Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2509 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 179
đại kết cục

❊ ❊ ❊

“Ngươi nói cái gì? Mễ Huyên? Nàng cũng xuyên qua?”

Cổ Lạc Nhi nhạy cảm bắt lấy cái tên này.

Khó trách khi lần đầu tiên nàng thấy Mễ Huyên, liền có cảm giác rất quen thuộc.

Tiểu Hồ Đồ tiên xấu hổ cười cười.

“Ta thấy cô ấy rất cô đơn, không có bạn bè nào cả. Không có cô gái thế thân ở bên cạnh, sẽ càng cô đơn. Vì thế, ta dứt khoát mang cô ấy chuyển tới thời không của cô.”

Thì ra, sự thật là như vậy.

Cổ Lạc Nhi gần như có thể tưởng tượng Lãnh Dạ hiện giờ bị Mễ Huyên bức đến thành cái đức hạnh gì rồi.

Sương mù dần dần che phủ kín trên bức họa.

Cổ Lạc Nhi tham lam nhìn gương mặt của cha mẹ, mãi đến khi bọn họ bị sương mù che phủ toàn bộ mới thôi.

Trong giây phút đau thương vô cùng, Cổ Lạc Nhi nói với Tiểu Hồ Đồ tiên.

“Đưa ta về bên Đông Phong Túy đi.”

“Vội vã như vậy. Được rồi được rồi.”

Tiểu Hồ Đồ tiên chỉ một ngón tay.

Cổ Lạc Nhi hình như nghe thấy nó sợ hãi kêu một tiếng.

“Hỏng bét, không ổn rồi......”

Lời nói chỉ nghe được một nửa, toàn thân Cổ Lạc Nhi lại một lần nữa bị một đoàn bạch quang vây lại.

“Tiểu Hồ Đồ tiên, làm sao vậy?”

Cổ Lạc Nhi hỏi.

Không có ai trả lời nàng, bạch quang lại ngưng chuyển động.

Sau đó Cổ Lạc Nhi phát hiện, nàng đang đứng ở trong một hoa viên.

Hoa viên có phần quen thuộc, hình như đã nhìn qua.

Đúng rồi, đây không phải là hậu hoa viên Đông cung của Vô Ưu quốc sao?

Đông Phong Túy từng đưa nàng dạo qua Đông cung.

Từ sau khi Đông Phong Túy chuyển đi, Đông cung vẫn giữ lại nguyên dạng.

Hậu hoa viên hiện giờ, ngoại trừ hoa và cây cảnh khác biệt, bố trí còn lại cơ bản đều giống hệt.

Nàng đứng bên cạnh một khóm thược dược đương nở rộ, mùi hương thược dược nhàn nhạt thoảng qua mũi nàng.

Phía trước hơi xa vài bước, một cậu nhóc trắng bóc đang ngồi sau bàn đá, chăm chú nhìn quyển sách đang cầm trên tay.

Có lẽ đã nhận ra nàng đến, cậu nhóc ngẩng đầu lên.

Trong mắt hắn là vẻ kinh diễm.

Dung mạo của hắn rất quen thuộc, nhất định nàng đã nhìn thấy ở đâu rồi.

Cổ Lạc Nhi cúi đầu nhìn mình.

Lụa trắng vẫn che trên mặt nàng, Đông Phong Túy đã che cho nàng.

Toàn bộ biến cố vừa rồi đến quá đột ngột, nàng cũng quên tháo nó xuống.

Chợt ý thức được một thứ, Cổ Lạc Nhi hỏi cậu nhóc.

“Ngươi tên là gì?”

“Ta tên là Đông Phong Túy.”

Cậu nhóc trả lời.

Cổ Lạc Nhi trong phút chốc đờ đẫn, thân thể bị chấn kinh hơi giật giật.

Vừa rồi, nhìn thấy dung mạo cậu nhóc như đã được thấy qua ở đâu, nàng chợt nhớ tới thần tiên tỷ tỷ Đông Phong Túy từng nói với nàng.

Đông Phong Túy nói, năm hắn bảy tuổi, từng gặp được một bạch y tiên tử.

Hắn đợi nàng mười mấy năm.

Khi mình mới gặp hắn, hắn còn tưởng mình là a hoàn được bạch y tiên tử phái tới mở đường.

Chẳng lẽ, bạch y tiên tử chính là mình?

Chuyện này quá hoang đường, quá trùng hợp.

“Năm nay ngươi bảy tuổi?”

Cổ Lạc Nhi muốn xác định sự thật một phen.

Tiểu Đông Phong Túy gật gật đầu.

Đúng lúc này, toàn thân Cổ Lạc Nhi lại bị bạch quang vây lại.

Thân thể của nàng bay bổng lên không trung.

Cổ Lạc Nhi vội la lớn về phía tiểu Đông Phong Túy.

“Đông Phong Túy, sau này khi ngươi lớn, sẽ có một tiên tử tới tìm ngươi. Nàng sẽ ngã lên người ngươi, ngươi không được bắt nạt nàng, phải đối xử thật tốt với nàng. Nàng tên Cổ Lạc Nhi, ngươi nhớ đấy.”

Nhưng nàng vừa mới nói được một nửa, đã không nhìn thấy tiểu Đông Phong Túy.

Quanh thân nàng, chỉ có bạch quang quen thuộc đã gặp hai lần.

Chợt nhớ tới chuyện cũ Đông Phong Túy đã từng nói.

Đúng rồi, trong chuyện cũ ấy bao gồm cả những lời nàng vừa nói, sao nàng lại quên mất rồi?

Đáng tiếc, theo Đông Phong Túy kể, câu nói kia hắn chỉ nghe được một nửa.

Thôi thôi, cái gì đến sẽ đến.

Đông Phong Túy nhất định sẽ so đo không để yên cho nàng.

Mà nàng, cũng nhất định sẽ chỉnh lại Đông Phong Túy.

Có lẽ, tình cảm giữa hai người bọn họ từ giữa những va chạm như vậy mới được bồi dưỡng mà nên.

Bạch quang dần dần phai nhạt, Tiểu Hồ Đồ tiên lại hiện lên trước mặt nàng.

Cổ Lạc nhi mở bàn tay, Tiểu Hồ Đồ tiên đứng trong lòng bàn tay nàng.

“Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?”

Dáng vẻ Tiểu Hồ Đồ tiên vô cùng uất ức nói.

“Vừa rồi, ta vốn muốn mang cô trở lại bên Đông Phong Túy, nhưng ta đã mất ngàn năm tu hành, thời gian nắm giữ ban đầu không được linh quang cho lắm. Vả lại vừa rồi không tìm được pháp khí ta dùng để hóa phép, cho nên, thời gian xuất hiện có chút khác biệt."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »