Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4729 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 24
chẳng trách thành tích của cô không tốt

❊ ❊ ❊

Tần Thái nhanh chóng biết tên bốn cô gái kia. Cô mặc váy vàng tên là Hoàng Diệp, váy tím tên là A Tử, cô gái mặc đồng phục học sinh là Bạch Lộ, còn cô gái mặc váy xanh là Lục Châu. Đương nhiên tất cả chỉ là biệt danh, tên thật của họ, e rằng ngay cả chị Hồng cũng không biết.

Tần Thái bị phân cho chiếc váy màu xanh, nhưng cô không quen mặc váy, chị Hồng cũng không ép. Chiếc váy màu xanh là váy lụa, để tiện, chị Hồng gọi luôn cô là Lam Trù.

Phải ở lại đây làm, đương nhiên không được quay về công trường, đồng thời cũng bị tịch thu tất cả những phương tiện liên lạc khác như như di động. Tần Thái muốn quay về lấy quần áo, nhân tiện chào anh Mèo một câu, nhưng không được phép.

Kí túc xá được bố trí ở trong một tòa chung cư, căn hộ khoảng sáu mươi mét vuông. Bốn cô gái ở chung một phòng, chỉ riêng bốn chiếc giường thôi cũng đã chiếm đa phần diện tích rồi. Giấy dán tường màu vàng, bên trên in rừng trúc kiểu hoa văn chìm. Tất cả đồ dùng đều bày ở tủ đầu giường, quần áo làm việc do chị Hồng phát mỗi ngày, cá nhân không được cất giữ.

Trong phòng có tivi, nhưng những kiểu phim như tình cảm đều không được xem. Cùng lắm chỉ có thể xem tin tức, thời sự và các tiết mục luật pháp. “Nhật báo Tam Họa” và “Vãn báo Tam Họa” được đặt hàng ngày, nhưng cũng chỉ đưa tới tầng dưới, do tổ trưởng mang lên.

Bình thường không có việc gì, ngoài những lúc đi làm nhiệm vụ do tổ trưởng phụ trách đưa đi, thì không ai được phép ra ngoài, không được liên lạc với bên ngoài. Bất cứ tiểu tổ nào có người bỏ đi, thì cả tiểu tổ đó sẽ bị liên lụy. Không có thời gian dành cho cá nhân, không tồn tại cái gọi là tự do cá nhân.

Buổi tối, Tần Thái trằn trọc mãi không ngủ được. Cô nằm ở chiếc giường trong cùng bên phải, đây là vị trí cố định dành cho người mới, chủ yếu đề phòng người mới bỏ chạy. Dưới chân cô là giường của Hoàng Diệp.

Hoàng Diệp là thành viên có thành tích nghiệp vụ tốt nhất trong tổ, bình thường chị Hồng rất quý cô ta. Tần Thái cuối cùng cũng hiểu vì sao khi đi làm nhiệm vụ những người mang lại lợi nhuận cao nhất thường được đứng bên tay phải chị Hồng, thì ra là để chị ta tiện bề bảo vệ.

Cô ta ra tay khá lạnh, vì nhiệm vụ mà không từ bất cứ thủ đoạn nào, có lần trong một ngày cô ta hoàn thành tới sáu nhiệm vụ. Thu nhập hàng tháng luôn nhiều hơn năm vạn.

Chị Hồng bảo vệ cô ta, cũng là vì để hoàn thành nhiệm vụ tháng của tiểu tổ mình.

Bạch Lộ là người có thành tích nghiệp vụ kém nhất trong số ba người, bao nhiêu ngày mãi vẫn không hoàn thành được một nhiệm vụ. Nhiệm vụ cơ bản của tháng này là ba vạn tệ, cô ta mới hoàn thành được một nghìn tám trăm tệ, việc bị chịu phạt là chắc chắn.

Lúc này Bạch Lộ cũng không ngủ được, mặt mày u sầu.

Lục Châu trung dung, tháng nào cũng chỉ hoàn thành định mức được giao, năng lực làm việc bình thường.

Tính cách A Tử tương đối độc lập, dù có người quản lý hay tổ trưởng, cô ta cũng tình nguyện thoát khỏi phạm vi quản lý của họ để tìm cách hoàn thành nhiệm vụ của mình. Trong tổ ngoài Hoàng Diệp ra, thì cô ta là người có thành tích tốt thứ hai.

Chỉ có điều thâm niên của Hoàng Diệp ít hơn cô ta, nếu chị Hồng thăng chức hoặc đi công tác, thì tổ trưởng hoặc sẽ tìm cô ta hoặc sẽ tìm Hoàng Diệp. Song giữa cô ta và Hoàng Diệp chẳng xảy ra bất kì tranh chấp gì.

Những người trẻ tuổi, phải ở mãi một chỗ với nhau, cuối cùng cũng có chuyện để nói. Ví dụ, Bạch Lộ lên tiếng đầu tiên: “Mọi người ngủ cả chưa?”

Đèn bàn khá tối, ánh sáng lờ mờ, hắt xuống khuôn mặt búp bê khiến Bạch Lộ trông vô cùng đáng yêu. Tần Thái chỉ mong có người nói chuyện, lúc này đương nhiên lên tiếng đầu tiên: “Chưa.”

Cô là người thận trọng, chưa rõ tình hình trước mắt thế nào, đương nhiên cũng chỉ kiệm lời để thăm dò thôi.

Bạch Lộ lại chẳng tính toán gì: “Lam Trù, tại sao cô lại đến đây?”

Hoàng Diệp và A Tử không nói gì, Tần Thái thận trọng đáp: “Phạm chút lỗi, bị người ta bắt tới.”

Bạch Lộ chau mày: “Tôi cũng không muốn đến đây, tôi còn phải thi cấp ba nữa. Nhưng chị Hồng đã hứa, làm đủ nửa năm sẽ tha cho tôi về. Tôi có thể học lớp bổ túc, rồi sang năm thi sau.”

Tần Thái vẫn hỏi bằng giọng thận trọng ấy: “Sao cô lại tới đây?”

Bạch Lộ dường như tìm được người để xả: “Tôi lấy trộm rất nhiều tiền của thầy giáo, không biết tại sao họ lại biết. Thế là bảo tôi tới đây.”

Tần Thái khẽ thở dài: “Còn đang đi học, không hiểu chuyện cũng là lẽ thường tình.”

Bạch Lộ đột nhiên nảy sinh cảm giác thân thiết với cô, cô ta phải chịu một áp lực khá lớn: “Tôi có thể sang ngủ cùng giường với cô không?”

Tần Thái kéo chăn, đây là lần đầu tiên người ta bày tỏ thiện ý với Tần Thái từ khi tới đây, cô vẫn rất hoan nghênh: “Sang đây.”

Bạch Lộ lớn hơn Tần Thái ba tuổi, chưa đầy mười chín. Mới đến đây được nửa tháng. Vì hai thành viên trước của tiểu tổ ‘li khai’, nên cô ta và Tần Thái trở thành người thay thế.

Bốn người họ ở đây thường do chị Hồng và người ‘quản lý’ cai quản. Đây là một ‘tiểu tổ’, chị Hồng là tổ trưởng, ‘người quản lý’ phụ trách giải quyết những tranh chấp liên quan tới nghiệp vụ.

Cấp trên có bộ ‘FAQ” riêng, trong đó ghi chép và giải thích tỉ mỉ quá trình thao tác nghiệp vụ. Ví dụ để ví tiền rỗng để lộ ra ngoài, thu hút kẻ cắp. Xách túi tung tăng trên bố, dụ người ta cướp giật; Ví dụ ăn mặc phong phanh mỏng manh, dụ kẻ háo sắc.

Tội ác trên thế gian này nhiều như thế, nên cuốn “FAQ” này đặc biệt dày.

Còn đối với con gái, đặc biệt là con gái đẹp, thì đương nhiên việc dụ kẻ háo sắc tới là việc dễ nhất, lại tiết kiệm thời gian, số tuổi thọ, phúc lợi của kẻ đó bị khấu trừ nhiều, nếu bị cảnh sát phát hiện, mình là người bị hại, nên độ an toàn cao. Một tháng làm khoảng mười lần, là đã đủ để hoàn thành nhiệm vụ. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ có ba nghìn tệ lương cơ bản, nếu làm tiếp, thì số tiền dư ra đó họ đưởng hưởng theo phần trăm.

Nếu chăm chỉ, thu nhập một tháng mấy vạn không phải là vấn đề khó.

Mà trong đó, việc dụ dỗ trẻ con phạm tội là thịnh hành nhất, một là số tuổi thọ của trẻ con còn nhiều, hai là phúc lộ cũng chưa bị hao tổn. Thiên đạo chưa bao giờ thiên vị già trẻ lớn bé, ‘nó’ chỉ biết ghi chép tất cả mọi thiện ác, người làm việc thiện thì tuyên dương, kẻ làm điều ác phải chịu nhân quả.

Nhưng dụ dỗ trẻ con cũng là việc khó nhất, mọt là dục vọng của bọn trẻ rất thấp, hai là dễ bị người ta phát hiện.

Một khi bị những người giám sát của Trật Tự phát hiện, thì phải tìm mọi cách mà chạy thoát thân. Những lúc thế này người quản lý sẽ giúp đỡ, nhưng nếu sự việc phát triển theo hướng không thể khống chế, để tránh những người khác không bị bại lộ, người quản lý có quyền giết người diệt khẩu.

Nghe tới đây, Tần Thái đã muốn bỏ chạy! Nhưng Bạch Lộ nói với cô rằng, thế vẫn chưa hết.

Thời gian làm việc ở đây từ thứ hai đến thứ sáu, nghỉ hai ngày cuối tuần. Biệt hiệu của tổ này là Diêu Hồng, bắt đầu làm việc vào tám giờ tối hàng ngày, lúc thì ở quán bar, lúc lại ở vũ trường, khi trong công viên, tóm lại là ở những nơi ăn chơi xa xỉ.

Khi đi làm nhiệm vụ các tổ cũng có lúc chạm mặt nhau, nhưng vì sự tranh giành nghiệp vụ giữa hai tổ vô cùng nghiêm trọng, nên nghiệp vụ của tổ nào tốt, thì tổ trưởng tổ đấy sẽ được nở mày nở mặt. Trang bị về người và vật dụng cho các tổ là như nhau, một tổ trưởng, một người quản lý, bốn tổ viên.

Giữa họ không có chuyện niệm tình, nếu cậu có bản lĩnh, thì việc dụ dỗ người quản lý cũng được coi là nghiệp vụ của cậu.

Sau khi xong việc, phải lấy được tin tức của người bị hại, để tiện cho cấp trên cắt giảm tuổi thọ, phúc lộc của họ, mà cũng tiện để tính thành tích nghiệp vụ cho tổ viên. Bình thường lấy một hai sợi tóc là việc đơn giản nhất, nên đa phần mọi người đều giật tóc của người bị hại.

Ngoài thời gian làm việc, sẽ có những đồng nghiệp cần tiền hoặc vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ cơ bản phải ‘tăng ca’, khi ‘tăng ca’ tổ trưởng không đi cùng, ‘người quản lý’ có đi theo hay không, còn phải xem quan hệ giữa người ‘tăng ca’ và ‘người quản lý’ có tốt hay không. Nếu giành được thiện cảm của anh ta, dù sao anh ta cũng chẳng có việc gì làm, nên sẽ loanh quanh gần đó.

Nếu không ‘chăm sóc’ anh ta chu đáo, thì anh ta cũng không nhất thiết phải có mặt trong lúc tổ viên ‘tăng ca’.

Những người trong tổ vô cùng cung kính trước tổ trưởng và người quản lý, chị Hồng mặc dù trang điểm rất kiều diễm, nhưng cũng gần bốn mươi rồi, lại khó tính nên cũng khó lấy lòng. Người quản lý của Diêu Hồng có biệt hiệu là Sa Ưng, mới hai bảy hai tám tuổi, bình thường anh ta trầm mặc kiệm lời, nên không rõ tính tình ra sao. Cũng có mối quan hệ không rõ ràng lắm với các cô gái trong tổ.

Trong tổ dường như có luật ngầm, chị Hồng cũng không can thiệp sâu.

Tần Thái khó tránh khỏi tò mò, đỏ mặt hỏi nhỏ: “Cậu.và anh ta có gì không?”

Sắc mặt Bạch Lộ còn đỏ hơn cô, “Chưa. Tôinếu sau nửa năm tôi quay về, còn phải thi cấp ba nữa. Sao tôi có thể cùng anh ta”

Tần Thái như hiểu ra: “Chẳng trách thành tích của cậu không tốt.”

Bạch Lộ kinh ngạc: “Cậu không phải cũng muốn giống họ chứ?” Bạch Lộ dùng cằm hất hất về phía Hoàng Diệp và A Tử.

Tần Thái lắc đầu, “Đương nhiên không muốn. Dùng thân xác đổi lấy tiền, có khác gì kĩ nữ?”

Bạch Lộ mắt lấp lánh: “Sau này chúng mình một phe, chăm lo cho nhau.”

Tần Thái gật đầu: “Còn cách nào khác nữa đâu.”

Đang nói chuyện, bên ngoài có tiếng gõ cửa, Hoàng Diệp và A Tử nãy giờ vẫn nằm im bỗng bật dậy, giường của họ gần cửa nhất, A Tử nhanh chân hơn Hoàng Diệp, chạy ra mở cửa trước.

Mùa hè nên mặc khá mỏng manh, phản ứng đầu tiên của Tần Thái là kéo chăn quấn chặt lấy người. Khi đó rèm cửa sổ đã kéo hết lại, bên ngoài đèn đóm sáng rực, nhưng trong phòng lại rất tối.

Đèn ở cửa được bật sáng, người gõ cửa là quản lý tổ Diêu Hồng, Sa Ưng.

A Tử đứng rất gần anh ta, trên người A Tử mặc bộ đồ ngủ màu tím nhạt, bộ ngực căng đầy thả rông, giống như hai trái đào chín, vô cùng mời gọi người khác. Lúc này cô ta vô tình hữu ý lướt qua Sa Ưng, dựa lưng vào cánh cửa, giọng vừa khẽ vừa dịu dàng: “Người đủ cả.”

Thì ra bình thường chị Hồng đi kiểm tra sĩ số, những lúc chị Hồng bận anh ta sẽ đi thay.

Anh ta đảo mắt nhìn vào phòng, mĩ nhân Hoàng Diệp đang nằm nghiêng, chiếc chăn mỏng đắp hờ trên người càng làm nổi bật các đường cong quyến rũ khiến người khác không khỏi tưởng tượng. Đôi gò bồng đảo nhô cao trong lớp áo ngủ bằng voan mỏng như cánh chuồn chuồn, đừng nói là đàn ông, cho dù là phụ nữ, cũng bị mê hoặc tới thất điên bát đảo.

Hai người mỗi người mỗi vẻ, Sa Ưng lại nhìn về giường Bạch Lộ. Bạch Lộ thờ đầu ra khỏi chăn của Tần Thái điểm danh: “Tôi ở đây.”

Sa Ưng nhìn nhìn Bạch Lộ và Tần Thái, hai người không có ý định hoan nghênh hắn. Sa Ưng cũng không nói gì, quay người định đi, A Tử khéo léo chạm nhẹ vào bàn tay đang định đóng cửa của hắn, móng tay dài gạt qua lòng bàn tay Sa Ưng.

Sa Ưng nuốt nước bọt khan, đột nhiên túm lấy cánh tay dài tròn lẳn mịn màng của A Tử, kéo A Tử vào lòng, lật tay đóng cửa.

Trong phòng chỉ còn lại ba cô gái, Tần Thái và Bạch Lộ vẫn ngủ cùng nhau, Hoàng Diệp rất lâu không có động tĩnh gì. Lâu tới nỗi Tần Thái tưởng cô ta đã ngủ rồi, nhưng cô ta đột nhiên ngồi bật dậy, nặng nề ‘hừ’ một tiếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »