Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4660 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 61

❊ ❊ ❊

Lúc Tần Thái tỉnh lại đã hơn năm giờ chiều, mặt dán vào một nơi vô cùng ấm áp, cô dùng sức cọ cọ, lúc này mới cảm thấy không đúng. Ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện mình cuộn tròn như con mèo nhỏ trong lồng ngực ai đó!

Cô ngoái dậy, ngẩng đầu liền nhìn thấy mặt Đàm Tiếu.

Cảnh tượng lúc đó, Tần Thái cũng hết nói nổi.

Cả người cô mặc cái quần soóc đến đầu gối, ngực trần, mà Đàm Tiếu thì đang mặc đồ ngủ, nút buộc bị bung ra, hai người lại nằm ôm nhau.

Cô bật dậy, mặt tức đến đỏ bừng, đạp chân: "Đàm Tiếu!"

Đàm Tiếu phản ứng rất nhanh nhẹn, một cái vươn mình liền lăn đến bên kia giường: "Tôi biết thể nào cũng có cái kết quả này mà!"

Tần Thái cúi đầu xuống nhìn thấy ngực mình, vội vàng dùng chăn mỏng che khuất, Đàm Tiếu nhún vai: "Xin nhờ, có cái gì đâu, che cái gì mà che?!"

Tần Thái lúc này mới nhớ ra, đúng rồi, mình còn đang dùng thân thể của một người khác! Cô nhớ tới chuyện ở cửa thang máy, cô chạy xuống tầng hầm. Đàm Tiếu gọi cô: "Thân thể của cô ở tầng hai, trong phòng Thông Gia."

Tần Thái chạy một mạch đến phòng Thông Gia, quả nhiên nhìn thấy một "chính mình" khác yên tĩnh ngủ ở trên giường, trên người còn che kín chăn mỏng.

Cái cảm giác này rất kỳ quái, Tần Thái nhìn một chút chính mình hiện tại dùng thân thể này. Cô mặc một cái quần soóc, ngực, eo đều là của một chàng trai trẻ. Cô kéo khóa quần soóc ra nhìn xuống, nhất thời gương mặt đỏ chót —— Ách, chỗ đấy cũng là của con trai!

Cô ngồi xuống giường, nhìn thân thể của chính mình một chút, lúc này mới nhập định. ngồi một chút, cô thấy có chỗ không đúng —— Xuất Khiếu bằng thân thể của người khác thì khó hơn thân thể của bản thân.

Luyện công nửa giờ, cuối cùng cô cũng Xuất Khiếu, trở lại cơ thể của mình.

Thân thể của chàng trai trẻ kia cứ như vậy ngơ ngác mà ngồi ở trên giường, như kiểu vốn dĩ đã như thế. Tần Thái cảm thấy chuyện này thực sự quá thần kỳ, nhưng mà còn chưa kịp cảm thán, đau đớn trên thân thể liền truyền đến.

Mẹ ơi!!

Cô ở trên giường lăn qua lăn lại, mãi một lúc sau mới thích ứng.

Đêm qua thân thể của mình đi thủ cái chậu rửa mặt kia, một đêm không ngủ. Lúc này cũng không cảm thấy mệt mỏi nhờ vào việc nghỉ ngơi trong khoảng thời gian hôn mê lúc cô rời khỏi thân thể.

Cô vẫn thấy uể oải không thể tả, chỉ đành trước hết vẽ một tấm giảm đau phù dán lên, sau đó đi ngủ.

Lúc này cô ngủ đặc biệt sâu, Đàm Tiếu sang đây nhìn Tần Thái ba lần, cuối cùng giúp cô đem thân thể của thiếu niên kia chuyển về tầng hầm —— thân thể nhờ âm khí tẩm bổ không thể rời đi trong thời gian dài, nếu không sẽ bị dương khí ăn mòn.

Lúc Tần Thái ngủ, liền mơ thấy mình đứng trong phòng thí nghiệm của Thông Dương Tử. Tinh hỏa hồn đàn lần trước được đặt trên bàn làm việc. Cô tập trung ý niệm đến nhìn, thình lình phát hiện bên trong giam giữ Thông Dương Tử!

Như vậy chiếc lọ tổng cộng có sáu cái, ba cái còn lại còn chứa con lươn tinh.

Quả nhiên là nơi này xảy ra vấn đề!

Việc này là sao? Lẽ nào Thông Dương Tử thật ra chưa có chết?

Đúng rồi đúng rồi, ông ta vốn là chuyên gia nghiên cứu hồn phách, làm sao có thể bị giết chết dễ dàng như vậy. Một cái thân thể hỏng ông ta hoàn toàn có thể đổi một cái. Lẽ nào trong lúc dùng lươn tinh làm thí nghiệm, sảy ra sự cố, nên bị giam vào tỏa hồn đàn?!

Tần Thái nhìn thấy hồn phách của Thông Dương Tử bên trong bảy cái tỏa hồn đàn. Xem ra ông ta đúng là bị vây ở trong bình rồi.

Tần Thái tỉnh lại, đầu tiên là nghĩ thả Thông Dương Tử ra.

Lúc đi thang máy đến tầng một, cô lại đột nhiên choáng váng —— thả ông ta ra?!

Lúc đấy những lời mình nói trong phòng thí nghiệm, ông ta có nghe thấy hay không?! Nếu như ông ta nghe thấy, hoặc cho dù ông ta không nghe thấy, thì liệu ông ta có tin là con lươn kia chỉ xuất hiện nhất thời rồi biết mất không?!

Nếu như ông ta không tin, thì ông ta sẽ xử lý mình thế nào?!

Thang máy keng một thanh âm vang lên, đã đến tầng một.

Tần Thái đi tới phòng thí nghiệm, nhưng thay đổi quyết định —— đương nhiên không thể thả Thông Dương Tử ra. Hơn nữa không thể để cho bất luận người nào phát hiện ông ta còn sống.

Tần Thái cầm mấy cái bình nhỏ, hai tay khẽ run —— trước tiên đem giấu mấy cái bình này đi, chờ một chút xem tình huống.

Cô rất nhanh tìm thấy một cái hộp sắt hình vuông, sắt có thể cách Âm Dương, cô bỏ tỏa hồn đàn chứa Thông Dương Tử hồn phách vào. Nghĩ lại, lại sợ Thông Dương Tử ở nơi này âm khí quá nặng sẽ tu luyện thành cái thứ gì khác, cô lại đổ nửa hộp vôi tôi vào.

Lần này xem như là triệt để đắc tội Thông Dương Tử, Tần Thái biết, thế nhưng sinh tử ở trong tay mình, dù sao cũng hơn thả hắn ra cầu hắn tha mạng đúng chứ?

Làm xong, cô ôm hộp sắt đi ra, gặp Đàm Tiếu.

"Tốt hơn một chút rồi hả?" Đàm Tiếu vẫn tương đối quan tâm cô, dù sao hiện tại cô cũng xem như là cấp trên của mình. Tần Thái gật gù: "Giúp tôi cách ra một cái phòng từ nơi này, tôi có việc riêng cần dùng."

Đàm Tiếu căn bản không hỏi cô định làm trò gì, chỉ là gật đầu: "Được."

Hiệu suất làm việc của Đàm Tiếu đúng là rất nhanh, ngày thứ đã có một cái tầng hầm cho Tần Thái, bên trong nội thất mới tinh, còn có két bảo hiểm vân vân.

Đàm Tiếu đem mật mã nói cho Tần Thái, Tần Thái cuối cùng cũng hiểu tại sao Thông gia vì cái quỷ gì mà trọng dụng anh ta. Đổi xong mật mã, dặn dò sau này bất luận người nào đều không được tự tiện ra vào mật thất này, Tần Thái cuối cùng đặt chiếc hộp chứa thông gia hồn phách trong cái két bảo hiểm.

Khi chiếc khóa đóng lại, cô nhìn cái két lạnh lẽo kia, không khỏi thở dài, lại ở bên ngoài dán mười tấm đả quỷ phù.

Ngày thứ hai, Tần Thái sợ bị người nhìn thấu, nên mặc trang phục chững tuổi, tướng mạo chính thức lấy Thông Dương Tử thân phận đi đến thông dương quán. Đàm Tiếu đi theo phía sau, cả cái thông dương quán lại không có bất kỳ ai nghi ngờ.

A Tử nhìn thấy cô còn bắt chuyện một tiếng: "Thông gia."

Tần Thái vốn là muốn cười một cái, nhưng nghĩ tới thần thái thường ngày của Thông gia, lập tức chỉ là thoáng gật đầu.

Ngày hôm nay vẫn như cũ là tiếp đón ba bệnh nhân, một người có vấn đề về tim, một người gan có vấn đề, một người ung thư thực quản. Tần Thái lần thứ đầu tiếp khách, tim đập thình thich. Đàm Tiếu đang ở bên cạnh, chuyện gì cũng đều do hắn trả lời bệnh nhân.

Lần đầu nên Tần Thái có chút sốt sắng, liền đoan chính ngồi tại chỗ không dám cử động.

Vẫn là Đàm Tiếu an ủi cô: " Lúc Tôi cùng bệnh nhân, cô chỉ cần lắng nghe, chỉ cần ra hiệu là được rồi. Không cần ngồi quá ngay ngắn, không cần biểu hiện quá nhiệt tình, không cần nói nhiều!"

Đây là thần thái của Thông gia, Tần Thái cuối cùng hơi biết rồi. Đối xử bệnh nhân, chính là muốn ba không: Không tôn trọng, không kiên trì, không phản ứng.

Có thể con người chính là luôn kỳ lạ như thế, trước đây Tần Thái khắp nơi cẩn thận từng li từng tí với người khác, những người này con mắt đều ở trên đỉnh đầu.

Hiện tại cô coi những người này như không khí, bọn họ nói cái gì đều mặc kệ, những người này lại coi cô như cha mẹ, cao hơn Jesus, quan trọng hơn Phật tổ.

Tổng kết một chữ, chính là —— tiện!

Những người muốn đến chữa bệnh rất nhiều, nhưng Đàm Tiếu chọn lọc. Mặc kệ bao nhiêu khách mời đăng ký, cuối cùng đều chỉ để lại ba người. Ba người này nhất định phải thỏa mãn những điều kiện sau —— thật sự có bệnh, thật sự tin tà, thật sự có tiền.

Ba cái khách mời rất nhanh đã tiếp xong, Tần Thái xoa một tay dính đất —— sợ người khác nhìn ra kẽ hở, cô chỉ có thể vùi đầu xoa tượng đất.

Cuối cùng cô hỏi Đàm Tiếu: "Thông gia nặn một phòng tượng đất, để làm cái gì?"

Đàm Tiếu nhìn ngó một phòng chứa đầy tượng đất được khắc đầy ngày sinh tháng đẻ, trả lời một câu khiến Tần Thái tức giận đến phun máu ba lần: "Vô dụng, thông gia thích nặn tượng đất."

"Em gái nhà anh!!" Tần Thái cười ngất!

Cô vẫn cho là Thông Dương Tử nặn một phòng tượng đất, khả năng là làm người giả, thậm chí lấy bộ phận cơ thể người. Ai biết này một phòng tượng đất chả có tác dụng quái gì. Ta sát!!

Lấy bộ phận cơ thể người, Tần Thái làm không được. Cô có năng lực này, thế nhưng chuyện này khác gì giết người?!

Cô không phải Sát Nhân Cuồng Ma.

Thế nhưng cô có thể lấy bộ phận của người chết—— cô có thể nhìn ra ở đâu sẽ xảy ra bất trắc, ai sẽ chết, cô có thể ở trong chớp mắt cắt bỏ bộ phận của đối phương, chuyển tới trên cơ thể của người cần nó.

Ngược lại đối phương cũng sẽ chết, bộ phận trên cơ thể lại có nhiều chỗ hữu dụng.

Đàm Tiếu lúc trước còn lo lắng, sau đó thấy bệnh nhân cũng khỏi bệnh như trước, anh ta là một người thông minh, nhất thời liền biết phương hướng —— chuyện của Thông gia, cũng không dự định nói ra nữa.

Tần Thái cảm thấy cũng không có gì để nói, dù sao một ngày chỉ tiếp ba bệnh nhân, mà thế giới này mỗi ngày đều có người chết, đối với cô tuy rằng có chút phiền phức, cuối cùng cũng coi như không có khó khăn gì khác.

Duy nhất bất tiện chính là Thông Dương Tử thân thể thực sự là khó dùng.

Mỗi một bộ phận của thân thể này đều âm khí nặng nề, hồn phách của cô chỉ có thể ở lâu nhất bốn tiếng, ngắn nhất thì hơn một giờ đã lạnh giá khó nhịn.

Mỗi lần đều ngay cả đường cũng không đi nổi.

Cuối cùng đều để Đàm Tiếu sưởi ấm mới có lực hành động.

Tần Thái cảm thấy rất xoắn xuýt, thật sự. Cô hiện tại như cái Laptop bị chai pin, mà Đàm Tiếu chính là ổ cắm điện.

TAT

Đối với việc này Đàm Tiếu cũng vô cùng xoắn xuýt, Tần Thái luôn trong hình dạng đàn ông, đàn ông lớn tuổi luôn tạo cho người ta cảm giác đáng tin cậy. Cho nên cô luôn thích dùng hình dạng của Thông gia lần đầu gặp gỡ để đóng giả Thông gia.

Đặc trưng là —— hơn sáu mươi tuổi, đầu trọc, nam.

Đàm Tiếu thường thường kiến nghị: "Thật ra... Tôi cảm thấy quyền uy và tướng mạo không có quan hệ nhiều, những cái thân thể lớn tuổi, nam tính cũng chỉ có tác dụng nhỏ, thật sự đấy!!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »