Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4672 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 28
như thế là thế nào?

❊ ❊ ❊

Thứ bảy, chủ nhật Tần Thái bắt đầu không đi tăng ca cùng Bạch Lộ nữa, Tần Thái cũng không biết vì sao. Cũng có thể vì hễ gặp Bạch Lộ là lại nhớ tới những cảnh mình đã nhìn thấy trong mơ, cô lại vô cùng bối rối mất tự nhiên.

Thành tích nghiệp vụ của Bạch Lộ càng ngày càng tốt, mỗi cuối tuần Sa Ưng đều cùng cô ra ngoài tăng ca. Có tháng sao nhất cô làm được tám mươi vạn tiền nghiệp vụ.

Hưởng năm mươi vạn tiền lương.

Đấy đúng là chuyện vô cùng kinh ngạc trong tiểu tổ này. Cuối cùng có một ngày, khi đi tham dự cuộc họp tổng kết thành tích vào cuối tháng, chị Hồng đã kéo Bạch Lộ đi cùng. Nghe nói Thông gia muốn gặp Bạch Lộ.

Thông gia, đương nhiên chính là Thông Dương Tử.

Bạch Lộ vui mừng đi theo, khi quay về thì kể lại cho Tần Thái nghe những gì mình nhìn thấy ở Thông Dương quán. Kể về những đồ gia dụng bằng hồng mộc, kể về đồ sứ Thanh Hoa, kể về những vật trang trí bằng đồng.

Tần Thái định nói gì đó với Bạch Lộ: “Bạch Lộ, mình cảm thấy cậu không cần phải mạo hiểm thêm nữa Có câu nói rằng tham thì thâm, cậu.vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

Bạch Lộ lạnh lùng hừ một tiếng, “Chị Hồng còn khen mình giỏi đấy, Thông gia bảo mình lần sau lại đến chơi, nếu không phải vì ông ấy bận, thì mình còn nói chuyện với ông ấy thêm lúc nữa cơ.” Cô liếc liếc về phía Hoàng Diệp và A Tử, thái độ vô cùng ngạo mạn, “Những kẻ khác dù không vui, nhưng không có bản lĩnh, thì làm gì được mình?”

Tần Thái không tiện nói thêm nữa, Bạch Lộ vỗ vai bạn, “Mình chỉ có một người bạn là cậu thôi.”

Địa vị của Bạch Lộ trong tiểu tổ, dần dần vượt qua cả Hoàng Diệp và A Tử. Chỉ có Tần Thái là vừa phải, cô và Lục Châu tháng nào cũng chỉ giữ ở mức ba vạn tiền nghiệp vụ cơ bản mà thôi, vượt cũng vượt không nhiều. Chỉ cần qua được mức cơ bản, chị Hồng sẽ không phê bình bọn họ.

Hôm may, mấy cô gái vừa đi làm về. Tắm rửa xong trèo lên giường đọc sách, trò chuyện, ăn quà vặt.

Bỗng bên ngoài có người đi vào, họ còn tưởng là Sa Ưng hay chị Hồng.Nhưng người vào lần này lại là một người đàn ông khác. Tần Thái cứng người: là Thông Dương Tử.

Theo sau ông ta là chị Hồng và Sa Ưng, nhưng họ chỉ đứng ngoài không vào. Ánh mắt đó sắc như lưỡi dao, mấy cô gái đều cảm giác như ông ta đang nhìn mình, bất giác cúi gằm đầu xuống.

Bạch Lộ nhìn ông ta cười cười, vẻ mặt ngượng ngùng.

Ông ta không nói không rằng, đóng cửa bỏ ra ngoài.

Bạch Lộ sốt sắng bò lên giường Tần Thái: “Lam Trù, người đó chính là Thông gia! Thế nào? Đẹp trai chứ?”

Tần Thái không đáp, cô nhớ lại lần đầu tiên gặp vị Thông gia này, hình tượng cái đầu hói quá nửa đã in sâu vào trong não cô, giờ dù ông ta có biến hình thay đổi thế nào cũng không gột được hình ảnh ấy. Bộ dạng đó mà đem so với từ ‘đẹp trai’ thật sự có bắn đại bác cũng chẳng tới nổi.

Sự trầm mặc của Tần Thái hoàn toàn không ảnh hưởng đến vẻ hào hứng của Bạch Lộ, cô kể lại chi tiết những sự kiện diễn ra trong lần gặp mặt đầu tiên của mình và Thông gia, ngay cả ánh mắt của ông ta cũng không bỏ qua. Tần Thái vì lịch sự, chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng ậm ừ một tiếng. Cuối cùng nghe mãi nghe mãi, lại ngủ mất.

Tần Thái vừa ngủ, Bạch Lộ đã quay về giường mình. Thực ra, Bạch Lộ cảm nhận được rõ ràng việc Tần Thái đối xử với mình không còn được như trước nữa, cũng có lẽ thành tích nghiệp vụ của cô quá tốt, mà sáng kiến lại là của Tần Thái, mình thế này.có lẽ trong lòng Tần Thái chẳng dễ chịu gì nhỉ?

Nhưng một tháng gần mười vạn tệ, cô cắn cắn môi. Rồi thầm hạ quyết tâm: Nếu sau này cô giàu có, nhất định sẽ báo đáp bạn.

Nhưng trong lòng Tần Thái cũng rất rõ, Bạch Lộ bây giờ, không còn quan tâm tới ý kiến của bất kì ai nữa. Cô ấy chỉ cần một người lắng nghe, yên lặng mà lắng nghe là được.

Sau khi ngủ, Tần Thái lại nằm mơ, cô bắt đầu thấy phiền phức. Tại sao lúc nào cô cũng nằm mơ thấy chuyện của Bạch Lộ và Sa Ưng, mà bản thân cô có muốn biết đâu.

Trên giường, Bạch Lộ rất tự giác cởi cúc áo ngực, phủ lên người Sa Ưng để anh ta ‘nhắm rượu’.

Tối nay rõ ràng Sa Ưng lại thấy không thỏa mãn với việc này. Tay anh ta lần xuống dưới, thò vào trong váy của Bạch Lộ. Bạch Lộ giữ tay anh ta lại, anh ta bèn kéo cô lên ngực mình, “Cho anh nhìn thôi, nhé?”

Bạch Lộ kiên quyết lắc đầu, Sa Ưng dỗ dành, “Anh chỉ nhìn thôi, em nhìn của anh bao nhiêu lần rồi, thì cũng phải đáp lễ anh một lần chứ.”

Bạch Lộ đứng dậy, mặc áo vào ra khỏi phòng. Tần Thái thở phào nhẹ nhõm, chuẩn bị chờ Bạch Lộ quay về khiến mình giật mình mà tỉnh dậy, thì đột nhiên Bạch Lộ quay lại, cắn môi rất lâu mới hỏi: “Có thật làchỉ nhìn thôi không?”

Sa Ưng xòe tay: “Anh đã lần nào lừa em chưa?”

Bạch Lộ bắt đầu cởi từng chiếc từng chiếc áo, rồi đến váy trên người mình xuống, cuối mùa hè nên mặc không nhiều, cô nhanh chóng đứng trước mặt Sa Ưng không một mảnh vải che thân, cơ thể với những đường cong gợi cảm, không tì vết, có điều khuôn mặt trẻ con thì lại đỏ rực.

Cô chuẩn bị mặc đồ vào, Sa Ưng bỗng ngăn cô lại, chỉ vỗ vỗ lên giường, ra hiệu cho cô đi đến.

Bạch Lộ thấp thỏm không yên nằm bên cạnh anh ta, anh ta bắt đầu mút mắt cơ thể trơn láng mịn màng đó, Tần Thái ra khỏi phòng qua cánh cửa khép hờ, gió bên ngoài hơi lạnh, Tần Thái lại thấy lòng buồn bực.

Đứng trong phòng khách chẳng có việc gì làm, cửa phòng chị Hồng đóng rất chặt. Tần Thái tò mò thò đầu vào, vậy mà cũng có thể lọt vào được. Chị Hồng đang ngồi trước gương, trang điểm rất tỉ mỉ.

Tần Thái hơi lạ, còn lâu mới đến giờ đi làm. Chị Hồng trang điểm sớm như vậy làm gì?

Chị Hồng trang điểm một lúc lâu, dường như không hài lòng, lại bắt đầu lau son phấn trên mặt đi. Tần Thái đứng bên cạnh chị ta, nhìn vào khuôn mặt chị Hồng trong guowgn, đột nhiên đôi mắt cô càng mở càng to. Chị Hồng đang dùng sơn màu để trang điểm không phải đồ trang điểm!

Cô giật lùi về phía sau một bước: Người sống trang điểm, tại sao lại phải dùng bột màu?

Đúng lúc này, cô bị đánh thức dậy bởi tiếng động khi Bạch Lộ quay về phòng. Lúc đóng cửa mặc dù đã rất cẩn thận, nhưng khi cài cửa thì tiếng động cũng không nhỏ.

Tần Thái vẫn vờ ngủ, lòng trống rỗng.

Bạch Lộ vừa nằm ngủ, cửa phòng lại một lần nữa bị mở ra, lần nà là chị Hồng, “Dậy cả đi.” Chị Hồng đứng ở cửa, nói ngắn gọn: “Năm phút nữa tập hợp dưới nhà.”

Không ai biết là chuyện gì, nhưng mọi người theo thói quen vẫn thu dọn và trang điểm xinh đẹp. Tần Thái mặc bộ đồ học sinh màu xanh cũ, vì vội nên không kịp trang điểm. Mọi người đều phun nước xịt khoáng giữ ẩm lên mặt, rồi vội vội vàng vàng xuống nhà.

Một chiếc xe công vụ đậu dưới lầu, lái xe là Sa Ưng.

Chiếc xe đưa họ đến một căn nhà biệt thự riêng của ai đó. Chị Hồng dẫn đường, các cô gái vào theo. Sàn nhà lát đá granit màu đen bóng loáng như có thể soi gương, người giúp việc hướng dẫn họ lên tầng hai.

Tầng hai có bàn bia, bên ngoài còn có hồ bơi, cửa kính sát đất. Chị Hồng bảo các cô gái ngồi trên ghế sô pha, còn mình thì tới trước bàn bi a, hạ giọng nói gì đó.

Người đàn ông đang tự chơi Bi A một mình quay người lại, đám phục vụ bên cạnh lập tức đưa khăn cho ông ta. Ông ta lau lau tay, chầm chậm bước về phía họ.

Ông ta càng lại gần, Bạch Thái kinh ngạc nhận ra: Thông Dương Tử. Mặc dù ngoại hình ông ta đã biến đổi, nhưng ánh mắt đó cô vẫn ấn tượng rất sâu sắc.

Lẽ nào Thông Dương Tử này thật sự tinh thông biến hóa?

Không đợi Thông Dương Tử vẫy tay, tự có người phục vụ mang rượu đến, Thông Dương Tử cầm một ly, đầu tiên là cụng ly với Bạch Lộ, Bạch Lộ cúi đầu cười ngượng ngùng, ông ta cất tiếng khen, “Chú ý của em, rất hay. Đúng là người thông minh.”

Bạch Lộ sững người, rồi đột nhiên hiểu ý ông ta muốn nói: Ông ta khen việc cô dùng người già tới dập đầu trước người trẻ.

Cô nhìn nhìn Tần Thái, định nói đấylà sáng kiến của Tần Thái, nhưng không biết tại sao, lại không lên tiếng.

Tần Thái như không nghe thấy gì, chỉ cúi đầu uống trà. Nhân viên phục vụ mang sa lát, sa shi mi. đến tên ngốc cũng biết hôm nay người mà Thông Dương Tử thật sự muốn mời là ai, Tần Thái nhặt mấy miếng su shi, rồi lại lấy vài lát cá ngừ: Cô chưa ăn cái này bao giờ, muốn thử xem mùi vị ra sao.

Thực ra những đồ đó đều ngon cả, có điều tới cuối cùng cô ăn phải một thìa mù tạt lớn

Tần Thái bị cay nước mắt nước mũi giàn giụa, Thông Dương Tử đã kéo Bạch Lộ xuống hồ bơi. Nước hồ bơi xanh sẫm như nước biển, ông ta đưa Bạch Lộ ra đó vầy.

Tần Thái thấy trước mắt như mờ đi, thực ra thế giới này vốn sương mù dày đặc, những thứ mà mắt người có thể nhìn thấy không nhiều, nếu lại còn bị cách thêm một tầng nước nữa, thì cuối cùng trong tầm nhìn của họ, còn lại những gì?

Bạch Lộ ở dưới nước, có thể nhìn thấy những gì?

Thông gia bảo mấy cô gái cũng tới bơi, Hoàng Diệp và A Tử từ chối, Tần Thái đương nhiên lại càng không muốn đi. Lục Châu ngồi cùng cô, mặc dù Lục Châu ít nói, nhưng thời gian gần đây có vẻ khá gần gũi Tần Thái. Con người luôn thích chơi với những người có vị trí tương đương với mình mà.

Giờ trong tổ này, Bạch Lộ là hoa đỏ, Hoàng Diệp và A Tử là lá xanh, Lục Châu và Tần Thái là lá rụng. Có cũng được chẳng có cũng không sao.

Tần Thái và Lục Châu uống chút nước, trong lòng vẫn nghĩ đến chuyện của Thông gia.

Người trong huyền môn có một thứ gọi là khả năng ngầm, luận về khí thế ông ta không bằng Bạch Cập chứ đừng nói gì tới Bạch Hà. Sao lại có thể tinh thông biến hóa đại thần thông?

Cả chị Hồng nữa, chị ta trang điểm tại sao lại dùng sơn?

Bốn cô gái đều không mặn mà gì, ngồi một lát, chị Hồng đành đưa họ về. Lúc bước xuống lầu, Tần Thái quay đầu lại nhìn Bạch Lộ, Bạch Lộ đã thay bộ áo tắm một mảnh màu vàng, Thông Dương Tử đang dạy cô bơi, hai tay ôm chặt vào nơi mềm nhất của Bạch Lộ.

Cô lại nhìn nhìn sang bên cạnh, Hoàng Diệp và A Tử chẳng thể hiện gì.

Kì lạ, hai người họ ra sức lấy lòng Sa Ưng, tại sao khi đến đây lại e dè như thế?

Tư tưởng thì ở lại nhưng bước chân đã dần dần đi xuống dưới, rẽ xuống dưới cầu thang, Tần Thái không còn nhìn thấy gì nữa. Ngay cả tiếng cười cũng bị ngăn lại. Tần Thái cùng mọi người lên xe, đương nhiên họ quay về căn hộ.

Chị Hồng cho bốn cô gái đi ngủ, còn mình thì nhanh chóng chạy về phòng.

Tới bảy giờ rưỡi Bạch Lộ mới về, cô ngồi trước bàn trang điểm, rất lâu không nói gì. Tần Thái đành trang điểm thay cho bạn, “Nhanh lên, còn lần chần nữa sẽ muộn đấy.”

Bạch Lộ nắm tay Tần Thái, thần sắc đột nhiên trở lên cổ quái, “Lam Trù, nếu có một ngày, mìnhcũng biến thành như thế, cậu có coi thường mình không?”

Tần Thái ngước mắt nhìn bạn: “Như thế là thế nào?”

Bạch Lộ lại cười nhẹ, rồi tự cầm bút bắt đầu trang điểm cho mình. Khi cây bút kẻ lông mày lướt qua đôi lông mày thanh tú, Bạch Lộ đột nhiên lại hỏi: “Lam Trù, cậu nói xem sau ba tháng nữa, mình còn có thể quay về học tiếp được không?”

Giọng nói của Bạch Lộ trở nên hoang mang, tần thái nghe mà cũng hoang mang theo, cô đành cười đáp: “Đương nhiên là có thể.”

Đương nhiên có thể.ư?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »