Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4856 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 74
ngày 22 tháng 4. a

❊ ❊ ❊

deyun

Tả Lực Khôi không biết tại sao thân thể Tần Thái lại càng lúc càng lạnh, phản ứng đầu tiên là phải đi bệnh viện. Tần Thái bị anh bế lên, liều mạng chạy đến trấn trên,vừa chạy vừa tìm xe.

Tần Thái lại không biết giải thích thế nào cho anh hiểu, chỉ lập tức ôm lấy đầu của Tả Lực Khôi rồi hôn lên.

Tả Lực Khôi ngốc tại chỗ, anh ta tuy đã 30 tuổi nhưng từ bộ đội đặc chủng chuyển sang cảnh sát, trước giờ chỉ bắt được đạo tặc, đánh được đạo tặc, đã bao giờ đối phó với nữ háo sắc.

Tần Thái bất chấp, dùng đầu lưỡi cạy đôi môi kia ra, hít sâu một ngụm dương khí. Thân thể của Tả Lực Khôi cường tráng lại chưa gần nữ sắc bao giờ nên tràn đầy, cô liền cảm thấy thân thể bắt đầu ấm lại.

Cô tham lam hút thêm hai lần nữa mới dừng lại. Tả Lực Khôi không phát hiện điểm kỳ lại, chỉ đang lúng túng. Trấn nhỏ này tuy không thể so với thành phố lớn người đến người đi, nhưng cũng có vài người đi ngang qua.

Ánh mắt mọi người đang nhìn chằm chằm vào đôi nam nữ, dù đi thật xa cũng cố quay đầu nhìn lại, hận không thể dùng kính viễn vọng để nhìn cho rõ. Tần Thái hoàn toàn mặc kệ, cô quyết định phủi sạch: " A, em vừa mới làm sao vậy?"

Cô cố gắng sử dụng đôi mắt có vẻ vô tội lại thuần khiết, Tả Lực Khôi không trả lời. Chỉ nhẹ nhàng thả cô ra: " Không... Không có việc gì. Em có khỏe không?"

Tần Thái làm bộ làm tịch mà đỡ đầu một chút —— cô không thể cứ ôm Tả Lực Khôi, như vậy anh ta sẽ nghi ngờ. Cần phải mau chóng trở về Thiên Lư Loan.

" Em vẫn khỏe, trời cũng không sớm nữa, chúng ta trở về đi." Cô không ngừng thúc giục, Tả Lực Khôi vẫn cảm thấy quái dị: " Không thì anh mang em đi bệnh viện kiểm tra trước một chút."

Đương nhiên Tần Thái không thể đi: " Không không không, em thật sự không có việc gì, mau trở về đi thôi, về trễ chị họ sẽ lo lắng."

Tả Lực Khôi chỉ có thể nghe theo mà đưa cô về Thiên Lư Loan, không khí trên đường về có chút kì lạ, hai người đều không nói gì. Vừa xuống xe Tần Thái không quay đầu lại mà chạy một mạch vào tiểu khu! Tả Lực Khôi lại không gọi, không nói gì cứ để cô đi.

Đang vội chạy thì bên tai nghe thấy tiếng khóc của con nít.

Tần Thái quay đầu nhìn xem, chỉ thấy một người phụ nữ đang ôm trẻ con, lúc này bé khóc đến khàn cả giọng. Bên cạnh đang có một bảo vệ: " Tôi nói nè chị Ngô, mỗi tối đứa nhỏ này đều khóc, hàng xóm đã khiếu nại rất nhiều lần, sao bây giờ ban ngày cũng khóc luôn vậy?"

Người phụ nữ được gọi là chị Ngô kia Tần Thái biết —— là người dắt con chó xém cắn phải cô.

Nghe mấy lời này, chị Ngô cũng phát sầu: "Tiên sinh Chu đã mời ba người, thay nhau làm phép giúp nó, nhưng nó vẫn cứ khóc, tôi thật hết cách mà, ôi ôi.... Ngoan đừng khóc, chúng ta đi xem cá cá....."

Bà ta dỗ đứa nhỏ, đột nhiên Tần Thái nhớ tới —— tiên sinh Chu phải là cái người cho con chó,Chu Chí Minh?

Tốt thôi, nể mặt anh ta đã cho con chó.

Cô đi qua đó, không nói hai lời ôm lấy đứa nhỏ. Chị Ngô cả kinh tưởng có người bắt trẻ con, lớn tiếng kêu: " Cô làm gì?"

Tần Thái xua xua tay, nhưng mà rất kỳ quái, đứa nhỏ được cô ôm lên thì lại không khóc nữa.

Vẻ mặt chị Ngô kinh hỉ: " Ai, này..."

Tuy rằng bảo vệ nơi này không quen biết thân thể này của Tần Thái, nhưng nơi này không phải nhà giàu thì cũng là người qua lại với họ, anh ta lập tức tiến lên lấy lòng Tần Thái: " Tiểu thư, cô có biện pháp thì giúp tiên sinh Chu đi, cô xem đứa nhỏ khóc như vậy thật đáng thương, mấy nhà xung quanh cũng không yên."

Tần Thái niệm một lần an hồn chú cho đứa nhỏ, chốc lát sau nó liền ngủ say. Đầu cô cũng không nâng: " Cái này rất đơn giản, nhưng mà ta yêu cầu ngày tháng năm sinh của đứa nhỏ."

Chị Ngô có chút khó xử: " Tiểu thư, chúng tôi cũng chỉ là người làm trong nhà, cái này không dám tự ý đưa cho người ngoài."

Tần Thái thấy mình đã hủy mất con chó nhà họ, giờ coi như là trả nợ ân tình.

Cô lấy ra một cái danh thiếp đưa cho chị Ngô: " Bảo Chu Chí Minh gọi vào số này."

Chị Ngô nhận danh thiếp, vui vẻ ra mặt: " Được được."

Về đến nhà, Đàm Tiếu đang ngồi xem TV trong phòng khách thấy cô trở về liền hỏi: " Đi đâu?"

Tần Thái vẫn chưa đổi lại thân thể, lo cơ thể này không đủ dương khí sẽ hỏng. Lúc này cọ cọ vào người Đàm Tiếu, Đàm Tiếu rất tự nhiên đưa cánh tay ôm cô vào ngực.

Ước chừng mười mấy phút, Tần Thái cảm thấy thân thể đã ấm áp, mới chui ra chạy nhanh đi đổi lại thân thể của mình.

Đổi xong đi ra, cô muốn đi một chuyến đến nhà ga. Đàm Tiếu thay quần áo, rất tự giác lái xe cho cô. Nhà ga người đến người đi, Tần Thái vẫn chưa tìm được Thanh Hạt Tử, chỉ phải gọi điện cho hắn.

Thanh Hạt Tử đang thuê một căn phòng giản dị, hình như đang làm ăn không tốt. trông thấy Đàm Tiếu hắn thực thụ sủng nhược kinh: " Ai da, Đàm trợ lý, sao ngài lại tới đây?"

Tần Thái không khách khí với hắn, trực tiếp đi vào vấn đề: " Tính giúp tôi mệnh này."

Thanh Hạt Tử vừa nghe lập tức vui vẻ: " Cái này không thành vấn đề, chị Thái muốn xem tướng, đoán chữ, xem tay hay là xem bát tự?"

Tần Thái lấy ra một từ giấy đỏ ghi bát tự: " Đừng nịnh nọt, cứ nói thật."

Đàm Tiếu cười cái tính trẻ con của cô.

Thanh Hạt Tử lúc biết lúc không, Tần Thái cũng biết từ bát tự không thể tính ra biến cố sau này, nhưng ít ra có thể tính ra kiếp số ngắn gọn khúc chiết nhất.

Quả nhiên Thanh Hạt Tử nhìn một hồi, lập tức nói: " Người này lao lực cả đời, nhưng không hề ốm đau bệnh tật. chỉ là lúc bốn mươi ba tuổi có một chỗ khảm, rất hung hiểm... ơ, chính là năm nay."

Tần Thái mơ hồ: " nếu qua được hung hiểm lần này thì sẽ như thế nào?"

Th hiểu nhiều hơn chút: " Chị Thái, tuổi thọ của con người là định sẵn, nhưng trên đường cũng có thể biến hóa. Chị làm trong giới này chắc cũng hiểu. Nếu lần này xảy ra chuyện, chị có thể cứu được, chứng minh duyên phận của hai người rất sâu. Có lẽ đến lần thứ hai, thứ ba xảy ra chuyện thì chị có thể ứng cứu, nhưng lúc đó dương thọ thật sự đã hết. Cho dù duyên phận có sâu cỡ nào, Thiên Đạo cũng sẽ không cho các âm dương thuật sư thấy."

Những lời hắn vừa nói Tần Thái rất tin tưởng. Bạch Hà đã nói qua, thọ mệnh của người hết thì quỷ sai sẽ đến, lúc này có thể vượt qua được ba lần nhờ có duyên phận sâu với người tu huyền đạo. Nhưng qua ba lần, trừ khi nghịch thiên sửa mệnh, nếu không tuyệt không có khả năng lặp lại.

Thanh Hạt Tử nói như vậy, Tần Thái có vẻ có tâm sự nặng nề, Đàm Tiếu thật tâm nhắc nhở cô: " Loại người như Thanh Hạt Tử vốn chính là lưu manh phố phường, nếu cô muốn tìm hắn có thể gọi hắn tới, hà tất gì phải tự mình đến đây?"

Tần Thái cảm thấy không sao cả: " Là việc của tôi, tìm hắn cũng đúng thôi mà."

Đàm Tiếu thở dài: " Cô nên học làm giá đi, quá thân hòa thì khó mà được người kính sợ."

Hai người trở lại Thiên Lư Loan.

Tần Thái thấy Thích Ấn cùng Vô Địch Tử ăn mặc một người là đồ tăng y một người là đại bào xách theo cái rương đi vào bên trong, nhưng không phải là hướng biệt thự, tuy rằng Tần Thái cảm thấy kỳ quái nhưng đi cả một ngày làm cô mệt mỏi, lười quản nhiều chuyện.

Ngày hôm sau là đầu tháng chín. Là ngày đại hội báo cáo công tác của các Tuyến Trường của Nhân Gian.

Tần Thái dùng thân thể một người đàn ông ba mươi tuổi, đang nói cười cùng Đàm Tiếu đến tham gia. Địa chỉ hội là tầng hai của một câu lạc bộ ở thành phố Tam Họa.

Tần Thái có chút khẩn trương, Đàm Tiếu vừa đi vừa nhắc nhở cô: " Không có việc gì, cứ giống như đang ở Thông Dương quán là được."

Lần hội nghị này so với họp các tổ trưởng thì cấp cao hơn nhiều, đi vào lầu hai đập vào mặt trước tiên là một trận hương thơm mê người, âm nhạc đinh tai nhức óc. Bên trong là sô pha, sáu Tuyến Trường khác đã tới đầy đủ.

Ai cũng đều mang theo trợ lý, ánh sáng thì mờ mờ, mặt người bên cạnh còn không thấy rõ. Tần Thái hơi thả lỏng một chút, ngồi xuống sô pha thì mới phát hiện có một cô gái tóc dài đang ngồi bên cạnh. Tần Thái cho rằng đây là một Tuyến Trường khác.

Đang chuẩn bị chào hỏi, thì lại thấy không phải —— tổng cộng có sáu tuyến, đứng đầu là sáu Tuyến Trường mỗi người một chỗ, nơi này lại là chỗ ngồi của tuyến ba. Cô không nói gì nhìn sang Đàm Tiếu.

Lúc Đàm Tiếu nghiêng người tới đưa đồ uống cho cô thì thấp giọng nói: " Là người của Tiêu Dao các.... À, cô có thể xem bọn họ là gái tiếp rượu."

" Cái gì?"

Đàm Tiếu hất mặt bảo cô nhìn, lúc ánh sáng ngẫu nhiên sáng lên thì Tần Thái mới thấy mấy Tuyến Trường khác sớm đã lăn lên sô pha với các gái tiếp rượu, trên mặt đất còn ném cái quần chữ Đinh(giống chữ T) không biết của ai.

Lại nhìn sang cô gái tóc dài đang ngồi bên cạnh, Tần Thái lệ rơi đầy mặt —— này này này, mẹ nó.

" Làm đi" Đàm Tiếu thúc giục. Cô gái tóc dài cúi đầu ngồi một góc của sô pha, Tần Thái so với cô ta còn vội hơn, cũng may là âm nhạc rất lớn, nói chuyện với người khác phải dán sát vào tai: " Tôi không làm."

Đàm Tiếu sốt ruột: " Tính Thông gia cô cũng biết... Lúc này không làm sẽ làm người nghi ngờ.

Tần Thái ra hiệu: " Tôi đi WC."

Đi dọc theo bảng hướng dẫn, Tần Thái đi vào phòng vệ sinh. Âm nhạc dần nhỏ lại, Tần Thái thở dài, đang rửa tay đột nhiên cô ngây ra —— cửa phía sau mở ra một thiếu nữ còn thanh xuân, mặc cái áo đen thắt đai, váy ngắn màu đỏ, còn đang chỉnh sửa váy của mình.

Lúc bỗng nhiên thấy Tần Thái, cô ta không khỏi hét lên chói tai.

Tần Thái lại muốn rơi lệ—— cô còn đang trong thân thể của một nam nhân ba mươi tuổi!

Này mẹ nó không phải là lưu manh hay sao.

Tiếng hét chói tai của cô gái làm nhân viên công tác tại câu lạc bộ đến rất nhanh, mặt Tần Thái méo đến đỏ, đối phương lại lớn tiếng quát: " La cái gì? Được Thông gia để mắt tới là phúc phận của cô! Còn không mau qua hầu!!"

Cô gái kia ngẩn ra, sau đó thấp giọng nói: " Giám đốc.... tôi, tôi không làm...."

Lời còn chưa dứt, tên giám đốc đã tát một cái: " Bớt nói nhảm! Biết Thông gia là ai không? Chán sống!" Tần Thái còn chưa phản ứng, hắn đã cười lấy lòng: " Thông gia, nếu ngài vẫn chưa tận hứng, bên ngoài rẽ trái đi thẳng tới là có phòng... có thể chơi rất vui vẻ."

Dứt lời, hắn ta xoay người đi đóng cửa.

Trong phòng vệ sinh chỉ còn lại cô gái đang thút thít, tựa hồ đã nhận mệnh của mình, vừa nguyền rủa Tần Thái mà đi tới. Sau một lúc thấy Tần Thái đứng im, cô gái chậm rãi tiến lên, cuối cùng cắn răng hạ quyết tâm cởi quần của Tần Thái.

..........

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »