Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4710 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 65
ngày 18 tháng 4, a

❊ ❊ ❊

Tần Thái bị đám hoạt thi giẫm đạp không thương tiếc, nằm dưới đáy hồ mà khóc không ra nước mắt. Tả Lực Khôi đứng phía trên thì nôn nóng, bắt được con hoạt thi nào cũng không dám đánh chết: "Tần Thái? Con nào mới là cô vậy??"

Tần Thái cố sức bò dậy, nhưng lại không được, thực sự không được. Hơn nữa con hoạt thi này không thể so với thân thể mà Thông Dương Tử nuôi dưỡng, chúng nó hoàn toàn không có tác dụng bảo hộ hồn phách. Ở dưới đáy hố, có âm khí thì không cảm thấy gì, một khi đi lên tiếp xúc với dương khí, Tần Thái chỉ sợ gặp chuyện. Nhưng bây giờ Tần Thái chỉ có thể cố ly hồn mà thôi.

Muốn ly thì cần lòng yên tĩnh, mà một đám hoạt thi đạp lên cô, làm sao mà tĩnh được đây? Mà càng hoảng thì lại càng hỏng. Vị sư thúc của cô chờ không kịp: "nếu ngươi lưu luyến dưới đó, vậy ta đi đây!"

" đừng đi mà!" Tần Thái luống cuống "sư thúc, con sẽ lên liền đây!"

Cô nhắm mắt niệm khẩu quyết, vì sốt ruột muốn nhanh chạy trốn, rốt cuộc chỉ dùng hơn mười phút liền lên được. Cô vừa mới ngoi lên, hồn bị dương khí ập tới đau giống như bị tưới nước sôi. Nếu là lúc trước thì không sao, nhưng cái thân thể hoạt thi nhiều hủ khí ô uế, làm hồn phách của cô bị vấy bẩn.

Cũng may là còn có người trong nghề, Bạch Cập lập tức kéo hồn phách của cô thu vào trong một cái bình nhỏ không tráng men.

Tần Thái vốn đang cảm thấy hồn phách bị vẩn đục không chịu nổi—— lúc cô ly hồn thì bị cây dâu tinh đoạt xác, đối với hồn phách tổn thương không nhỏ, mà hồn của cô lại nhập vào hủ thi, cho dù nhập lại vào thân thể thì cũng ảnh hưởng đến đầu óc về sau.

Mà lúc này, ở trong cái bình, cô lại cảm thấy rất thoải mái. Vách tường xung quanh giống như một cái hút bụi hút hết khí hư vẩn đục trong hồn phách của cô đi.

Cô không khỏi khen ngợi: "sư thúc, cái bình này của người dùng thật là tốt!"

Bạch Cập hừ lạnh: "đây là tịnh hồn đàn, tốt rồi đúng không? Vậy thì đi ra đi"

Tần Thái cảm thấy đã không có việc gì, lập tức chui ra, vừa tự an hồn, vừa nhập lại vào thân thể.

Bạch Cập hoàn toàn không quản cô, tự đi thu thập cây dâu tinh kia. Cái cây kia lúc ở trước mặt Tần Thái thì diễu võ dương oai mà lúc này đột nhiên héo khô, Tần Thái so với Bạch Cập, ai cao ai thấp rõ ràng = =

Tả Lực Khôi vừa xoa đầu Tần Thái, vừa tán thưởng: "sư thúc của cô thật có bản lĩnh!"

Tần Thái lại suy nghĩ chuyện khác: " xin hỏi Tả đội trưởng, cái u trên đầu của tôi đây, là ai làm vậy?"

" a..." Tả Lực Khôi hô một tiếng, Tần Thái đập một phát lên đầu anh ta

" bảo anh nhẹ tay thôi anh còn như vậy, tôi vì ai mà bị thế này, anh thật không có lương tâm!"

Tả Lực Khôi bị cô gõ đến căng da đầu, anh cảm thấy Tần Thái như vậy đặc biệt thân cận: "tiểu thư à, cô tha cho tôi đi, tôi chỉ gõ một cái là ôm đi liền mà!"

Hai người đang đùa giỡn, Bạch Cập bên kia dùng một sợi tơ hồng quấn quanh cây dâu tinh tám vòng, tiếp đó vẽ lên cây một cái bùa yêu bằng máu chó đen.

Tuy rằng đối với vị sư thúc này nhiều kinh sợ hơn là hảo cảm, nhưng Tần Thái vẫn nhịn không được cảm thán—— bộ dáng hắn vẽ bùa, thật sự rất đẹp trai, rất có phong thái đại sư nha.

Cây dâu tinh kia bạo nộ một trận, còn đang liều mạng ném nhánh cây. Bạch Cập cầm lên một hộp vôi tôi, vẽ một vòng tròn quanh cây dâu tinh. Tiếp đó lấy ra 3 cây hương cắm về phía chính Đông của cây dâu, niệm chú một lát rồi quát một tiếng: " khởi!"

đột nhiên lửa nổi lên chỗ cây dâu tinh, nó khóc thét một tiếng, toàn bộ thân cây là cây đều run rẩy.

Tần Thái lại đang xem Bạch Cập vẽ bùa trừ yêu——má, thì ra là vẽ như vậy! vẽ nhanh quá không nhớ kịp!

Cô không biết liêm sỉ lấy di động ra chụp một tấm!!

Bạch Cập không để ý đến hành động vô liêm sỉ đó, bình tĩnh nói: "mười lăm vạn cộng lên một ngàn lẻ một đồng, nhanh gửi đến chỗ ta"

Tần Thái khó hiểu: "không phải vậy chứ sư thúc, chỉ giúp thêm một chút, người lại thu thêm một ngàn!"

Hôm nay hắn mặc một cái áo sơ mi đen bằng tơ tằm, ống tay xắn đến tận khuỷu tay, ngưc phanh ba cúc áo, cơ bắp rắn chắc lại kiện mỹ, gợi cảm chết người.

" nga.." Tần Thái không muốn giảng đạo lý cùng hắn, chỉ đành đồng ý: "ủa? mạng của ta chẳng lẽ chỉ đáng một ngàn đồng thôi sao?!"

Bạch Cập đang bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, nghe vậy đầu cũng không nâng: "đúng ra là, tịnh hồn đàn dùng để cứu ngươi đáng giá một ngàn đồng"

Tần Thái bừng tỉnh đại ngộ, nàng tính toán một chút: "vậy sao phải thu thêm một đồng chứ, hế... mẹ nó!!"

Sư thúc, người thật biết đả kích người khác nha!!

Tả Lực Khôi đã cười đến gập eo, Tần Thái thẹn quá hóa giận: "mười lăm vạn kia ngươi trả đi!! Đúng rồi, còn có một ngàn lẻ một đồng, hừ!"

Bạch cập quay đầu liếc Tả Lực Khôi một cái, ngữ khí nhàn nhạt nhắc nhở: " ngươi nên báo luôn ba mươi vạn đi, đỡ phải rắc rối"

Tả Lực Khôi không hiểu, Tần Thái cũng không hiểu, mà Bạch Cập đã xách đồ đạc đi mất rồi.

Cây dâu tinh cũng đã bị đốt, Tần Thái muốn trở về. Lúc này đã gần 6 giờ chiều, Tả Lực Khôi gọi vài người đến trông coi hiện trường, còn anh thì tự mình đưa Tần Thái về nhà.

Đến trước của tiểu khu, Tần Thái còn thấy con chó hung dữ suýt cắn cô lần trước. Lúc này nó ngơ ngơ ngác ngác ngồi trước hòn non bộ của tiểu khu, ánh mắt vô hồn.

Tần Thái lớn gan đến gần nó, dùng thiên hồn khống chế. Cô muốn nó đi ba bước, nó liền tiến về phía trước ba bước. Cô muốn nó lùi thì nó lùi. Thấy thú vị, Tần Thái đi lên bắt chuyện với chủ của nó: " hình như con chó này có vấn đề?"

Chủ của con chó là một người đàn ông tầm ba lăm ba sáu tuổi. Thấy Tần Thái hỏi, anh ta có chút khiêm tốn: " à, không biết là bị làm sao, gần đây nó rất kỳ lạ"

Tần Thái cúi người sờ sờ đầu con chó: "bán nó cho tôi đi"

Anh ta khó hiểu: " cô nên mua chó lúc còn nhỏ nha"

Tần Thái muốn dùng con chó này để tìm hiểu về hồn phách, dù sao nó cũng ngốc đến vậy rồi, tạm dùng thôi, cũng không nên hại thêm con chó nào khác. Lúc này thấy chủ của nó không có ý định bán, cô thương lượng: "tôi thấy được nó không bình thường, chi bằng bán cho tôi"

Sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi: "chỗ nào không bình thường?"

Tần Thái đỡ trán—— xem ra vị hàng xóm đây cũng thật nhiều chuyện nha. Cô mặt không đổi sắc: " Tôi ôm về rồi xem nó bị cái gì, chỉ sợ không phải là chuyện tốt"

Anh ta suy nghĩ một lát, nhìn nhìn con chó: "... vậy cô mang nó về nuôi đi"

Tần Thái không có thiên nhãn, nên nhìn không ra được vì sao ấn đường của anh ta lại hóa đen, chỉ cảm thất kì quái. Cũng không hỏi nhiều, Tần Thái dắt con chó: " bao nhiêu tiền?"

chủ con chó không phải là dạng người thiếu tiền, liên tục xua tay: " tiền không quan trọng, nhưng cô phải nói cho tôi biết rốt cuộc nó bị làm sao?"

Tần Thái thấy việc này cũng không tệ, lập tức chỉ chỉ biệt thự của Thông Dương Tử: " tôi sống bên kia, nhưng mà dù có vấn đề gì thì cũng phải tặng nó cho tôi"

Anh ta rút từ trong ví ra một tấm danh thiếp, trên đó ghi tổng giám đốc của trung tâm giải trí Lịch Tuyền Hưu Nhàn, Chu Chí Minh. Cô đưa số điện thoại cho Chu Chí Minh, rồi dắt chó về nhà.

Trong nhà chỉ có Đàm Tiếu, người làm công đã tan việc về hết. Thấy Tần Thái dắt con chó lạ, Đàm Tiếu đem nó ra vườn hoa, rồi mang tạp dề tự mình nấu cơm: " cô đã chạy đi đâu vậy? gọi cũng không bắt máy"

Tần Thái thả mình bất động trên sô pha: " tôi cầm theo điện thoại của Thông gia, còn nữa, xém chút là không về được nhà rồi"

Đàm Tiếu đem thức ăn đặt lên bàn, Tần Thái ăn ngập miệng, cô cảm thấy có trợ lý riêng thật là tốt: " Đàm Tiếu, anh đúng là vợ hiền vợ đảm nha!"

Đàm Tiếu lôi cái notebook ra, nhìn nhìn: " hôm nay có ba khách hàng đến Thông Dương quán, tình trạng bệnh với bát tự ngày sinh tôi đã ghi lại, cô nhớ xem qua. Buổi chiều có hai người một tăng một đạo tự xưng là đồ đệ của cô đến tìm, tôi đã thay cô hẹn họ 10 giờ tối mai đến đây. Sắp tới là đại hội báo cáo công tác 9 tháng một lần của Nhân Gian Tuyến Trường, tôi cũng thay cô làm tốt bảng công trạng với báo cáo tổng kết..."

Anh ta cứ nói nói nói, Tần Thái đột nhiên thắc mắc: " đại hội báo cáo công tác Nhân Gian Tuyến Trường? sao tôi chưa từng nghe qua nhỉ?"

Đàm Tiếu không để bụng: " mỗi quý làm một lần, ngày mai tôi sửa sang tài liệu các quý trước tới cho cô, đừng lo lắng, sẽ không có việc gì đâu"

Tần Thái thở dài: " dù có việc thì tôi cũng không muốn lo lắng, mệt chết"

Đàm Tiếu chờ đến khi cô ăn no, dọn sạch bát đũa. Dọn dẹp xong phòng bếp, quay lại thì thấy cô đã ngủ rồi.

Lúc tỉnh thì thấy cô chững chạc, khi ngủ rồi thì nhìn giống trẻ con, dù sao thì cũng chỉ mới mười bảy tuổi thôi.

Đàm Tiếu lắc đầu, ôm cô đem về phòng. Vừa đặt xuống giường, cô lại bật lên hừ hừ ha ha mà đánh loạn xạ, còn gọi một tiếng: " hoạt thi mau biến đi!!"

Xong rồi cô còn giơ tay trái, vừa cười vừa vẽ loạn bằng ngón trỏ, Đàm Tiếu bất đắc dĩ: " gì vậy?"

Tần Thái lẩm bẩm nói mớ: " bùa đuổi yêu......"

Đàm Tiếu cạn lời, hơn nửa ngày mới đẩy tay cô ra: " tôi thấy cô nên vẽ bùa hàng ma rồi tự dán lên người đi, nếu không sớm muộn gì cũng điên..,"

Tần Thái ngủ đến nửa đêm, đột nhiên cảm thấy có chút lạnh lẽo. Cô vốn mẫn cảm với âm khi nên lập tức mở to mắt, thì ra là phòng của mình ở biệt thự của Thông Dương Tử. Đàm Tiếu đang ngủ bên cạnh, nhưng quần áo chỉnh tề rất quy củ.

Âm khí đến từ chỗ nào?

Cô giương mắt liền thấy, có thứ gì màu trắng dán trên tường, một cái mặt người to như cái chậu rửa!!

Má, sao cái chậu rửa mặt kia lại ở đây?!

Cô đang sợ hãi, lại nhớ đến câu Bạch Cập nói lúc ban ngày kia: " ngươi nên báo ba mươi vạn luôn đi, đỡ phải rắc rối"

... sư thúc, người như vậy thật không phúc hậu...= =

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »