Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2507 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 142
dò tìm bí mật 1

❊ ❊ ❊

Không hề nghi ngờ, thành thành thật thật trả lời.

“Phong nàng làm Tiên phi, là vì nàng từ trên trời rơi xuống. Cũng bởi vì, muốn mượn tay nàng trừng trị Nguyệt Quý phi.”

Hừ, Cổ Lạc Nhi trong lòng thầm hừ một tiếng.

Biết hắn không có hảo tâm gì mà.

Khi đó rõ ràng hắn không hề động tâm với nàng, càng muốn phong nàng làm phi, hiển nhiên không có ý tốt.

“Khi đó chàng ấn tượng về ta thế nào?”

Nếu như Đông Phong Túy giỏi về việc lấy lòng nữ nhân, hắn sẽ biết nên trả lời như thế nào.

Nhưng Đông Phong Túy chưa từng tiếp xúc thân thiết với bất luận nữ nhân nào ngoại trừ Cổ Lạc Nhi, không biết hề biết đến tâm tư nữ nhân.

Vẫn thành thật trả lời.

“Nàng khí đó, căn bản chính là một nha đầu xấu không vừa mắt. Tóc tai lộn xộn, y phục trên người lại buồn cười, ánh mắt thì mơ mơ màng màng, còn véo ta một cái. Một điểm cũng không làm người ta yêu thích.”

Đông Phong Túy lắc đầu cười.

Nghĩ tới Cổ Lạc Nhi lúc ấy, hắn rất muốn cười.

“Há? Chàng phong ta làm Tiên phi, rõ ràng muốn giễu cợt ta?”

Cổ Lạc Nhi bất mãn chất vấn, trên mặt vẫn tươi cười sáng lạn.

Đông Phong Túy cuối cùng cũng tỉnh ngộ một chút.

Hôn một cái thật mạnh lên má Cổ Lạc Nhi, cười nói: “Kỳ thật nàng rất đáng yêu rất khiến người ta yêu mến. Danh hiệu Tiên phi này rất tương xứng với nàng, nàng là hoàng hậu của trẫm.”

Suy nghĩ của Cổ Lạc Nhi không vì nụ hôn này mà mơ hồ.

Trong lòng thầm mắng, giờ mới nhớ đến việc lấy lòng bổn cô nương? Muộn rồi.

Ở lại mà hối hận đi.

Ôm lấy cổ Đông Phong Túy, lại hỏi: “Vậy, chàng giả làm Đạp Tuyết công tử chạy vào phòng ta, còn hôn ta, nói là tạ lễ với ta, lại là vì cái gì?”

Gương mặt Cổ Lạc Nhi sát gần lại không đến nửa thước, đôi môi đỏ mọng mê người trêu ghẹo kích động tâm tình Đông Phong Túy.

Nhịn không định cúi đầu, tiếp tục thưởng thức.

Cổ Lạc Nhi hơi quay đầu, thúc giục: “Mau trả lời.”

“Muốn để nàng yêu ta, sau đó điều khiển hành động ở ngoài cung. Ai ngờ nàng làm còn tốt hơn so với ta mong muốn, cho nên ta không cần phải quản nàng nữa.”

Đông Phong Túy lúc này mới hồi tưởng lại, không khỏi hoài nghi, chẳng lẽ khi ấy hắn cũng thích Cổ Lạc Nhi, chỉ là chính hắn cũng không biết?

Nếu không, đôi môi tôn quý của hắn chưa bao giờ đụng qua bất kỳ nữ nhân nào, vì sao lại hôn Cổ Lạc Nhi?

Lúc ấy, hắn không hề ghét nụ hôn kia.

Thật sự, không ghét một chút nào.

“À ——”

Cổ Lạc Nhi kéo dài tiếng.

“Thì ra là thế.”

Đông Phong Túy rốt cuộc cũng hậu tri hậu giác phát hiện sự tình không thích hợp.

Ngẩng mặt nhìn trời, nói: “Lạc Nhi, trời đã sáng rồi, đi, chúng ta đi tìm đường, lại tìm thứ gì đó để ăn.”

Đỡ Cổ Lạc Nhi dậy, mình cũng đứng lên.

Cổ Lạc Nhi không hề đi lên núi, ngược lại đi xuống chân núi.

Đông Phong Túy vội vàng kéo nàng.

“Lạc Nhi, nàng đi nhầm hướng rồi.”

“Không có. Ta đang chuẩn bị xuống núi tìm Lãnh Dạ.”

“Nàng tìm y làm gì?”

Cổ Lạc Nhi cười giảo hoạt.

“Y đã nói với ta, ta đã học vô ảnh phiêu miểu chưởng tuyệt học của Cô Hồng bảo, chỉ có hai con đường lựa chọn.”

“Hai con đường?”

Trực giác Đông Phong Túy thấy tình hình không ổn.

Cổ Lạc Nhi chậm rãi nói: “Thứ nhất, làm sát thủ của Cô Hồng bảo.”

Đông Phong Túy giữ chặt tay Cổ Lạc Nhi.

“Làm sát thủ gì chứ. Lạc Nhi, nàng đáng yêu thiện lương như vậy, đôi tay này khiết bạch vô hạ, sao có thể dính máu?”

Cổ Lạc Nhi khoa trương lắc đầu than thở.

“Nói như vậy, đành phải lựa chọn con đường thứ hai.”

“Con đường thứ hai là gì?”

Đông Phong Túy cẩn trọng hỏi.

“Con đường thứ hai, chính là làm phu nhân bảo chủ Cô Hồng bảo.”

“Không được, ” Đông Phong Túy lập tức cự tuyệt, “Làm cái gì cũng không được, nàng là của ta.”

Cổ Lạc Nhi cúi đầu, cười xấu xa.

Lúc ngẩng đầu lên, lại nghiêm mặt.

“Hoàng thượng, ngài đã từng nói, ta ở ngoài tùy tiện với nam nhân khác thế nào, đều không liên quan đến ngài. Cho dù sinh hạ hài tử ngài cũng không quản? Ngài không thể nói mà không giữ lời.”

“A.”

Đông Phong Túy hơi nghẹn lời, lúc trước hắn đúng là đã nói lời này.

“Lạc Nhi, không phải bây giờ khác với lúc trước sao? Bây giờ, tất cả về nàng đều có liên quan đến ta, rất liên quan, phi thường liên quan.”

Cổ Lạc Nhi gạt tay Đông Phong Túy, vẫn làm ra vẻ muốn đi xuống núi.

“Chàng nói liên quan liền có liên quan sao?”

“Đương nhiên là có.”

Đông Phong Túy rốt cuộc cũng nghĩ ra lý do.

“Lạc Nhi, nàng đừng quên, nàng còn nợ ta bạc, tất phải làm đầy tám mươi năm Tiên phi.”

Đừng tưởng rằng hắn dễ bị bắt nạt.

Cổ Lạc Nhi vốn chỉ muốn trêu hắn một tí, hắn lại nói như vậy, thật sự tức giận.

Tên tiểu nhân này, bày kế hãm hại nàng, còn dám nhắc lại.

Đông Phong Túy thấy nàng không trả lời, còn tưởng rằng nàng không cự tuyệt được, không khỏi đắc ý.

Kéo dài giọng nói: “Lạc Nhi, nàng cũng không thể nói mà không giữ lời nha.”

Cổ Lạc Nhi vẻ mặt tươi cười, sáng lạn vô cùng.

“Hoàng thượng, chàng yên tâm, ta sẽ không nuốt lời. Haaaa, xem ra, ta chỉ có thể làm tình nhân của Lãnh Dạ. Chắc là, y sẽ nguyện ý chuộc thân giúp ta.”

Đông Phong Túy bắt được nàng.

“Không được, nàng đừng hòng cắm sừng ta. Ta không thèm giữ lời nữa, sao nào?”

“Này, chàng là hoàng đế, làm sao nói mà không giữ lời?”

“Hoàng đế thì thế nào? Ai nói hoàng đế nhất định nói là phải làm?”

Đông Phong Túy kéo Cổ Lạc Nhi đi.

“Ngoan, chúng ta lên núi xem thế nào.”

Cổ Lạc Nhi gạt hắn ra, hổn hển đi lên núi.

“Hừ, tên đáng ghét. Chính ngươi là Đạp Tuyết công tử, cố tình không nói cho ta, chính là muốn cười nhạo ta. Thật quá mức.”

Đây mới là nguyên nhân Cổ Lạc Nhi thực sự tức giận.

Lúc ấy nàng mê luyến Đạp Tuyết công tử, Đông Phong Túy đều nhìn trong mắt.

Hắn chẳng những không nói chân tướng cho nàng, còn làm bộ làm tịch ghen tuông, không phải muốn nhìn nàng làm trò thì là gì?

Hại nàng lúc kia còn băn khoăn tự trách.

Còn tưởng rằng bản thân mình tâm địa không thuần lương, chân đứng hai thuyền.

Cổ Lạc Nhi đúng là đã trách oan Đông Phong Túy.

Khi ấy hắn không hề làm ra vẻ ghen tuông, mà là thật sự ghen, ăn dấm chua của chính mình.

“Lạc Nhi.”

Đông Phong Túy đuổi theo Cổ Lạc Nhi giải thích.

“Lúc ấy ta đã có cảm tình với nàng, ta không biết ta muốn cưới nàng đến mức nào. Ta định sau khi làm lễ phong hậu mới nói toàn bộ với nàng.”

Cổ Lạc Nhi không thèm để ý đến hắn.

“Lạc Nhi, khi đó nàng cũng không phải đã yêu Đạp Tuyết, đúng không?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »