Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4671 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 109
ngày 21 tháng 5, a

❊ ❊ ❊

Deyun

Mấy năm nay không về nhà, đối mặt vói ánh mắt hi vọng của người nhà. Tần Thái còn có thể nói gì được đây?

Cô chỉ ném xuống một câu: "Đi tự thú?"

Đương nhiên Tần Tiểu Vinh không muốn đi: "Mày thì biết cái gì? Tao không có bằng lái, lại còn uống rượu, nếu tự thú thì sẽ phải ngồi tù!"

Tần Thái nhìn chằm chằm hắn, Tần Tiểu Vinh vừa tiếp xúc với ánh mắt kia, liền không nhịn được mà rung mình. Tần Thái chỉ lặp lại: "Đi tự thú."

Cái kiểu tự tin này làm Tần Tiểu Vinh dâng lên chút hi vọng: "Mày...có thể giúp tao không ngồi tù?"

Tần Thái xoay người rời đi.

Đi ra khỏi tầm mắt người nhà, cô lại tiếp tục chạy vội. Lần này điểm đến là nơi ở của Bạch Cập. Từ sau khi Nguyệt Hiện tỉnh dậy, Bạch Cập đã quay về nơi ở trước. Tần Thái thầm nghĩ có lẽ hắn nghi kị việc mỹ nhân tỉnh lại còn có cô trợ giúp.

Lúc này trời đang dần sáng, bên tai cô ngập tiếng gió. Tần Thái nghĩ thầm không biết bản thân có thể nhanh đến mức nào, liều mạng mà chạy. Vì thế cho dù có chạy bộ buổi sáng thì cũng chỉ thấy bóng mờ lướt qua.

Lúc này Bạch Cập đang ngủ, nhìn thấy Tần Thái làm hắn có chút ngoài ý muốn: "Chuyện gì?"

Tần Thái đứng trước cửa, trên trán không có mồ hôi, cũng không hề thở dốc, chỉ là cô cảm thấy mỏi mệt, có cảm giác thiếu nước: "Tôi muốn cùng sư thúc giao dịch."

Bạch Cập thoáng nghiêng đầu suy nghĩ một chút: "Ta cảm thấy ngươi không có gì để trao đổi."

Tần Thái nhìn thẳng hắn: "Nếu đã giao dịch, đương nhiên tôi có thứ anh cần."

Lúc này Bạch Cập mới mở cửa cho Tần Thái vào phòng. Bên trong vẫn bài trí như cũ, nhưng Nguyệt Hiện đã tỉnh. Lúc này cô đang mặc váy ngủ màu trắng, cũng nhìn Tần Thái.

Giọng nói Bạch Cập dịu dàng đi rất nhiều: "Là sư điệt của anh. Chúng ta bàn chuyện, em ngủ tiếp đi."

Nguyệt Hiện gật đầu, lại cười với Tần Thái một chút, xoay người về phòng.

Mỹ nhân nhất tiếu khuynh thành, mỏi mệt của Tần Thái cũng phai nhạt chút. Cô rót cho mình một cốc nước, nếm chút ít, lại phát hiện bản thân hoàn toàn không thích hương vị này.

Bạch Cập ngồi xuống sô pha, trên người hắn chỉ mặc đồ ngủ, thần sắc không kiên nhẫn: "Nói đi."

Tần Thái dựa người vào sô pha, không nhanh không chậm mở miệng: "Lúc đầu tôi tiến vào thân thể của Nguyệt Hiện, liền phát hiện bên trong sư thúc có gieo một ít tàn hồn. Lúc đó không biết là cái gì, có dùng âm mắt nhìn một chút."

Vẻ đạm mạc trên mặt Bạch Cập dần biến mất, mày nhăn lại. Câu chữ Tần Thái rõ ràng: "Mới bắt đầu tôi chỉ có thể đi vào ba hồn bốn phách, vì trong cơ thể cô ấy có sẵn ba phách. Sau đó tôi tẩm bổ cho tàn hồn đó, chậm rãi bổ sung phần còn thiếu của hồn phách."

Bạch Cập khôi phục sự lãnh đạm: "Tiếp tục nói."

"Đến một ngày... lúc sư thúc lôi tôi ra khỏi cô ấy rồi ném đi, bốn phách của tôi đang liên kết với một mảnh nhỏ hồn phách cô ấy. Lúc đi, không cẩn thận lấy mất đi một phách."

Ánh mắt Bạch Cập như đao: "Cho nên?"

Tần Thái nhìn thẳng hắn, cố gắng không hiện lên nỗi sợ hãi để hắn nhìn: "Cho nên mặc kệ sư thúc bồi bổ như thế nào, thì chắc chắn đến nay cô ấy vẫn còn thiếu một phách."

Bạch Cập tức giận đến bật cười: "Ngươi muốn đổi cái gì?"

Tần Thái thưởng thức ly giấy đựng nước ấm, thật lâu mới thở dài, hạ quyết tâm: "Bên giao lộ đang thi công, ước chừng hơn 11 giờ tối qua có một vụ tai nạn giao thông, một bà lão chết tại chỗ. Nội dung giao dịch, cứu sống bà ấy."

Hắn bắt đầu khó hiểu: "Bà lão? Lần này là mẹ ngươi hay là bà ngoại?"

Tần Thái lắc đầu: "Chỉ cần sư thúc cứu bà ấy."

Bạch Cập thật sự không hiểu: "Ngươi giấu một phách của Tần Thái, biết rõ thứ này có giá trị với ta, bây giờ lại chỉ muốn cứu một bà lão? Cứ cho là cứu được, bà ta có thể sống được mấy năm? Có thể giải thích một chút, có mục đích gì sao?"

Tần Thái lắc đầu: "Cứu bà ấy."

Bạch Cập đứng dậy, đi lấy cái rương màu đen nhỏ. Tần Thái cảm thấy càng lúc càng khát, cũng không biết phải uống cái gì. Bạch Cập nhìn sắc mặt cô, hừ lạnh một cái: "Đi uống máu đi, răng nanh ngươi đang vươn ra kìa."

Tần Thái sờ sờ khóe miệng, thật đúng là.

Thật sự quá khát, toàn thân cô bắt đầu vô lực. Bạch Cập sợ cô làm thương tổn đến Nguyệt Hiện, đương nhiên muốn đuổi cô đi cho nhanh nhanh. Tần Thái lại không nhiều lời, chỉ cần Bạch Cập có thể đi cứu người, cô cũng không ngốc mà ở lại nơi này.

Ra khỏi tiểu khu, Bạch Cập lái xe tới, thấy Tần Thái ngồi dưới bảng thông báo bên cạnh chiếc ghế dài. Xe đi ngang qua người cô, không biết tại sao hắn lại nhắc một câu: "Mau chạy nhanh đi, nếu không mặt trời mọc lên thì ngươi bị phơi thành bột đấy."

Tần Thái cũng muốn đi lắm, nhưng người cô đến chút lực còn không có. Răng nanh lại càng lúc càng dài, cô che miệng lại: "Sư thúc đi trước đi."

Bạch Cập đưa tay kéo cô lên xe, hắn vốn không quan tâm Tần Thái sống hay chết, nhưng Tần Thái thật sự chết đi thì hắn biết đi nơi nào tìm lại một phách kia cho Nguyệt Hiện?

Tần Thái nằm ghế sau, môi dần khô đến nứt ra, cô xin giúp đỡ: "Sư, sư thúc, mua giúp tôi một bao máu đi."

Bạch Cập không phải không muốn giúp, nhưng quả thật không có biện pháp. Cũng mãy bà lão kia được đưa đến nhà xác của bệnh viện. Hắn xách Tần Thái từ trong xe ra: "Tự đi trộm."

= =

Tần Thái mua một bao máu, trốn vào xe mà uống ừng ực. Trước giờ cô không hề biết thứ chất lỏng đỏ tươi này lại ngon đến vậy. Sự đói khát từ dạ dày dần dần biến mất. Thay thế là sự ấm áp thoải mái. Cô liếm liếm miệng, có chút chưa đã thèm.

Thì ra máu ngon đến vậy!

Người nhà bà lão chưa đi, lúc này còn đang quay quanh cảnh sát hỏi đông hỏi tây. Tần Thái nghe được tiếng người con trai cùng con dâu của bà lão, gọi hai người đén: "Tôi là người thân của tài xế gây tai nạn."

Cô vừa báo thân phận, đối phương lập tức kích động. Người phụ nữ bắt đầu khóc rống lên: "Ôi mẹ đáng thương của con, sao mẹ lại chết thảm như vậy! bọn đâm người thật táng tận lương tâm mà..."

Tần Thái nhanh ngăn họ lại: "Mẹ hai người rất nhanh sẽ sống lại, hơn nữa tôi có thể trị liệu vết thương cho bà. Tôi đảm bảo sẽ khỏi, so với trước khi bị tai nạn còn khỏe hơn."

Bà lão họ Vương, năm nay 68 tuổi, chồng đã qua đời. Sở dỉ tối tăm còn ra đường, là vì cãi nhau với con dâu, bị cô ta đuổi ra khỏi nhà. Lúc này cô con dâu vẻ mặt vội vàng: "Cô nói bậy gì đó, người đã chết! Giấy báo tử đã ký, cô còn muốn trốn tránh trách nhiệm sao?!"

Tất nhiên Tần Thái không hề muốn trốn tránh trách nhiệm: "Không, tài xế đã tự thú. Tôi nghĩ... tôi có thê bồi thường cho hai người một số tiền, còn lại... thì ngừng truy cứu."

Cô vừa nói xong, hai vợ chồng đối phương liếc mắt nhìn nhau một cái, tên đàn ông nhìn từ trên cao xuống: "Mày cho rằng tiền có thể mua được mạng sống của mẹ ta sao? Cái tao cần là mạng đền mạng!"

Tần Thái trầm mặc: "Bây giờ tôi không có nhiều tiền, hai người đưa ra cái giá đi."

Hắn nhìn sang vợ, hai người đi qua một góc để thương lượng. Cuối cùng người vợ đi tới: "Muốn đền mạng cho mẹ chồng tôi, ít nhất 80 vạn!"

Tần Thái dùng điện thoại kiểm tra số dư trong tài khoản ngân hàng, lần cô chết đã bị tên tài xế taxi lấy đi 80 vạn, không biết còn bao nhiêu. Tần Thái nghĩ chuyện này có Đàm Tiếu với Sa Ưng lo, cũng không hỏi nhiều.

Khi đó, Đàm Tiếu đã chuyển tiền từ Thông Dương quán vào thẻ của cô, hiện tại bên trong có hơn 160 vạn. Tần Thái yên tâm—— nếu mà trong thẻ không đủ tiền thì cô thật không biết kiếm đâu ra, cô ở tt được một tháng mới chỉ 2 ngàn, hơn nữa còn bị trừ hai tháng lương.

Cô nói với hai vợ chồng: "Được, 80 vạn thì 80 vạn."

Hai người họ lại liếc mắt nhìn nhau, người vợ hỏi: "Làm sao để tin được cô?"

Tần Thái hỏi số thẻ của người đàn ông, chuyển thẳng 80 vạn qua. Hắn nhận được tin nhắn từ ngân hàng, nhất thời không thể tin được. Tần Thái thấy trong ánh mắt hai người này lóe lên sự vui mừng.

Chừng mười phút sau, Bạch Cập đi ra khỏi nhà xác.

Tần Thái đi tới, hắn gật gật đầu, nói với Tần Thái: "Ngoại thương thì ngươi tự xử, muốn bà ta sống bao lâu?"

Con trai và con dâu bà lão đều ngây người. Tần Thái hỏi: "Thọ mệnh còn lại của bà ấy là bao nhiêu?"

Bạch Cập không cần tính toán: "Bà ta có thể sống đến 78, còn 10 năm."

Tần Thái thoáng do dự, cô rút thẻ hội viên của nhân gian ra. Trong thẻ còn chứa một ít phúc lộc thọ thu từ cấp dưới và số tuổi tích được. " Thêm mười năm nữa."

Bạch Cập cầm lấy thẻ, hừ lạnh một tiếng: "Ngu ngốc."

Không như đổ nước từ chén này vào chén khác, di chuyển số phúc lộc thọ sẽ phát sinh hao tổn. Nghĩa là bổ mười năm, thì cần tầm 20 năm. Cũng may đang là Huyền Thuật sư pháp lực cao minh. Nếu chỉ là những người khác, chắc có 100 năm thì cũng không bổ nổi thành 10 năm.

Trong thẻ Tần Thái chỉ có tầm 20 năm tuổi thọ, chẳng trách Bạch Cập thấy cô ngu ngốc.

Bạch Cập cầm lấy thẻ, đang định đi thì bên ngoài có tiếng lộn xộn. Cảnh sát lại thông báo: " Mẹ các người bỗng nhiên sống dậy rồi, các người đi theo tôi."

Cả con trai bà lão lẫn vợ hắn ta đều ngây người. Cùng nhau đi theo cảnh sát, quả thật nghe được tiếng của bà lão rất rõ ràng. Bà ấy còn có chút mơ màng: "Con trai à, sao mẹ lại ở đây??"

Con trai lẫn con dâu đều tránh thật xa, ánh mắt sợ hãi như đang gặp quỷ.

Tần Thái không quên nhắc nhở bọn họ: "Người đã không có việc gì, vết thường trên người thì cứ đưa tôi sinh thần bát tự, tôi sẽ chữa giúp. Bây giờ có thể xuất viện. Tài xế đã đâm bà lão sẽ chịu trừng phạt, nhưng tiếp theo....hy vọng các người không truy cứu nữa."

Cô đi mua vài bao máu, xoay người đi ra khỏi bệnh viện, ngoài trời đã sắp sáng, phải nhanh về nhà thôi. Vừa mới ra cửa, chưa đi đến xe thì đột nhiên có người đuổi theo từ bệnh viện.

Tần Thái quay lại thấy là con trai bà lão và con dâu, bọn họ thở hồng hộc chạy về phía này, cô hơi nhíu mày: "Còn có chuyện gì nữa?"

Hai người vội chạy tới trước mặt cô, thở hổn hển rất lâu, rốt cuộc thì cô con dâu chủ động mở miệng trước: "Mẹ chồng tôi thật sự có thể sống thêm mười năm?"

Tần Thái không thể hiểu: "Đương nhiên. Trong thẻ của tôi chỉ còn nhiêu đó, không hơn được. Hơn nữa dương thọ bà ấy cũng chỉ như vậy, nhiều hơn nữa sẽ trở ngại việc luân hồi."

Người con trai và lão trầm mặc, Tần Thái không rảnh tiếp bọn họ: "Tôi còn có việc."

Người phụ nữ đánh chồng mình một cái, hắn mới mở miệng: "Có thể hay không.....đừng cho mẹ tôi....sống thêm lâu như vậy?"

Nhất thời Tần Thái ngẩng ra, vợ hắn nói tiếp, cô ta nói còn nhanh và rõ hơn chồng: "Không cần phải sống thêm lâu như vậy, chẳng phải bà ta bị tai nạn chết sao? Cứ để bà ấy chết như vậy đi. Dù sao cũng đã lớn tuổi rồi, chồng bà ta cũng đã chết nhiều năm, cứ lẻ loi như vậy để làm gì?"

Cuối cùng Tần Thái cũng hiểu được. Cô nhìn kỹ hai người trước mặt, xoay người lên xe.

Lúc này hai người kia đang nóng vội, thậm chí người vợ còn thấp giọng hỏi: "Nếu không...chúng tôi trả lại cho cô hai vạn, chỉ cần 78 vạn, chỉ cần bà ta không sống lại, cô xem thế nào?"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »