Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4851 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 93
ngày 04 tháng 5, b

❊ ❊ ❊

deyun

Lúc bừng tỉnh dậy, Tần Thái lập tức rời giường. Cô chỉ mới ngủ được hai canh giờ, Đàm Tiếu nghĩ cô đang mệt: " Còn sớm lắm."

Tần Thái đi tới phòng Sa Ưng bên cạnh gõ cửa, nửa ngày sau anh ta mới mở, thân thể còn trần trụi, tóc rối bời: " Tiểu thư, mới chỉ 6 giờ thôi đó, cô muốn gì đây?" Anh ta cào cào mái tóc, đột nhiên suy nghĩ cẩn thận hơn: " Ngủ với Đàm Tiếu không ngon? Thế thì thật hoan nghênh đến chỗ ta."

Tần Thái không rảnh đứng nói chuyện linh tinh: " Mau đưa tôi đến chỗ này."

Cô đưa địa chỉ, Sa Ưng còn đang khó hiểu: " Tiểu thư, công việc tài xế này hẳn cô nên gọi trợ lý của cô chứ. Hôm nay anh ta chỉ đi Thông Dương quán, còn tôi có buổi huấn luyện với cô đấy."

Tần Thái không muốn phân rõ phải trái: " Nhanh lên."

Lúc chờ Sa Ưng mặc quần áo, đầu óc cô cần suy nghĩ kỹ một chút.

Nếu âm mắt không nhìn lầm, thì ngày mai Phạm Thành sẽ dẫn Trật Tự đi tìm Vi Giai. Trước đây chắc chắn Tần Thái nghĩ người Trật Tự sẽ không dám làm bậy. Nhưng qua chuyện của Ngô Tích, cô đã mất đi sự tin tưởng đó.

Cho dù là sư phụ, hay Lữ Liệt Thạch đang canh gác Thiên Đạo, người Trật Tự không phải ai cũng giống ai. Trời đã sắp sáng rồi, chỉ còn một biện pháp..... nếu muốn hắn im miệng.

Suy tư một lúc, Tần Thái đi xuống tầng hầm, không bao lâu thì thay thân thể thành một cô gái cực kỳ xinh đẹp, ôm theo một cái hộp sắt đi lên. Sa Ưng vẫn còn đang ngáp, nhìn thấy thân thể này thì rất tò mò, liền duỗi tay nhéo nhéo: " Còn sớm thế này mà còn đi tìm ai vậy?"

Tần Thái ôm hộp, suy nghĩ thật lâu: " Việc nhỏ mà thôi."

Xe chạy vào trung tâm thành phố, Tần Thái bảo Sa Ưng đỗ xe ngừng ven đường. Sa Ưng tưởng chỉ là đi tới nhìn thôi. Tần Thái ôm hộp sắt đi trước. Sa Ưng không hiểu nguyên nhân: " Nói chuyện!!"

Tần Thái nhìn hộp sắt trong tay: " Hy vọng không cần phải diệt khẩu."

Lúc đến dưới lầu, Tần Thái quay đầu lại nhìn Sa Ưng: " Đừng đi lên, rất nhanh tôi sẽ xuống."

Sa Ưng vẫn lo lắng: " Tôi với cô cùng đi lên đi? Cô phải đối phó với ai?"

Tần Thái lắc đầu: " Cho dù có là người của Trật Tự, cũng không có khả năng nhận ra tôi, yên tâm đi."

Ngày đó là một buổi tối đầu thánh 11, trời đã rất lạnh. Cô mặc bộ váy liền áo, nền màu lạnh với hoa tím, dài đến gối trông chân rất thon.

Cô đi về phía trước, không hề có một chút do dự hay bất an. Sa Ưng cảm thấy cô gái này, so với lúc mới tới Nhân Gian, còn ỷ lại với anh như đứa trẻ kia đã có sự khác biệt rất lớn. Cho đến nay, cuối cùng cô cũng đã học được việc phải tự mình đối mặt.

Từng bước một lên lầu, lúc trước nơi này là chỗ cô giúp Ngô Tích đối phó với oan nghiệt lươn tinh. Đi đến tầng lầu, cô nhẹ nhàng gõ cửa. Một lát sau mới có người trả lời: " Ai nha..... đã trễ thế này...."

Tần Thái hạ giọng: " Anh Thành, là tôi."

Quả nhiên người ra mở cửa là Phạm Thành, nhìn thấy bên ngoài là mỹ nhân mà Tần Thái đã thay đổi, đương nhiên hắn không hề quen biết. Nhưng vẻ đẹp này đã hấp dẫn hắn.

Đôi mắt hắn cứ lia xuống đôi chân thon dài của cô: " Cô là..."

Tần Thái đã quen nhìn cách Bạch Lộ lẳng lơ với mấy người đàn ông khác: " Anh Thành thật là hay quên nha, không mời tôi vào uống ly nước sao?"

Phạm Thành đang muốn trả lời thì trong phòng có âm thanh truyền ra: " Ai vậy?"

Đứng trong ấy là một người phụ nữ!

Tần Thái sợ là người giám thị của Trật Tự, cô đẩy Phạm Thành ra, lắc người vào nhà, sau đó đóng cửa phòng lại. Phạm Thành cảm thấy không hiểu gì hết—— hắn chỉ biết đây quả là người đẹp, không có lực sát thương: " Cô làm gì vậy?"

Tần Thái nhìn người phụ nữ đang mặc áo ngủ trong phòng—— bộ đồ đó là của Ngô Tích!

Trong lòng Tần Thái đã bốc hỏa, chẳng lẽ tin tức Phạm Thành ngoại tình là đúng?!

Người phụ nữ kia thấy Tần Thái, cũng dùng vẻ mặt cảnh giác: " Cô là ai?"

Tần Thái đi tới, bây giờ cô rõ hồn phách như trong lòng bàn tay, duỗi tay qua, liền lấy đi thiên hồn của cô ta. Người này lập tức té xỉu trên mặt đất.

Bây giờ sắc mặt Phạm Thành mới đột biến, xoay người định chạy ra ngoài kêu cứu.

Tần Thái tiến lên vài bước, gõ một cái lấy đi thiên hồn.

Không tìm thấy cái gì hữu dụng trong phòng, không biết nguyên nhân Ngô Tích chết. Tần Thái tìm chăn đơn, bọc tên Phạm Thành lại, sau đó dùng sợi dây dài có trong phòng trói hắn lại. Cuối cùng cô dùng an hồn chú, Phạm Thành từ từ mà tỉnh.

Ý thức đã khôi phục, lập tức hắn nhận ra khốn cảnh của mình, lại vừa thấy Tần Thái trước mặt, mặt cắt không còn giọt máu: " Cứu..."

Một tiếng kêu cứu hoàn chỉnh còn chưa xong, Tần Thái đã nắm lấy chiếc dép trên sàn tát vào mặt hắn một cái.

Mặc kệ cái chết của Ngô Tích có quan hệ gì với hắn hay không, chỉ việc thân cốt Ngô Tích còn chưa lạnh, mà hắn đã tìm đến thú vui khác, cái tát này không tính oan.

Lần này quả nhiên Phạm Thành đã thành thật hơn chút, cả người hắn run bần bật: " Cô là ai? Cô muốn gì?"

Tần Thái ngồi xổm xuống trước mặt hắn: " Ngô Tích đã chết như thế nào?"

Phạm Thành mở to hai mắt: " Cô là ai....vợ tôi chết thì liên quan gì đến cô?"

Tần Thái không nương tay chút nào, lập tức dùng dép tát hắn thêm một cái: " Nói"

Chiếc dép lê kia khá cứng, một bên miệng Phạm Thành đã rướm máu. Hắn thành thật được hơn chút: " Cô.... Cô ta là quỷ! Từ nhỏ trên đầu đã có rất nhiều miệng lươn, mấy ngày hôm trước lại mất tích, sau đột nhiên trở về, cả người đều rất kỳ lạ. Tôi tìm pháp sư đến xem thì ông ta nói cô ta đã sớm chết!! lúc ấy mới giúp tôi thu thập cô ta! Nếu như cô ta không thành quỷ, thì sao lại đã chết còn quay về?"

" Ai là pháp sư đến bắt cô ấy? Đã xử lý ra sao?"

" Ha ha, đó là vị đại sư đạo hạnh rất cao thâm, lúc này chỉ sợ cô ta đã biến thành máu loãng!"

Tần Thái nắm chặt tay, lại cho hắn thêm hai cái tát bằng dép: " Cô ấy chỉ là muốn ở bên ngươi! Còn muốn sinh đứa nhỏ cho ngươi, muốn một nhà sống vui vẻ. Là sai sao?"

Sự sợ hãi trong mắt Phạm Thành lại bùng lên, hắn cất giọng the thé: " Nhưng tôi không muốn ở cùng cô ta! Cô có biết trên đầu cô ta có bao nhiêu ghê tởm không?! Sống với người như vậy, mẹ nó tôi sớm sinh chướng ngại tâm lý rồi!! bố mẹ cô ta còn trưng ra bộ mặt xem tôi như đang trèo cao! Cô ta đã chết thì nên chết đi, còn trở về làm gì?!"

Tần Thái chậm rãi đứng dậy: " Có lẽ, bởi vì cô ấy có mắt không tròng."

Phạm Thành trừng lớn mắt: " Không lẽ người chính là cô ta? Hay là người nghe lời người khác tới lấy mạng tôi?" hắn nhìn chằm chằm Tần Thái, đột nhiên cất tiếng cười to: " Tôi thật cmn chán ghét, nhớ tới gương mặt đó thật muốn nôn!"

Tần Thái đặt hộp sắt xuống mặt đất: " Lúc tôi tới đây, đã chuẩn bị sẵn ba con đường giải quyết. Nếu giữa ngươi và Ngô Tích có hiểu lầm, ta còn có thể bỏ qua."

" Con đường khác cũng được, chuyện Ngô Tích hay ta cũng không sao, việc của chúng ta, sao lại liên lụy đến Vi Giai chứ."

Vẻ hồ nghi hộ ra trong mắt Phạm Thành—— vừa rồi quả thật hắn có nghĩ đến việc của Vi Giai: " Sao ngươi lại biết..."

Tần Thái không để hắn nói tiếp: " Con đường thứ ba, nếu việc Ngô Tích chết có quan hệ với ngươi, ta sẽ cho ngươi nếm qua những thống khổ cô ấy đã chịu đựng, để ngươi có thể hiểu được cô ấy."

Phạm Thành dần dần thấy sợ hãi, Tần Thái mở hộp sắt dưới đất ra.

Phạm Thành cảm thấy trên đầu bắt đầu càng lúc càng ngứa, hắn dùng đầu cọ cọ lên sàn nhà. Tần Thái đứng lên—— cô vì người mà lôi ra một cái oan nghiệt, giờ đây đang lớn lên trên người Phạm Thành.

Vì áp lực của nỗi hận dai dẳng, rất nhanh nó sẽ hút cạn tinh khí Phạm Thành.

Tần Thái chậm rãi đi ra khỏi cửa, lúc nhìn qua khóe mắt, Phạm Thành đã cọ đến bật máu.

Ngươi có thể không yêu cô ấy, nhưng ngươi không có tư cách giết chết cô ấy lần hai. Cô ấy vốn đã bất hạnh khi gặp phải ngươi.

Bây giờ mạng đổi mạng, rất công bằng đúng không?

Lúc Tần Thái đi xuống, Sa Ưng đang ngồi uống bia trong xe vừa chờ cô. Thấy cô đi tới thì đưa cô một lon: " Làm sao vậy? nhìn thật buồn nha."

Tần Thái dùng sức uống một ngụm, thật lâu mới nói: " Cũng không có gì, chỉ thấy... có đôi khi, người chung chăn gối cũng rất đáng sợ."

Trí tưởng tượng của Sa Ưng rất là phong phú: " Chẳng lẽ Đàm Tiếu thay lòng đổi dạ? Cô đi xử lý tiểu tam?"

....

Tần Thái mặc kệ anh ta, nhưng anh ta lại duỗi tay đến sờ sờ ngực Tần Thái: " Trước đây thấy Thông gia đổi tới đổi lui, mọi người đều nói hắn biến thái. Nhưng cô cũng đổi lại vô cùng vừa mắt. Hà hà, ta thấy chỗ này sờ sờ rất là mềm...."

Tần Thái đánh mạnh lên tay anh ta: " Tập trung lái xe đi!!!"

Lúc về tới, thời gian còn rất sớm.

Tần Thái muốn cùng Đàm Tiếu " Nạp điện" cho thân thể này, Sa Ưng thấy rất có ý tứ: " Đây là.... Bổ sung dương khí?"

Đàm Tiếu đang muốn ăn đậu hũ, cũng đã tạo cảm giác với Tần Thái—— lần trước anh và Tần Thái mới tới màn dạo đầu, lại bị Sa Ưng không thức thời làm mất hứng. Bây giờ Sa Ưng vẫn đang ngồi ở mép giường, nhìn Tần Thái đang trong vòng tay Đàm Tiếu, vẻ mặt rất hứng thú: " Rất hay. Chẳng lẽ trước kia ngươi đã từng ôm ôm ấp ấp với lão Thông gia kia rồi đúng không, toàn bộ tam tuyến đều nghĩ các ngươi có gian tình đấy."

Sắc mặt Đàm Tiếu trở nên vặn vẹo: " Sa, Ưng!!"

Cũng may là Sa Ưng hiểu rõ việc gì cũng chỉ một vừa hai phải thôi: " Được được, lại đây cho tôi ôm một cái."

Tần Thái bất đắc dĩ —— tên gia hỏa này là một sắc ma chính hiệu.

Sa Ưng cứ dựa tới, hai người đàn ông kẹp chặt Tần Thái ở giữa như chiếc bánh quy. Tần Thái mới cảm thấy thoải mái chút thì Sa Ưng đã duỗi tay qua người cô sờ loạn lên. Tần Thái đánh rớt tay anh ta, ngã vào lòng Đàm Tiếu.

Sa Ưng lại không hề ngã theo, một lúc sau Tần Thái quay đầu nghi ngờ tìm hắn, liền tức nổ phổi—— trên giường kia chính là thân thể của Tần Thái. Sa Ưng đang ngồi bên cạnh mà sờ sờ nắn nắn, vẻ mặt còn cảm than: " Đều là phụ nữ, sao lại có sự khác biệt lớn như vậy..."

" Anh dám đụng một chút tới nó thử xem!!"

Đuổi Sa Ưng không được, anh ta cứ nằm lại ngủ.

Nhân lúc Sa Ưng đã an phận nằm im, Tần Thái híp mắt ngủ gật. Sa Ưng này lúc ngủ khá quy củ, không xằng bậy.

Ba người ngủ một mạch đến 10 giờ rưỡi, Đàm Tiếu dậy làm bữa sáng. Chắc chắn Sa Ưng sẽ không khách khí, anh ta ngồi xuống ghế: " Buổi tối tôi sẽ lại về đây."

Đàm Tiếu không hề chào đón: " Mơ đi, không ai mở cửa cho đâu!"

Sa Ưng chẳng thèm để ý: " Vậy đánh cho tôi một chiếc chìa khóa đi."

= =

Hai người đi tham gia tập huấn, Sa Ưng còn không quên dặn dò Đàm Tiếu: " Ngoan, mấy ngày này không có gì quan trọng đừng đi ra ngoài, bên ngoài có nhiều người xấu."

( ta nói thật, thuyền này ai lên không??? ^^)

Đàm Tiếu tức giận đến bốc khói: " Cút!!"

Nhưng Tần Thái rất nhanh đã đánh hơi được: " Có phải người bên Trật Tự bắt đầu chú ý đến đây không?"

Sa Ưng trầm ngâm: " Không biết, nhưng lần này đã làm kinh động đến lớp cao tầng trong Trật Tự, đương nhiên nên đề phòng chút đi. Nếu tôi không đến được, Trật Tự phái người đến bắt hai ngời, chỉ bằng cô với Đàm Tiếu thì đừng tự làm mất mặt."

Tần Thái bắt đầu thấy lo lắng: " Hay là để Đàm Tiếu dọn đến chỗ khác?"

Sa Ưng lắc đầu: " Tạm thời không cần, mục tiêu bên Trật Tự muốn cũng không phải là anh ta. Dù sao bọn họ là người giương cao cờ hiệu đánh ác làm việc thiện, sẽ không làm xằng bậy. Nhưng cô phải cẩn thận, đừng dùng thân thể của mình đi rêu rao khắp nơi."

Tần Thái rất không yên tâm: " Tôi phải gọi cho Tang Cốt Nê, dù sao nó cũng là yêu, lại là chân truyền của Cát thiên sư, trấn được cả vùng âm khí nặng kia, bảo hộ cái nhà chắc hẳn không thành vấn đề đâu."

Sa Ưng không ngăn cản cô.

Mà lúc Tần Thái đang gọi điện thoại, Đàm Tiếu xem TV. Tin tức đầu tiên hấp dẫn sự chú ý của anh: " Rạng sáng nay, một người đàn ông chết bất đắc kỳ tử tại nhà. Cảnh sát kiểm tra thi thể thì phát hiện trên đầu anh ta có rất nhiều lỗ nhỏ, không thấy tủy não, tình trạng chết rất đáng sợ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »