Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2368 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 101
tâm động

❊ ❊ ❊

Đông Phong Linh đương nhiên nghe không nghe ra hàm ý trong lời nàng, khuyên giải nàng qua loa vài câu.

Cổ Lạc Nhi trở lại hoàng cung, vẫn không yên lòng.

Không yên lòng đến hậu viên gặp Đông Phong Túy.

Không yên lòng nếm qua cơm chiều.

Không yên lòng ngẩn người ngồi trong phòng Đông Phong Túy.

Tất cả đều được Đông Phong Túy nhìn trong tầm mắt.

Biết rõ vì sao nàng có biểu hiện khác thường như thế, trong lòng lại không nói ra được đây là tư vị gì.

Có chút ghen tuông, lại có một chút vui sướng, còn có chút mê hoặc.

Cổ Lạc Nhi rốt cuộc thích Đạp Tuyết công tử sao?

Là thích hắn sao? Vậy tại sao đối với Đông Phong Túy hắn lại không hề có cảm giác, ngược lại còn xem hắn là một tên đáng ghét cản trở?

Như vậy là thích bởi võ công cao thâm cùng hành động anh hùng cứu nàng của hắn?

Vậy cũng tính là thích?

Tùy tiện đổi người võ công cao cường đi cứu nàng, nàng cũng sẽ thích người ta sao?

Đông Phong Túy càng nghĩ trong lòng càng khó chịu.

Nhịn không được liền gọi Cổ Lạc Nhi.

“Này, qua đây với trẫm.”

Cổ Lạc Nhi một chút phản ứng cũng không có, nàng hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi của Đông Phong Túy.

Đông Phong Túy gọi nàng nhiều lần, Cổ Lạc Nhi vẫn không phản ứng chút nào.

Cuối cùng, Đông Phong Túy căm hận kêu: “Lạc Nhi.”

Cổ Lạc Nhi lập tức sửng sốt lấy lại tinh thần, trong miệng thì thào gọi: “Đạp Tuyết.”

Nghiêng đầu sang, lại trông thấy sắc mặt đen xì của Đông Phong Túy.

Thầm kêu hỏng bét, nàng lại quên chừa cho Đông Phong Túy chút mặt mũi rồi.

Nhưng mà, tiếng “Lạc Nhi” vừa rồi, rất giống với thanh âm ban ngày Đạp Tuyết công tử gọi nàng, làm cho nàng nảy sinh một loại ảo giác, đó là Đạp Tuyết công tử đang gọi nàng.

Cổ Lạc Nhi có phần hoảng hốt, giống như nhìn thấy lụa che mặt của Đạp Tuyết công tử.

Không tự chủ nói nho nhỏ: “Vừa rồi tiếng gọi kia, dường như là thanh âm của huynh ấy vậy.”

Đông Phong Túy nghe quá rõ ràng, âm thầm nhắc nhở chính mình, từ nay về sau phải cẩn thận một chút, chớ ở trước mặt Cổ Lạc Nhi mà lộ ra sơ hở.

Trong miệng lại hàm chứa ghen tuông hỏi: “Giống thanh âm của ai a?”

Ghen tuông này không phải giả, cũng không biết tại sao, hắn biết rõ người trong lòng Cổ Lạc Nhi là hắn, nhưng hắn vẫn không nén được tức giận, muốn nổi máu ghen lên.

Được rồi, hắn thừa nhận, hắn là ghen.

Trên đời này lại có một tên đại ngốc như hắn sao?

Tự ăn dấm chua của chính mình.

Cổ Lạc Nhi cũng không gạt hắn, thành thật đáp: “Giống như Đạp Tuyết công tử.”

Nghiêng đầu nhìn nhìn Đông Phong Túy, gật đầu nói: “Không nói thì không biết, kỳ thật thanh âm của hai người có chút điểm giống nhau.”

Khi Đông Phong Túy hóa trang thành Đạp Tuyết công tử, đã cố ý thay đổi giọng nói.

Nghe Cổ Lạc Nhi nói vậy, lông mày dựng lên, trừng mắt nàng.

Kéo dài giọng nói: “Cổ Lạc Nhi ——”

Cổ Lạc Nhi vội lấy lời hắn bức hắn.

“Hoàng thượng, lúc trước khi người để ta làm Tiên phi, rõ ràng đã nói, ta với nam nhân khác như thế nào, người tuyệt nhiên sẽ không hỏi đến. Người là Hoàng thượng, kim khẩu ngọc nha, nói lời phải giữ lấy lời.”

“Hửm?”

Đông Phong Túy ngẫm nghĩ lại, hình như lúc trước hắn có nói qua lời này.

Mà khi đó, hắn đúng là không có cảm giác với Cổ Lạc Nhi, hiện giờ tình huống sinh biến hóa rồi.

Được được, hắn lại thừa nhận, là hắn thích Cổ Lạc Nhi.

Thích nàng, thậm chí, muốn cưới nàng, biến nàng chính thức làm phi tử.

“Ngươi thích Đạp Tuyết công tử?”

Đông Phong Túy lòng đầy khó chịu hỏi.

“Đúng vậy a.”

Cổ Lạc Nhi là một nữ hài hào phóng, thích chính là thích, không thích tuyệt nhiên không thích, không có gì phải xấu hổ thừa nhận.

Dù sao Đạp Tuyết công tử võ công cao cường, lại thần long kiến thủ bất kiến vĩ, Đông Phong Túy chỉ là một tên lười, tương lai không biết hắn sẽ như thế nào.

Đông Phong Túy thấy nàng cư nhiên thừa nhận trước mặt mình, càng thêm khó chịu.

Liên tiếp hỏi lại.

“Hắn cũng thích ngươi?”

“Hắn muốn cưới ngươi sao?”

“Hắn nguyện ý vì ngươi chuộc thân?”

“Ngươi hiểu hắn được bao nhiêu? Ngươi chỉ vì báo ân hay quả thật thích hắn?”

♣ ♣ ♣

Cổ Lạc Nhi bị hắn liên tiếp hỏi thiếu chút nữa khiến cho hôn mê, ngạc nhiên nhìn Đông Phong Túy.

Từ lúc nào hoàng đế lười trở nên nói nhiều như vậy?

Rất chân thành trả lời.

“Hoàng thượng, ta không biết trong lòng hắn coi ta như thế nào, nhưng nó không ảnh hưởng đến việc ta thích hắn. Về phần chuộc thân, tự ta sẽ nghĩ cách, ta sẽ không dựa vào hắn.”

Trong lòng có một chút nhàn nhạt buồn.

Đúng vậy, Đạp Tuyết công tử là người cỡ nào chứ.

Nàng, chẳng qua chỉ là một trong rất nhiều nữ tử thích hắn thôi.

Đông Phong Túy không trả lời nàng.

Lẳng lặng đứng, nhìn nàng, trong mắt sáng rực khác thường.

Chưa từng gặp qua một nữ tử to gan dám thừa nhận tình cảm của mình như vậy?

Yêu không cần hồi báo, trên đời này có sao?

“Lạc Nhi, ” Đông Phong Túy thật lâu mới nói, “Nếu như trẫm muốn ngươi làm phi tử chính thức của trẫm, phi tử danh phù kỳ thực, ngươi có nguyện ý không?”

Cổ Lạc Nhi càng thêm ngạc nhiên nhìn Đông Phong Túy.

“Hoàng thượng, người không hiểu lời ta nói sao? Ta thích Đạp Tuyết công tử.”

“Đây là hai việc khác nhau. Làm phi tử của trẫm, ngươi sẽ có địa vị cùng đặc quyền tối cao. Ngươi muốn gì, cũng có thể nói với trẫm.”

Cổ Lạc Nhi không chút nghĩ ngợi một mực từ chối.

“Hoàng thượng, ta chưa từng nghĩ tới muốn đặc quyền cùng địa vị. Xin thứ cho Lạc Nhi không thể làm phi tử chính thức của người.”

Nàng bây giờ chỉ là Tiên phi trên danh nghĩa, đương nhiên được lợi dụng một chút địa vị cùng thân phận này.

Không cần cũng uổng.

Thế nhưng, nàng không hề thích những thứ này.

Đông Phong Túy lại hỏi: “Nếu như Đạp Tuyết công tử không muốn cưới ngươi?”

“Ta chỉ lấy người trong lòng ta, nếu không, ta thà không lấy chồng.”

Cổ Lạc Nhi nói như chém đinh chặt sắt.

Song, ngay tại thời điểm Đông Phong Túy toan vỗ tay tán thưởng hành động trinh liệt của nàng, đã thấy nàng mặt dày chạy tiến đến.

Kéo tay áo hắn mà nói: “Hoàng thượng, người sẽ không bức ta, đúng không? Ừm, người là Thiên Tử, thiên hạ độc tôn, làm sao có thể bức một nữ tử yếu đuối được.”

Đông Phong Túy vừa bực mình vừa buồn cười.

Thiên hạ độc tôn? Lúc này nàng mới biết hắn là thiên hạ độc tôn.

Lúc nàng chỉnh hắn sao không nghĩ đến những thứ này?

Ban ngày hại hắn mở to mắt nằm bò trên giường nửa ngày, phải chịu bao nhiêu là giày vò.

May là sau đó ra ngoài hoạt động gân cốt, bằng không, hắn chịu khổ đến cỡ nào không biết.

Đông Phong Túy hữu ý vô ý liếc mắt nhìn nơi bị thương trên ngực Cổ Lạc Nhi.

Khẩu khí nhàn nhạt nói: “Trẫm không bức ngươi. Không còn sớm, gột rửa rồi đi ngủ đi.”

Hắn không bức nàng, nhưng, tim nàng vẫn không thoát khỏi bàn tay hắn.

Không phải sao?

“Oa, thật tốt quá. Hoàng thượng, ta biết người là người tốt mà.”

Cổ Lạc Nhi nói xong, liền nhảy chân sáo chạy đi tắm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »