Ái Phi, Trẫm Thật Sự Không Mệt Mỏi

Lượt đọc: 2511 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »
Chương 118
nỗ lực nhất định phải có hồi báo 2

❊ ❊ ❊

Năng lực Lý Tiến có hạn, sự vụ có chút khó xử thường phải phái người đưa sổ vào hoàng cung, để Đông Phong Túy xử lý.

Chỉ có điều bởi Đông Phong Túy đã dặn trước, nên những việc này không có ai biết đến.

“Lạc Nhi, chúng ta cải trang vi hành đi.”

Cổ Lạc Nhi lần nữa bị lời của hắn cả kinh đến ngây người.

“Hoàng thượng, ngài không mệt sao? Ngài không muốn hồi cung nghỉ ngơi sao?

Nghỉ ngơi?

Hiện giờ mỗi tối hắn đều nghỉ ngơi rất thoải mái, tinh lực ban ngày dồi dào, đang lo không có chỗ phát tiết đây.

Hiếm khi xuất cung một chuyến, cùng với Cổ Lạc Nhi đi dạo, nhân tiện bồi dưỡng cảm tình.

Đông Phong Túy mỉm cười.

“Không mệt.”

Thay đổi phục trang thường dân, xe ngựa cũng vứt một bên, cùng Cổ Lạc Nhi đi dạo.

Cổ Lạc Nhi thân là lão bản của Minh Châu lâu, nhưng rất ít khi lộ diện trước mặt người khác, Đông Phong Túy lại càng thâm cư trong cung, không người nào có thể dễ dàng nhìn thấy.

Cộng thêm hai người đều đã mang nón, che đi dung mạo hơn người, bởi vậy, không có người nào nhận ra bọn họ.

Hai người rất thoải mái dạo chơi cả buổi chiều, đến khi mặt trời lặn mới hồi cung.

Trong khi đó, Đông Phong Túy hữu ý vô ý hỏi về vấn đề kinh tế Cổ Lạc Nhi từng đề cập tới.

Cổ Lạc Nhi liền chỉ vào tất cả mọi người đang buôn bán trên đường, tẩy não Đông Phong Túy.

Nói cho hắn biết tầm quan trọng của kinh thương, cũng nói chút ít về các hình thức kinh tế cũng như các luật pháp ở thời không của nàng.

Chủ yếu nhằm vào trọng sĩ khinh thương của thời không này, hình thức phong bế kinh tế, tự cấp tự túc nên tiến hành bác bỏ.

Đông Phong Túy lắng nghe không ngừng gật đầu.

Đợi sau khi Cổ Lạc Nhi thao thao bất tuyệt bày tỏ xong, mới hỏi lại nàng.

“Lạc Nhi, có biết vì sao trẫm lại cho phép nàng ra ngoài mở Minh Châu lâu không?”

“Vì sao?”

Cổ Lạc Nhi nghĩ lại, ban đầu là bởi nàng quấy nhiễu hắn, hắn không chịu được mới đồng ý.

Đuổi nàng xuất cung, bên tai thanh tịnh hơn rất nhiều.

Cơ mà, nàng có nhiều chuyện nghĩ mãi không ra.

Ví như, vì sao Đông Phong Túy chán ghét nàng còn để nàng đảm nhiệm chức Tiên phi?

Ngữ khí Đông Phong Túy bình thản nói: “Bởi vì, trẫm chính là muốn lấy hành động thực tế nói với thiên hạ, kinh thương rất đáng tôn trọng, không hề thấp hèn.”

Cổ Lạc Nhi xém nữa không tin nổi lỗ tai của mình.

Đông Phong Túy luôn khiến cho nàng bất ngờ.

Hắn quá sáng suốt, sáng suốt như không phải người ở thời không này.

“Hóa ra, là ngài đã có mưu tính?”

Trong lòng Cổ Lạc Nhi có phần căm giận, lảo đảo vì bị Đông Phong Túy lợi dụng.

Đông Phong Túy đột nhiên cười, ôm lấy đầu vai Cổ Lạc Nhi.

“Trẫm đâu có mưu gì? Mở Minh Châu lâu là tự chủ ý của nàng, trẫm chẳng qua chỉ không phản đối thôi.”

Mọi thứ Cổ Lạc Nhi làm đều hợp ý hắn, hắn đương nhiên muốn thuận theo tự nhiên rồi.

Chỉ có một chút tiếc nuối chính là, nếu như lúc trước hắn có thể dự liệu được ngày hôm nay, hắn tuyệt đối sẽ không giả trang thành Đạp Tuyết công tử đi trêu chọc Cổ Lạc Nhi.

Sẽ giảm đi được khá nhiều phiền toái.

Sau này, khi Cổ Lạc Nhi chỉ yêu một mình hắn, hắn sẽ không bao giờ dùng diện mạo Đạp Tuyết công tử xuất hiện trước mặt nàng.

Lúc nói những lời này, bọn họ đã về cung.

Cổ Lạc Nhi bị hắn ôm trước mặt bao người, rất có phần không được tự nhiên.

Muốn giãy ra khỏi cái ôm của hắn, nhưng khí lực của Đông Phong Túy quá lớn, nàng căn bản không thể kháng cự lại.

Lúc này, Cổ Lạc Nhi mới ý thức rõ ràng, Đông Phong Túy đi dạo cả một buổi chiều, mà giờ đây thần thái vẫn sáng láng như vậy, một chút cũng không cảm thấy buồn ngủ.

“Hoàng thượng, ” Cổ Lạc Nhi nhỏ giọng hỏi, “Vì sao bây giờ ngài không buồn ngủ?”

Đông Phong Túy cũng nhỏ giọng trả lời nàng.

“Bởi vì buổi tối trẫm đã có gối ôm tiện lợi, ngủ rất tốt.”

Cổ Lạc Nhi quay đầu không thèm để ý đến hắn.

Trong lòng lại chậm rãi dâng lên cảm xúc ngọt ngào.

Bất tri bất giác, hình bóng Đạp Tuyết công tử trong lòng nàng đang dần dần phai nhạt.

Có lẽ, nàng yêu mến Đạp Tuyết công tử, cũng chỉ như những người ngưỡng mộ hắn, chẳng qua là bị cuốn hút bởi khinh công xuất thần nhập hóa, tư thái phiêu dật của hắn.

Ừ, có lẽ còn có một chút tâm lý báo ân nữa.

Bởi vì, nàng thật sự không biết gì về hắn.

Mà mấy ngày này sự thay đổi của Đông Phong Túy, mỗi lần đều làm cho nàng cảm thấy ngạc nhiên.

Vừa ngạc nhiên, lại bất tri bất giác bị hắn thu hút.

Nàng lại không biết, Đông Phong Túy cũng không phải là người tốt lành gì.

Vì nàng phải thay đổi nhiều như vậy, làm nhiều như vậy, hắn sao có thể không đòi lấy chút đỉnh hồi báo?

Hắn chẳng những muốn đòi lấy, hơn nữa phải đòi lấy rất nhiều.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180
Tiến »