Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4723 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 43
chương 43

❊ ❊ ❊

Bạch Chỉ luôn biết rõ khả năng của mình, biết rõ sự đấu đá công khai và ngấm ngầm trong Thông Dương quán, nhưng cô ta không biết năng lực của Tần Thái. Tần Thái, một tiểu cô nương mười sáu tuổi, mới ra xa hội chưa bao lâu, nghe nói khi xử lý Bạch Lộ, Tần Thái còn nôn thốc nôn tháo tới mức không đứng dậy nổi.

Còn khi làm việc dưới quyền Tần Thái, Tần Thái chỉ luôn giống như một cái bánh bao. Không tranh chấp với bên ngoài, cũng chẳng dám mắng giận người bên trong.

Bạch Chỉ luôn kiềm chế mình rất tốt: Không chủ động ra tay, để Tần Thái tự ra tay.

Thậm chí cô ta còn đề phòng việc Tần Thái tố cáo cô ta với Trật Tự, nên mấy hôm nay cô ta đã yêu cầu Thông Dương quán giám sát việc lên mạng, di động, cùng những hành động đặc biệt khác của Tần Thái.

Việc Tần Thái ra ga tàu, cho Thanh mù một vạn tệ, không chỉ mình Bạch Chỉ nhìn trộm thấy được, mà bọn Đàm Tiếu cũng biết. Mọi người đều đang giăng sẵn lưới, đợi cá vào là kéo.

Ai ngờ cô cho Thanh mù một vạn, lại chỉ để nhờ ông ta tìm một người tên là Lí Diệu. Cô làm công cho công trình của Lí Diệu một thời gian, chuyện ấy có thể điều tra ra được. Chị Hồng cũng làm chứng, khi vào tổ cô từng yêu cầu, hi vọng được chào tạm biệt anh Mèo một tiếng.

Độ đáng tin của chuyện này mỗi lúc mỗi cao, sắc mặt Bạch Chỉ lẫn Đàm Tiếu mỗi lúc mỗi khó coi.

Vốn hi vọng dùng việc này để đánh vào uy tín của chị Hồng, ai ngờ lại biến thành như vậy. Bạch Chỉ vẫn không phục: “Cho dù lần này chị không thuê hung thủ, nhưng lần trước chuyện chị và giám sát Trật Tự là thế nào? Rút cuộc chị có quan hệ như thế nào với Trật Tự?”

Vừa nhắc tới Trật Tự, đột nhiên mọi người có phản ứng như kẻ buôn lậu thuốc phiện nghe nhắc tới cảnh sát vậy, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tần Thái. Tần Thái đành thở dài: “Bạch Chỉ, tôi biết cô cấp bách muốn có được một vị trí trong tổ, nhưng xin cô nhớ cho, lần trước tôi mạo hiểm hành sự, là vì để cứu mạng cô.”

Bạch Chỉ hơi sững lại, Tần Thái ra hiệu cho A Tử vào kể lại chuyện này. A Tử lập tức đem chuyện Tần Thái mạo nhận là vợ bé của Lã Liệt Thạch để cứu Bạch Chỉ kể lại đầu đuôi.

A Tử là người thông minh, giờ giữa Tần Thái và Bạch ai thắng ai thua, đã phân rõ ràng. A Tử đương nhiên là sẽ nói giúp Tần Thái rồi, ví dụ như tình hình khi ấy ngu hiểm thế nào, xung quanh có bao nhiêu giám sát Trật Tự.

Đợi A Tử nói xong, Tần Thái mới lên tiếng: “chẳng phải cô vẫn muốn biết tôi là ai sao, tôi là tội phạm bỏ trốn của Trật Tự. Thân phận cụ thể thế nào tôi nghĩ cô không có tư cách để biết. Tôi sẽ báo cáo với Thông gia.”

Bạch Chỉ ngẩng đầu nhìn Tần Thái, lúc này mới nhận ra mình hiểu về người ta quá ít, thật sự quá ít.

Cô ta luôn cho rằng bản thân rất thông minh, rất giỏi giang. Trên thực tế ấn tượng mà cô ta để lại cho người cũng là sự thông minh và giỏi giang, nhưng ấn tượng của mọi người về Tần Thái là sự bình thường, chậm chạp. Vì vậy, không ai tin Tần Thái có thể giở trò với cô ta.

Chuyện tới đây, đương nhiên là đã đến hồi kết. Nhưng Tần Thái vẫn chưa nói hết: “Nếu Thông gia đã ra mặt trả lại sự trong sạch cho tôi rồi, vậy thì tôi muốn hỏi một chuyện khác.” Cô nhìn Đàm Tiếu, hỏi thẳng: “Tại sao hôm ấy, nhân viên phục vụ vào phòng cô chưa đầy mười phút Đàm Hải đã xông lên? Vì muốn đề phòng những việc ngoài ý muốn, khi đưa tiểu tổ ra ngoài, tôi vẫn dùng danh nghĩa đi làm việc. Đàm cán sự làm sao lại biết địa điểm làm việc của tổ tôi?”

Đàm Tiếu nhìn Đàm Hải một cái, Đàm Hải bị Sa Ưng đánh không nhẹ, lúc này không cả đứng thẳng người nổi. Hắn còn đang đợi thẩm vấn Tần Thái xong sẽ truy cứu tới tội của Sa Ưng, nhưng giờ chính hắn lại bị hỏi.

“Là tôi đã bảo Tiểu Hải đi theo, thành viên Bạch Chỉ thần kinh quá mẫn cảm, tôi sẽ cho người tiến hành điều trị tâm lý cho cô ấy.”

Đàm Tiếu đương nhiên phải nói đỡ cho em trai mình, chị Hồng lại không định bỏ qua, đây không phải kết quả mà chị ta muốn: “Vì vậy ý của trợ lý Đàm là, chuyện này đến đây thôi?”

Đàm Tiếu đang định nói, thì Tần Thái đã lên tiếng: Cô đã đạt được mục đích của mình rồi: “Trợ lý Đàm, chị Hồng, hôm nay Thông gia cũng ở đây, chuyện này xử lý thế nào là việc của cấp trên. Em tin mọi người sẽ cho em một câu trả lời công bằng. Nhưng dù thế nào, thành viên như Bạch Chỉ, thật sự em không dám nhận nữa.”

Đây là lần đầu tiên Tần Thái nói nhiều như vậy, Thông Dương Tử vẫn nhìn cô mãi, “Nghi ngờ cấp trên, thậm chí còn dám vượt cấp giám sát hành động của cấp trên, đây là điều tối kị trong tổ chức của chúng ta. Lam Trù, cô có cách xử lý nào chưa?”

Giọng ông ta ấm áp, Tần Thái vờ như không nhìn thấy cái nháy mắt của chị Hồng: “Tôi không có cách xử lý, suy cho cùng thì đều là đồng nghiệp cả, hơn nữa Bạch Chỉ cư xử với mọi người cũng rất tốt. Chỉ là tôi cảm thấy cô ấy đã không còn thích hợp ở lại tổ này nữa, không còn thích hợp là tổ viên nữa. Hi vọng cấp trên có thể sắp xếp một vị trí thích hợp hơn cho cô ấy.”

Bạch Chỉ, cuối cùng cũng bị điều khỏi tổ Tần Thái. Nghe nói cô loanh quanh dưới trướng của Đàm Tiếu khá lâu, cũng muốn quay về làm một tổ viên, nhưng chẳng tổ trưởng nào chịu nhận. Muốn thăng chức, cô ta lại không có thành tích nghiệp vụ đáng kể.

Đàm Tiếu vốn muốn giữ Bạch Chỉ ở lại Thông Dương quán làm công việc đón tiếp, cô ta không chịu: Đón tiếp chính là công việc bưng trà rót nước, cô ta cho rằng làm vậy thật uổng phí tài năng của mình. Hơn nữa, nếu làm nhân viên tiếp đón tức là thuộc hạ của chị Hồng, chắc chắn cô ta chẳng làm nổi bao lâu.

Cuối cùng cô ta chẳng tìm được vị trí thích hợp cho mình ở nơi này, Tần Thái nghĩ mãi không hiểu tại sao. Bạch Chỉ có năng lực, cũng rất nỗ lực, thậm chí hi sinh rất nhiều. Nhưng cuối cùng lên không nổi xuống không xong, đành phải ra đi.

Lúc cô ta đi, Tần Thái ra tiễn, cả tổ chức, chỉ có mình Tần Thái tiễn Bạch Chỉ.

Từ lúc thu dọn đồ đạc của cô ta ở kí túc xá cho tới tận khi tiễn cô ta lên xe. Bạch Chỉ đón lấy hành lí, đột nhiên mỉm cười: “Lam Trù, chúng ta coi như dùng nụ cười xí xóa hận thù nhé?”

Tần Thái vui vẻ: “Giữa chúng ta, vốn chẳng có hận thù gì cả.”

Bạch Chỉ gật gật đầu: “Đúng vậy, thực ra căn bản chẳng có hận thù gì hết.”

“Sau này định thế nào?” ngày hôm đó mặt trời rực rỡ, những thành viên khác trong tổ còn đang ngủ. Người lái xe là Đàm Hải, cuối cùng, vẫn chỉ có một mình Tần Thái tiễn Bạch Chỉ: “Còn có thể có dự định gì chứ, đến từ đâu thì về đó thôi.”

Bạch Chỉ cười rất tươi: “Thực ra tôi vẫn cứ mong gây dựng được sự nghiệp ở nơi này, có chút thành tích gì đó. Lúc nhìn thấy chị, tôi càng khẳng định mình sẽ làm được. Bởi vì tôi tự thấy mình chẳng kém chị phân nào.”

Tần Thái cười cũng tươi không kém: “Tôi thừa nhận.”

Bạch Chỉ lại đặt tay lên vai cô: “Giờ tôi mới biết mình đã lầm, bởi vì năng lực và nỗ lực, không có nghĩa sẽ thành công. Trên thế giới này người quan trọng nhất không phải là người xuất sắc nhất, mà là người thích hợp nhất. Đối với vị trí tổ trưởng, chị mới là người thích hợp nhất.”

Tần Thái cười khổ: “Ừm, tôi ngốc mà.”

Bạch Chỉ vui vẻ, lần đầu tiên Tần Thái thấy cô ta cười thật lòng như vậy: “Chị không ngốc, người ngốc là tôi.”

Để tất cả mọi người biết mình là kẻ thông minh, thực ra đấy là việc làm ngu ngốc.

Bạch Chỉ vẫy vẫy tay chào Tần Thái, đóng cửa xe. Ánh mặt trời vẫn nóng bực, chiếc xe rẽ khỏi khu chung cư, nhanh chóng mất hút. Tần Thái quay người về kí túc: Ồn ào đã kết thúc, tất cả lại yên tĩnh rồi.

Đột nhiên Tần Thái thấy nhẹ nhõm: Có thể bình an như vậy rời khỏi đây, thực ra cũng là một chuyện rất tốt, đúng không?

Mặc dù chắc chắn chị Hồng không vui, nhưng cô vẫn cảm thấy mình đã làm đúng. Hà tất phải khiến Bạch Chỉ trầy da chảy máu như Bạch Lộ như?

Lên lầu cô vào gặp Sa Ưng, anh ta đứng bên cửa sổ: “Đi tiễn cô ta à?”

Tần Thái ừm một tiếng, quay người vào phòng. Sa Ưng đột nhiên bảo: “Thực ra có lúc, tôi cảm thấy cô đúng là một người tốt.”

Tần Thái bật cười thành tiếng: “Cảm ơn được Sa Ưng đại nhân khen ngợi, tiểu nhân thật vinh hạnh vô cùng.”

Sa Ưng: “..”

Tần Thái có phải người tốt hay không?

Cô không biết. Cô lại tới ga tàu, chọn một cô gái ở chỗ Thanh mù, đặt tên là Hoàng Nhị. Cô bé gái này tư chất bình thường, tướng mạo bình thường, nhưng quan trọng là rất nghe lời.

Có thể Bạch Chỉ nói đúng, trên thế giới này xưa nay không có cái gì là ưu tú nhất, tốt nhất, quan trọng là thích hợp nhất. Một người không phải cứ có năng lực, cứ nỗ lực là làm được mọi vị trí.

Giầy quá nhỏ dễ bó chân, giày quá rộng đi lại bất tiện, người ta không thể yêu cầu chân phải phù hợp với giầy, vì vậy cho dù đôi giầy có tốt có đẹp đến đâu, điều kiện tiên quyết là phải vừa chân trước đã. Chỉ khi hiểu được đạo lý này, thì con đường phía trước mới dễ dàng hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »