Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4849 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 87
ngày 29 tháng 4, b

❊ ❊ ❊

deyun

Không biết tại sao, Tần Thái cảm thấy căn bản là Bạch Cập không hề muốn cứu cô, và cũng chẳng dạy dỗ cô cái gì.

Bạch Cập đối với cô còn không bằng Sa Ưng.

Tần Thái vẫn luôn biết không có giao tình duyên nợ gì với Bạch Cập, cô luôn không để ý đến. Nhưng hôm nay cô lại thấy có gì đó kỳ quái, theo lý, mỗi tối cô đều giúp người đẹp Nguyệt Hiện bảo dưỡng nhan sắc, không có công lao thì có khổ lao chứ?

Cho dù Bạch Cập hoàn toàn vô cảm với cô, thì cũng không đến mức hy vọng cô chết mới đúng phải không?

Và hoàn toàn không biết vì sao, lúc Tang Cốt Nê túm cô lên, thần sắc Bạch Cập có chút...... như là mở rộng tầm hiểu biết vậy.

Tần Thái không nghĩ ra, tình hình trước mắt đương nhiên không có thời gian cho cô suy nghĩ.

Bạch Cập có mang theo một cái rương màu đen, đang đi ra phía cửa, nhìn hướng thì hắn đang đi đến nhà của Chu Chí Minh. Tần Thái vội vàng đuổi theo. Đàm Tiếu cùng bọn Thích Ấn đương nhiên cũng lẽo đẽo theo sau—— ai biết cái thứ mới nãy sẽ quay trở lại hay không.

Lúc bấy giờ là thời gian mọi người đang chìm trong mộng đẹp, nhưng trong nhà Chu Chí Minh thì không như vậy. Ngoài việc đèn trong tất cả các phòng đều bật lên, lúc này còn nghe loáng thoáng tiếng thứ gì đó rơi trên đất.

Gõ cửa một lúc, không có ai mở.

Tần Thái nóng nảy, trực tiếp dùng sức đạp mở cửa.

Trên phim quay cảnh đạp cửa xông vào cực kỳ uy phong, nhưng đến lúc mình đạp thì cô mới biết mình ngốc hết chỗ nói. Cửa chuyên phòng trộm có thể bị đạp bởi cô được hay sao?

Tần Thái đạp hai cái rồi thì không muốn dừng—— cô tiếp tục đạp.

Chờ cô đạp chán, Bạch Cập mới tiến đến. Hắn tùy tay lấy từ trong rương ra một cái chìa khóa vạn năng, có thể dùng với bất kỳ ổ khóa nào, chỉ bốn mươi giây là mở được cửa.

Tần Thái muốn hộc máu: " Sư thúc.... Lần sau nếu người có biện pháp giải quyết tốt hơn con thì làm ơn nói một tiếng được không?"

Bạch Cập vào cửa, đồ vật bên trong bị ném lung tung rối hết lên, bể cá bị vỡ, đến tượng Quan Âm cũng rơi trên mặt đất, bị bể thành mấy mảnh. Tần Thái lắp bắp kinh hãi: " Thật lợi hại, đến tượng Quan Âm cũng không sợ!"

Bạch Cập nhìn cô một cái, thật sự sợ cô ném hết mặt mũi mình nên mới nói một câu: " Tượng Quan Âm này chưa khai quang."

" Cái gì?" Tần Thái nhặt lên một mảnh nhỏ, nhìn trái phải, không cảm thấy linh lực. Thật sự chưa khai quang—— vậy cái gì đang trấn tòa nhà này?

Có tiếng động truyền ra từ phòng ngủ, Tần Thái vọt vào, thấy chị Ngô đang ngã trên đất, Đây là phòng trẻ con, đứa nhỏ đang ngủ rất ngon trên giường nhỏ, chưa hề tỉnh.

Tần Thái sờ sờ chị Ngô, phát hiện chỉ là hôn mê, cô nhẹ nhàng thở ra.

Nhưng Chu Chí Minh rất thảm, chân trái hắn không biết bị cái gì gặm đến máu thịt lẫn lộn, lúc này hắn đang nép vào góc tường, hai mắt thẳng tắp nhìn bên kia, ướt cả quần.Tần Thái hỏi: " Vợ anh đâu?"

Môi hắn run rẩy, một câu cũng không nói được.

Bạch Cập đang nhìn sang góc khác của căn nhà, Tần Thái nhìn theo mắt hắn, không phát hiện được gì. Đang muốn hỏi hắn thì hắn đã quét một ít nước mắt trâu lên trên mắt cô.

Lúc này Tần Thái mới thấy rõ, ở góc tường có hai người phụ nữ, một đang ăn mặc áo liệm của người chết, một người khác lại ăn mặc như đồ ở nhà. Hai người này đều có gương mặt người vợ đã chết của Chu Chí Minh, giống nhau như đúc.

Tần Thái cho rằng người đang mặc áo liệm là vợ hắn, còn người kia thì cô không nhìn ra được. Khó trách Chu Chí Minh cưới người vợ khác cũng bị hại.

Bạch Cập không để ý nhiều, hắn tùy tay vẽ một cái vòng nhỏ về phía hai người kia, móc trong rương ra cái bình nhỏ, chuẩn bị thu họ vào cái bình đó.

Người mặc áo liệm phát hiện Bạch Cập đang làm gì, chuẩn bị xông tới liều mạng. Nhưng Bạch Cập không hề nhúc nhích—— căn bản là người phụ nữ đó không thoát khỏi cái vòng.

Hắn không tốn nhiều sức đã hàng được hai người, Tần Thái rất xấu hổ—— da trâu không thổi thành bong bóng được.

Chu Chí Minh còn đang hoảng hốt, đột nhiên dưới giường có tiếng động. Tần Thái cúi đầu liền thấy, dưới đó còn có một người phụ nữ khác. Cô sởn cả tóc gáy: " Là ai? Mau ra đây?"

Không gian dưới đó rất hẹp, lúc người kia bò ra trên người còn mang theo cả bụi. Chu Chí Minh rất nhan đã tỉnh táo lại, hắn nhìn thoáng qua Bạch Cập, rồi mới thấy Tần Thái: " Tần.... đại sư Tần, sẽ không có việc gì nữa chứ?"

Tần Thái bị một tiếng đại sư này làm xấu hổ đến đỏ bừng mặt, Bạch Cập lại mở miệng: " Hai nữ quỷ, mỗi con hai mươi vạn, một con ác quỷ nữa tám mươi vạn. Lát nữa làm đàn trừ linh giải oán, một trăm vạn. Tổng cộng hai trăm vạn. Có vấn đề gì không?"

" A?" Chu Chí Minh giãy giụa một lúc, run rẩy nới, " Đắt.... đắt quá"

= =

Nhân lúc hai người này nói chuyện, Tần Thái ngồi xổm trước cái vòng: " Kỳ quái, sao Chu Chí Minh lại có hai người vợ giống nhau như đúc?"

" Giống nhau như đúc?" Ác quỷ cười một tiếng dữ tợn, cô ta thoát ra khỏi cái vòng, đành phải xoay qua đánh nữ quỷ nhìn qua hơi hiền một chút. Đối phương cũng không phải là cục bột, lập tức xông vào đánh trả.

Tần Thái nóng nảy: " Có việc gì thì nói được không? Đánh cái rắm!!"

Cô lấy ra khỏa hồn đàn, thu hai nữ quỷ kia vào. Bên kia Bạch Cập cùng Chu Chí Minh đang thương thảo giá cả, Bạch Cập quyết định ngày mai sẽ trở lại làm pháp sự, thấy Tần Thái thu hai nữ quỷ kia cũng không hỏi đến.

Hắn thu thập mọi thứ xong liền rời đi, vợ hiện tại của Chu Chí Minh còn chưa yên tâm: " Đại đại sư...mặt ta có thể trở lại bình thường không?"

Thần thái Bạch Cập lạnh nhạt: " Phải xem chồng ngươi yêu ngươi bao nhiêu."

Người phụ nữ này vừa nghe, lập tức bổ nhào vào người Chu Chí Minh, hung hắn nhéo hắn: " Mau nói gì đi!!"

Chu Chí Minh cắn răng: " Mười vạn!"

Lời này vừa thốt, người vợ liền liều mạng đánh hắn: " Thì ra tôi trong lòng anh chỉ đáng giá mười vạn thôi sao?"

Chu Chí Minh lập tức năn nỉ: " Vợ ơi là vợ, vị trí của em trong lòng anh làm sao chỉ đáng mười vạn, cho dù có hơn giá này đi nữa thì mặt em cũng có thể sửa lại được mà, đúng không?"

Bạch Cập không thèm quay đầu lại: " Sửa cũng có nguy hiểm, hai mươi vạn."

Chu Chí Minh nhìn sang sắc mặt của vợ, không còn cách nào đành phải nhận.

Tay áo Tần Thái bị người kéo một chút, nhìn sang thì mới nhớ mình còn hai tên đồ đệ này. Chuyện này không có gì, nhưng lại để Bạch Cập làm thịt nữa rồi.

Tiền này đáng lý phải do Chu Chí Minh trả, nhưng hắn làm gì chịu? hắn trừng mắt: " Đại sư Tần, không phải là tôi nói cô, nhưng ba thầy trò các cô đến đây đã làm cái gì hiệu quả đâu? Người nào làm được thì tôi mới đưa tiền chứ!"

Lúc này thật ra hắn đang nịnh bợ Bạch Cập, không hề có chút tôn trọng nào với bọn Tần Thái.

Đàm Tiếu đang tính nói lý với hắn, Tần Thái giữ lại: " Đừng."

Mọi người vừa mới đi tới cưa, đột nhiên có một chiếc xe Cayenne màu bạc chạy tới dừng trước mặt. Trên xe bước xuống một người, dáng dấp thon dàu,màu áo gió màu vàng, nhìn thấy Tần Thái liền chào: " Tiểu thư Lam, sau khi nhận được tin của người anh em nói nơi này có chuyện bát quái cẩu huyết, anh Dưa nói tôi đến đây giúp một chuyến."

.....

Trong đầu Tần Thái hoàn toàn mờ mịt: " Hy vọng anh có thể làm rõ chuyện gì đã xảy ra."

Khẳng định thứ này chính là dưa chuột, anh ta đi theo về biệt thự của Tần Thái, từ cái rương màu vàng lấy ra một quả cầu bằng thủy tinh, sai đó đưa hồn phách của người phụ nữ bị nhốt trong khóa hồn đàn vào trong đó.

Chốc lát sau, trên quả cầu thủy tình hiện lên hình ảnh.

Nhìn kỹ chút thì đó là phòng khách nhà Chu Chí Minh. Đèn sáng, vậy đây là buổi tối.

Chu Chí Minh mở cửa đưa nữ nhân này vào nhà, sau đó trên sô pha bắt đầu vận động " tạo người" vĩ đại.

Mẹ nó! Đám người Tần Thái đang ngồi trên sô pha, quả thủy tinh đặt trên bàn trà trước mặt. Bên trái cô là Bạch Cập, bên phải là đám Thích Ấn, Vô Địch Tử, dưa chuột nhỏ đứng đối diện, Đàm Tiếu đang đứng phía sau cô.

Đáng giận hơn là tên dưa chuột này quá tập trung vào hai con người kia, không vào nội dung chính còn không hề đánh mosaic!! ( là làm mờ đi ấy)

Vì đảm bảo chất lượng âm thanh và hình ảnh, quả cầu thủy tinh này giống như màn hình máy tính rộng bảy tấc rưỡi, này mẹ nó!! Tần Thái thấy quần áo trên hai người kia cứ dần giảm bớt, cuối cùng hận không thể dính liền vào nhau.

Mấy người đàn ông không phát ra tiếng, tay Bạch Cập nắm lại đặt trước mũi, thỉnh thoảng ho hai tiếng. Tên dưa chuột kia mẹ nó còn không chịu chuyển cảnh, cứ như vậy mà xem xxoo hết nửa tiếng.

Vẻ mặt Tần Thái đỏ như máu.

Tên dưa chuột lại rất thản nhiên: " Chà chà, động tác này không tệ, nhưng mà biểu cảm người này quá giả..."

ĐM....

Qua khoảng nửa tiếng sau, Tần Thái bắt đầu sống không bằng chết, cô đỏ mặt nhìn sang biểu tình xung quang, thứ gì đó của Đàm Tiếu bắt đầu không thành thật! Tần Thái có thể cảm giác được cái thứ đang chọc vào sau lưng, hận không thể xoay người cắt phăng nó đi!!

Cái người phụ nữ này cũng thật là, ngươi nhớ rõ mấy cái khác không được hay sao mà phải nhớ thứ này rõ ràng như vậy làm gì! Thiệt má nó chứ!!

Tuy rằng đứng đối diện với quả cầu thủy tinh, nhưng Tần Thái không dám nhìn thẳng a mẹ nó!! Cô chỉ đành nhìn lảng sang xung quang, không biết cô có nhìn lầm hay không—— trên mặt Bạch Cập lại có chút màu đỏ khả nghi.

Đột nhiên nhớ tới, trong đầu cô hiện lên một tia sấm sét—— cái lần cô đang đắp mặt nạ dưa chuột bị nó chụp lại cảnh cô đang ấy ấy với Đàm Tiếu....

Mẹ nó không lẽ cũng không mặc quần áo, hoàn toàn trần truồng chứ?!

Nháy mắt Tần Thái.... Khóc

Dưa chuột nhỏ đứng đối diện thấy Tần Thái, hắn cảm thán: " Loại phim này mà có thể phát khóc.... Tiểu thư Lam thật là.... Quá cảm tính...."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »