủ truyền tin cho những người khác trong Hồng Ảnh các.

Đông Phong Túy kêu một tiếng “Không tốt”, nhấc Cổ Lạc Nhi xuống đất, nhanh chóng chạy về phía ngoài hành lang.

Hắn chạy quá nhanh, Cổ Lạc Nhi lại không có sức, hoàn toàn để hắn đi trước dắt theo.

Chân không chạm đất, thân thể giống như đang bay trên không.

Hồng Ảnh các tựa như mê cung, hành lang giăng khắp mọi nơi.

Đông Phong Túy dựa theo lộ tuyến đã định ra trước đó, vòng qua mấy chỗ ngoặt, cuối cùng phía trước cũng hiện ra bầu trời bao la.

Đồng thời, có gió mát rười rượi thổi tới.

Đông Phong Túy vui vẻ, nói: “Phía trước là lối ra.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »