Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2485 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 134
cứu người 5

❊ ❊ ❊

“Không phải hắn không hoảng hốt, mà là hắn không có cách nào tránh được.”

“Đâu có phải.”

Cổ Lạc Nhi cũng tự thấy lời nói của mình rất vô lực.

Lãnh Dạ liếc nàng một cái.

“Ngươi không tin? Từ khi đồng nhân trận được thiết lập đến nay, chưa có ai vượt qua được. Ngay cả ta cũng không thể.”

“Ngươi không thể nhưng không phải hắn cũng vậy.”

Cổ Lạc Nhi chăm chú nhìn thế trận.

Càng nhìn càng cảm thấy lời Lãnh Dạ rất có lý.

Cước bộ của Đạp Tuyết công tử rõ ràng hết sức chậm chạp, chỉ khi binh khí trên tay đồng nhân sắp giáng xuống người hắn thì mới không thể không trốn tránh.

Hơn nữa, cung độ tránh cũng không lớn.

Giống như hắn đang sợ đi lầm đường.

Cái này có chút không tương xứng với vẻ tiêu sái ngày thường của hắn.

Lãnh Dạ nhìn dáng vẻ lo lắng của nàng, trong lòng bỗng cảm thấy khá dễ chịu.

Tiếp tục đả kích Cổ Lạc Nhi.

“Nghe nói, trong đồng nhân trận tổng cộng có chín đạo môn, trong đó chỉ có một đạo là sinh môn, còn lại đều là tử môn. Chỉ cần sai một điểm, chính là chết.”

Cổ Lạc Nhi bất mãn nói.

“Này, ta cũng đã vào Cô Hồng bảo với ngươi rồi, ngươi sao còn chưa thả hắn? Chẳng lẽ ngươi muốn hắn chết?”

Lãnh Dạ khoanh tay, không đếm xỉa đến.

“Nhìn một chút, xem hắn có thể trụ được bao lâu.”

Y phải chờ đến khi Đạp Tuyết hao hết toàn bộ thể lực, mới đóng cơ quan đồng nhân trận lại.

Như vậy, y có thể tùy ý thao túng Đạp Tuyết công tử.

“Máu lạnh.”

Cổ Lạc Nhi thầm mắng một câu.

Chuyên tâm nhìn vào trận địa.

Đông Phong Túy đang tập trung đối phó với đồng nhân, không nhận ra Cổ Lạc Nhi đã đến.

Hắn đang nghĩ cách phá giải đồng nhân trận.

Hắn đã nhìn ra, hành động của đồng nhân tuân theo một quy tắc, trong đó có cả Ngũ hành tương sinh tương khắc.

Có điều, trận pháp này thật sự quá phức tạp, hắn nhập trận hơn nửa ngày rồi, mới nhận thức trong trận có chút mơ hồ.

Nếu muốn phá trận, vẫn quá kém xa.

Hơn nữa, ở trong trận, hắn còn không kịp suy nghĩ kỹ, luôn phải đề phòng đồng nhân tập kích đến.

Sức lực của những đồng nhân này vô cùng lớn, chiêu thức lại cực kỳ xảo trá cổ quái.

Hắn sợ tiêu hao quá nhiều tinh lực, không dám cứng đối cứng với đồng nhân, chỉ có thể cố gắng tránh né.

Một lát sau, trong lòng Đông Phong Túy khẽ động, dường như hắn đã hiểu ra được gì đó.

Bước chân cũng trở nên nhanh hơn.

Sắc mặt Lãnh Dạ thay đổi.

Cổ Lạc Nhi tuy không hiểu về đồng nhân trận, nhưng nàng thấy được biến đổi sắc mặt của Lãnh Dạ.

Bởi nàng luôn chú ý tới sắc mặt Lãnh Dạ, theo sắc mặt y có thể nhìn ra đại khái tình hình trong trận.

Thoạt đầu, gương mặt Lãnh Dạ vẫn lạnh như băng, thay đổi thế này, có phải nghĩa là Đạp Tuyết công tử phá được trận rồi không?

“Sao vậy?”

Cổ Lạc Nhi hỏi.

Lãnh Dạ có chút do dự trả lời: “Vừa rồi, hắn đang bị động tránh né đồng nhân, nhưng hiện giờ, đổi thành hắn dẫn dắt đồng nhân di chuyển. Chẳng lẽ hắn đã nhìn ra được gì?”

Quả nhiên có hi vọng phá được trận rồi.

Cổ Lạc Nhĩ mừng rỡ.

Thế nhưng nụ cười còn chưa hiện lên môi, nàng chợt thấy một tên đồng nhân cầm đại khảm đao phía sau hắn giáng xuống.

Đạp Tuyết công tử còn đang đối phó với một tên trước mặt cùng hai tên tả hữu, tay vốn không còn đủ để đối phó tên đằng sau này.

Hơn nữa, tất cả lối đi của hắn đều bị chặn lại, muốn tránh cũng khó.

Cổ Lạc Nhi sợ tới mức thét lên thất thanh.

Không kịp nghĩ nhiều, tay vừa nhấc, vô ảnh phiêu miểu chưởng mạnh như vũ bão phát ra từ lòng bàn tay, đánh về phía đồng nhân đằng sau Đạp Tuyết công tử.

Đông Phong Túy đúng là đã nhìn ra được một chút manh mối, thử dẫn dắt đồng nhân.

Từ sự di chuyển của chúng để khẳng định ý nghĩ của mình.

Chuyển được mươi bước, hắn đã nhìn ra, hắn đoán không sai.

Lại lách vài bước, nói không chừng hắn sẽ thấy được sinh môn.

(sinh môn: cửa sống)

Đúng tại lúc này, đồng nhân hai bên tả hữu đồng thời đánh úp phía hắn.

Đông Phong Túy đành phải ra sức ngăn lại.

Hai đồng nhân này còn chưa giải quyết xong, phía sau bỗng có kình phong ập tới.

Đông Phong Túy kinh hãi.

Tình hình trước mắt, hắn chỉ có thể cấp tốc ngăn hai tên đồng nhân, trong lúc đó xuyên qua chúng, tránh khỏi tên đồng nhân phía sau.

Có kịp không?

Đông Phong Túy không kịp nghĩ ngợi, tay trái hắn vung trước mặt đồng nhân, kiếm trên tay phải đồng thời đỡ lấy đồng chủy của đồng nhân bên hữu.

Sau đó, thân thể ra sức nhảy về phía trước.

Chỉ nghe “Rắc” một tiếng giòn vang, trường kiếm trong tay đứt thành hai đoạn.

Đồng thời, sau lưng lại truyền đến một tiếng vang cực lớn.

Cát bụi mù mịt.

Đông Phong Túy kinh ngạc quay người lại, thấy tên đồng nhân đánh lén phía sau hắn ngã xuống đất, hữu chưởng của Cổ Lạc Nhi đối diện về phía hắn.

(hữu chưởng: tay phải ra chưởng)

Vô số người đang vây xem hít vào một hơi.

La lên: “Vô ảnh phiêu miểu chưởng.”

Đông Phong Túy không kịp nghĩ tiếp, thời điểm đồng nhân ngã xuống hắn phát hiện vẫn còn chưa vào được sinh môn.

Không dám chậm trễ, ngoặt vài bước ra khỏi đồng nhân trận.

Cổ Lạc Nhi dưới tình thế cấp bách, xuất ra vô ảnh phiêu miểu chưởng, giúp đỡ Đông Phong Túy.

Còn đang vui mừng, mấy huyệt đạo trên lưng bỗng đau xót, cuối cùng không cử động được.

“Lãnh Dạ, ngươi làm gì vậy?”

Cổ Lạc Nhi vô thức hỏi.

Nàng biết, Lãnh Dạ điểm huyệt đã điểm nàng.

Cổ Lạc Nhi suy cho cùng không biết võ công, hơn nữa không đề phòng Lãnh Dạ, không thể tránh được bị hắn điểm huyệt.

Trong tay Lãnh Dạ không biết đã cầm đao lúc nào, làm bộ đặt lên cổ Cổ Lạc Nhi.

“Đạp Tuyết, nếu không muốn nàng chết, bỏ mạng che mặt của ngươi ra.”

“Ngươi hao phí bao nhiêu tâm cơ, bắt ta đến Cô Hồng bảo, chỉ vì muốn thấy mặt ta?”

Đông Phong Túy miễn cưỡng hỏi.

Hắn nhìn đã hiểu ra tình thế trước mắt.

Chỉ là có chút khó tin, một chưởng vừa rồi là Cổ Lạc Nhi đánh ra.

Không phải nàng không biết võ công sao?

Nhưng Lãnh Dạ không có khả năng cứu hắn.

Cho dù y muốn thả hắn, chỉ cần tắt cơ quan đi là được, việc gì phải đánh hỏng một đồng nhân.

Cơ quan trên người những đồng nhân này cực kỳ tinh xảo, nếu muốn tạo ra một cái, chỉ sợ không dễ dàng gì.

“Phải. Ta không muốn nói lại lần thứ hai.”

Lãnh Dạ giương cằm lên.

Cổ Lạc Nhi nói to: “Đạp Tuyết, huynh không cần tháo mạng che mặt ra. Lãnh Dạ đang lừa huynh, y sẽ không làm hại ta.”

Thực ra nàng cũng không biết Lãnh Dạ có động đến nàng hay không, nàng chỉ không muốn làm Đạp Tuyết khó xử.

Hắn đeo mạng che mặt, nhất định có đạo lý của hắn.

Nàng muốn biết hắn là ai, nhưng không muốn biết dưới tình huống thế này.

Lãnh Dạ lạnh giọng nói: “Thật phiền phức.”

Duỗi ngón tay điểm á huyệt Cổ Lạc Nhi.

Đông Phong Túy chăm chú nhìn một hồi, bỗng cười.

“Muốn nhìn, thì để ngươi nhìn.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »