Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4713 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 185
ngày giỗ

❊ ❊ ❊

DeYun

Ngày 6 tháng 11 là ngày giỗ của Tần Thái.

Cô trở về Thiên Lư Loan, cũng may nghề Tiên Tri muốn nghỉ thì nghỉ không cần phải xin aui, Lục Thiếu Hoài rất nể trọng cô, dù mấy ngày rồi không đến tổng bộ mà không ai nói gì.

Ngày giỗ đối với cô rất quan trọng, hôm nay là ngày cô được nhận nhiều niệm lực từ hương khói. Nói đơn giản hơn là ngày cô hấp thụ được nhiều năng lượng hơn ngày thường.

Sa Ưng và nhóm Thanh Hạt Tử đã sớm thông báo cho tín đồ, nói là ngày sinh nhật của Âm thần Ngọc nữ. Các miếu thần khắp nơi cần làm lễ chúc mừng. Mà Tần Thái cũng phải hiển linh để thu thập được nhiều tín đồ hơn.

Sau khi bọn họ đi lo liệu, bây giờ cô đã có 6 thần miếu ở 6 nơi khác nhau. Trong vòng một ngày mà hiển linh đến sáu nơi thì chắc chắn không kịp. Nhưng không sao, Tần Thái đã có biện pháp. Thời gian chênh lệch giữa nhân gian và âm giới nơi cô nhập định là 1:365.

Cũng chính là ở nhân gian 1 ngày, nơi đó sẽ là một năm, cô có thể đi vào đó để hiển linh sáu lần, thời gian vô cùng dư dả.

Muốn đi vào âm giới, thì không thể đem Đàm Tiếu đi cùng, hồn phách của anh không có tu vi vừa vào sẽ bị dại. Tuy rằng tu vi Huyền thuật của Sa Ưng không cao nhưng hồn phách mạnh mẽ hơn Đàm Tiếu nhiều. Tần Thái đưa anh đi cùng tiện thể giải buồn dọc đường.

Hoạt động mừng sinh nhật Âm thần Ngọc Nữ ở núi Chiếm là long trọng nhất, cũng là nơi cô có nhiều tín đồ nhất, hơn nữa nơi này có chị và anh rể cô chủ trì nên Tần Thái đến đây đầu tiên.

Chị cô đang chỉ huy mọi người nâng đồ cúng vào trong miếu, dọc đường còn vang dội tiếng trống tiếng chiêng, náo nhiệt hơn cả lễ mừng năm mới. Rất nhiều tín đồ đang đứng chờ bên ngoài, trên tay đủ loại hương nến. Nhìn quanh miếu bây giờ đã nhiều đồ hơn không ít, có đèn trường mệnh, khóa bình an, tháp cầu phúc các thứ.

Anh rể Tần Thái đang điều phối phát thẻ vào thắp hương, nhiều ít dựa vào số tiền cúng dường. Tần Thái không thích kiểu này, nhưng cô không tự ra mặt nên đành thôi.

Đợi đến khi tiếng chuông vang lên, các thiện tín bắt đầu quỳ lạy, cửa lớn Thần Điện Ngọc Nữ được mở ra. Các thiện tín được thẻ cao sẽ vào trước, thắp hương dập đầu, niệm cầu luôn miệng. Tần Thái chăm chú nghe thì biết người này đang cầu con trai hết bệnh tâm thần phân liệt.

Chuyện bọn họ cầu rất nhiều, cô không có khả năng đáp ứng hết rất cả. Nhưng cô sẽ thực hiện cầu mong của người thắp hương đầu tiên.

Cô đến nhà tìm người con trai bị bệnh đó, đã mười ba tuổi mà bệnh tầm 6 năm. Cứ luôn mắng chửi người khác, dường như luôn nghe có giọng nói bên cạnh. Tần Thái nhìn một chút thì phát hiện có một cỗ sát khí bám vào người cậu nhóc, thứ này ảnh hưởng rất lớn đối với hồn phách, nó sẽ từ từ quấy rối rồi dung hợp vào.

Bây giờ cả thiên hồn, giác hồn đều có dấu hiệu bị xâm nhập. Cho nên cậu luôn nghe thấy âm thanh kỳ lạ, thực chất là đó là do hồn phách bị hỗn loạn, cũng chính là...ảo giác.

Tần Thái tách hồn phách cậu thành từng mảnh nhỏ, rồi dùng năng lượng ngũ hành tương đồng với hồn phách dần dần gia cố lại, sửa chữa những nơi bị sát khí bào mòn, nhanh chóng lắp ráp.

Sa Ưng vừa xem vừa tấm tắc khen: "Thiên địa tạo hóa, thật là kỳ diệu."

Tần Thái hôn nhẹ lên má cậu nhóc một cái, tiện thể kiểm tra cỗ sát khí kia, thì ra là lúc làm nền nhà đã động đến chúng nên ám lên người cậu. Cô niệm chú trừ sát khí, cậu bé đã yên tĩnh hơn, hơi thở đều đều như đang ngủ.

Tần Thái sờ sờ đầu cậu, rồi cùng Sa Ưng đến thần miếu tiếp theo.

Giải quyết xong vài nơi, đến khi tới chỗ thôn Sa Giếng thì có việc bất ngờ xảy ta. Thôn Sa Giếng tương đối nghèo, thần miếu của cô phải dựng ở những nơi như thế này mới không gây chú ý.

Thế nên thần miếu kiểu này không lớn, mà ở đây còn xây miếu trên núi, xung quanh cắm rất nhiều cờ xí cao cao. Bọn họ chen chúc một hồi vô tình đẩy ngã một cột to cao tầm 3 mét. Trên núi không có chỗ che chắn được, một khi ngã xuống thì hậu quả không dám tưởng tượng.

Bọn họ đang kinh hoảng, bỗng nhiên đương lúc cột cờ kia ngã xuống hóa thành vụn gỗ nhỏ rải đầy trời, không có thương vong.

Sa Ưng đứng phía sau Tần Thái, khen: "Làm rất đẹp."

Đám người kia dại ra tầm năm sáu phút, sau đó ồn ào bái lạy Âm Thần Ngọc Nữ, cám ơn thần nữ đã hiển linh. Danh tiếng Âm Thần Ngọc Nữ từ nay thêm lan xa.

Xử lý xong sáu chỗ, cùng lắm chỉ mới 10 giờ sáng. Mà trong âm giới thì đã trải qua gần một tháng.

Tần Thái tỉnh lại khi đang gối đầu lên ngực Sa Ưng, anh xoa tóc cô còn cầm tay cô đưa xuống dưới. Mặt Tần Thái đỏ rực, cô giận: "Đầu anh chỉ nghĩ đến chuyện này thôi à??"

Sa Ưng hôn lên trán cô, mũi anh cao và thẳng, cùng đôi mắt sâu nên lúc nhìn chăm chú người khác thật sự rất gợi cảm. Tần Thái đẩy anh ra: "Cô ấy còn ở tầng hầm."

Đương nhiên là cô đang nói đến "Sa Ưng thích nhất". Anh cởi khóa quần, cầm bàn tay nhỏ của cô vói xuống: "Giúp tôi trước đã."

Tần Thái hơi quay mặt đi, Sa Ưng vẫn nắm chặt tay cô nhẹ nhàng chỉ dậy cách vân vê. Hơi thở Sa Ưng càng lúc càng nặng nề, mặt Tần Thái ửng đỏ, rốt cuộc vẫn thuận theo ý anh.

Đến trưa mọi người tụ tập ăn cơm, xem như là ăn đám giỗ...Chà, dùng từ đám giỗ thì không đúng lắm, nhưng coi như là cúng đi.

Đối với Thông Dương Tử, việc Đàm Tiếu hầu hạ ông ta đã là thói quen. Tuy rằng hiện tại Tần Thái là bà chủ của anh, nhưng đối mặt với Thông Dương Tử thì anh vẫn thiếu khí thế như xưa.

Thông Dương Tử cứ quát mắng anh hằng ngày, rồi dùng như trợ lý của ông ta. Hơn nữa mắt Thông Dương Tử cao hơn đỉnh đầu, làm sao đặt đám lâu la vào mắt, cho nên ông ta cũng hờ hững cả với Tần Thái.

Do đó nhân duyên của người này kém trầm trọng.

Chức Bộ trưởng của ông ta chưa được thông qua nên bây giờ không có việc để làm, tuy Thông Dương Tử đã hiểu sơ sơ tình hình hiện tại nhưng ông ta vẫn hận Tần Thái đến nghiến răng nghiến lợi, mà chẳng làm gì được.

Tần Thái khoang một vùng dưới tầng hầm cho Thông Dương Tử, hai người tách khu nghiên cứu riêng, coi như không làm phiền nhau. Nhưng có điều lúc nào Thông Dương Tử cũng cần sạc điện, một năm bốn mùa cần phải ôm Đàm Tiếu để bổ sung dương khí.

Trước kia Tần Thái không thấy sao, bâu giờ nhìn thấy rồi thì cảm thấy khó chịu. Đặc biệt là mỗi sáng đẩy cửa vào phòng Đàm Tiếu, thấy Thông Dương Tử đang nói chuyện vui vẻ với Đàm Tiếu trên giường =_=!!

Đương nhiên Đàm Tiếu cũng không vui, nhưng đấy là chủ cũ, không dám quá trở mặt nên đành chịu đựng. Cuối cùng Tần Thái phải bố trí hai Thủ Vọng Giả thay phiên nhau làm cục sạc cho ông ta. Hơn nữa còn cấm Thông Dương Tử bò lên giường Đàm Tiếu, lúc này anh mới được giải phóng.

Lúc ăn trưa cùng nhau, rõ ràng là Thông Dương Tử không hòa nhập được với mọi người, hắn nghĩ thì ra người ở bộ Tài nguyên bây giờ đều không có giáo dưỡng như thế sao, thật sự làm lạnh nhân tâm.

Bọn họ nào có giác ngộ đó, tập trung ăn uống no say mới thôi. Đang ăn một nửa thì có người đến, ai nhìn cũng sửng sốt, cả Thông Dương Tử cũng đần ra. Là Bạch Cập.

Thông Dương Tử đứng lên cung kính chào hỏi: "Bạch tiên sinh."

Bạch Cập không để ý tới ông ta, chỉ hất đầu nhìn Đàm Tiếu, anh nhanh chân tìm một đôi dép lê sạch sẽ. Bạch Cập đổi giày, sau đó tùy tay đưa áo khoác cho Đàm Tiếu rồi ngồi xuống bàn.

Thông Dương Tử vẫn đang đứng, ông ta không biết có nên ngồi hay không, Tần Thái đang cười thầm trong lòng, đúng là ác gặp ác hơn, sống lâu mới thấy nhiều trò hay mà. Lúc trước một tay ngươi sinh sát, muốn thiêu ai là thiêu. Giờ thì hay rồi, Nhân Gian này không ai coi trọng ngươi, còn một hai phải mặt nóng dán vào mông lạnh người ta. Chỉ một từ để hình dung, chính là tiện!

Đàm Tiếu lấy thêm bát đũa cho Bạch Cập, hắn múc cho mình một ít canh, sau đó ăn uống tự nhiên. Lúc này Thông Dương Tử không dám tỏ vẻ bất mãn nữa, trái tim đã băng giá rồi, Phán quan trưởng còn không có ý kiến thì ngươi là cái thá gì.

Tần Thái biết rõ vì sao Bạch Cập lại đến đây, không còn Nguyệt Hiện, chắc chắn là hắn không có tâm tình nấu ăn. Người giúp việc nấu nướng không hợp vị, bình thường chủ yếu là ăn ở ngoài, biết hôm nay là ngày giỗ của cô nên thuận tiện đến ăn ké.

Cũng may là mọi người đa số mang theo vẻ kính sợ, coi như là vinh dự khi được ăn cùng người đến ăn ké như thế này.

Ăn xong, Đàm Tiếu thu dọn bát dĩa, Tần Thái chỉ huy mấy mống ăn không ngồi rồi đi theo giúp anh. Còn Bạch Cập là mống bị liệt, hắn hất cằm ý bảo Tần Thái đi đổi cơ thể. Cô ỷ thế tiến vào lòng ngực hắn: "Hôm nay sư thúc tới không mang quà cúng gì sao?"

Bạch Cập không thích hợp tác: "Đừng nói xàm."

Cô liền đứng dậy: "Đàm Tiếu, để đó cho người làm rửa đi, chúng ta ra ngoài hát karaoke nào."

Sau đó nhóm bọn họ rồng rắn kéo nhau đến quán kara. Để lại một mình Phán quan trưởng, chà, cũng không tính là còn một mình, còn có Thông Dương Tử không hòa đồng đương nhiên là không được mời. = =

Lúc đi ra khỏi biệt thự, Sa Ưng nén cười, tuy là vẫn không an tâm: "Tính tình Bạch tiên sinh không tốt lắm đâu."

Tần Thái nhún vai: "Đừng để ý, người này còn hữu dụng, không ném qua một bên là may rồi."

Chơi mãi đến 12 giờ đêm, mệt rồi nên tan nhóm. Tần Thái xuống tầng hầm, vốn chỉ muốn đổi cơ thể khác thì bỗng cô nghĩ đến chuyện cô có thể biến cột cờ thành gỗ vụn, vậy có thể tự hóa cánh tay thành cánh chim không? Chà, vậy thì thật có phong cách đó!!

Cô đổi sang thân thể "Đàm Tiếu thích nhất" ngồi giữa phòng thí nghiệm. Cô tập trung niệm lực thử hóa da người thành lông chim. Đang thử nghiệm thì bỗng có tiếng từ phía sau: "Đang làm gì đấy?"

Tần Thái quay đầu lại nhìn, là Đàm Tiếu đang cầm nước trái cây đến: "Nhìn là biết cô đang làm cái gì kì lạ nữa à."

Tay anh cầm theo khăn lụa, bắt đầu lau mặt cho cô, Tần Thái tò mò: "Trên mặt tôi dính gì à?"

Đàm Tiếu lau một hồi, bỗng sắc mặt thay đổi, anh ném khăn lụa xuống đất, lùi về sau vài bước cùng môi trắng bệch. Tần Thái thấy trên khăn dính gì đó như bùn đen.

Cô ngẩng đầu lên nhìn Đàm Tiếu, đang định nói gì thì anh lắc đầu, hoảng loạn: "Tôi..tôi lên trước."

Sau đó anh đi như bay khỏi tầng hầm.

Tần Thái không lo cho anh, cô lấy gương soi mặt mình, vừa nhìn là hết cả hồn. Cả mặt cô biến thành thứ có màu đen giống nhựa đường. Ban đầu Đàm Tiếu không biết đó là gì, cứ lau mãi thì chạm phải răng của cô, mới phát hiện thứ này chính là mặt Tần Thái.

Cô vẫn chưa thành thạo chuyển hóa các nguyên tố, xảy ra lỗi này cũng không quá lạ.

Cô đổi ngược quá trình chuyển hóa lại thành gương mặt như ban đầu. Nhưng vì không đủ nguyên liệu nên mặt có phần gầy hơn, do bị dính lên khăn tay rồi.

Cô đi lên tầng trên, Sa Ưng và Tang Cốt Nê đang chơi game, Thông Dương Tử thì xem báo, không thấy Đàm Tiếu.

Cô phát hện toilet bên tay phải đang khóa cửa, gõ gõ lên đó: "Đàm Tiếu, anh không sao chứ?"

Tầm mười mấy giây sau, giọng Đàm Tiếu truyền ra: "Tôi không sao, lát nữa sẽ ổn thôi."

Tần Thái cũng không định đi vào, cô vỗ vỗ lên cửa: "Đó là chuyện ngoài ý muốn, tôi đảm bảo là ngoài ý muốn thôi."

Bên trong có tiếng nước chảy, sau đó Đàm Tiếu mở cửa ra, trên mặt còn đọng nước: "Ừ, tôi biết."

Tần Thái ôm cổ anh, dùng tay lau nhẹ nước trên mặt Đàm Tiếu, anh hơi ngửa đầu tránh, Tần Thái buông tay ra: "Đàm Tiếu, tôi muốn ăn đá bào."

Đàm Tiếu lau khô tay, sắc mặt bình thường: "Được, tôi đi làm ngay."

Tần Thái đến chỗ sô pha cùng xem phim với Sa Ưng, anh thấy cô đang dùng "Đàm Tiếu thích nhất" thì không vui, hai người bắt đầu đùa giỡn. Đàm Tiếu đứng trước bồn rửa tay ngây người trong chốc lát, rồi bỗng cúi người vào bồn rửa trước mặt, nôn một trận nữa.

Tối hôm ấy Tần Thái ngủ cùng Đàm Tiếu, hôm nay anh thành thật không đụng chạm thân mật gì. Tần Thái nghiên người dựa vào lòng anh, anh không đẩy ra. Cô có chút lo lắng: "Đàm Tiếu, thật sự không có việc gì sao?"

Đàm Tiếu sờ mặt cô, rồi nhanh chóng thả ra chuyển sang vuốt tóc: "Không sao, hôm nay có chút mệt thôi, ngủ đi."

Cô không nghĩ nhiều, ngẩng đầu hôn lên cằm anh: "Ừ, ngủ ngon."

Đàm Tiếu hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô: "Ngủ ngon."

Hô hấp Tần Thái dần dần nhẹ tênh, cả một lúc sau Đàm Tiếu với đi vào giấc ngủ.

"Sao còn chưa ngủ?" trong phòng khách không bật đèn, chỉ có ánh sáng xanh nhạt hắt từ TV. Tần Thái đang cuộn người trên sô pha, mái tóc đen dài như suối vắt trên vai.

Đàm Tiếu đi tới đặt tay lên vai cô, nghiêng đầu cách một lớp tóc hôn nhẹ cô từ phía sau, Tần Thái từ từ quay đầu lại, gương mặt đen thui đầy bùn, nhỏ từng giọt từng giọt, lộ ra hàm răng trắng hếu cùng phần lợi đỏ như máu, và phần mắt lộ tròng...

Đàm Tiếu chợt bừng tỉnh, thì ra chỉ là mơ. Phòng ngủ yên tĩnh, chỉ có Tần Thái đang nằm trong ngực, yên tĩnh đến mức không có hơi thở. Dùng tay gác lên trán, anh không có dũng khí nhìn mặt cô.

Sáng sớm hôm say, lúc Tần Thái tỉnh dậy thì Đàm Tiếu đã rời giường.Trên bàn ăn đã bày sẵn bữa sáng, cô nhìn sang đồng hồ, mới 6 giờ rưỡi sáng, đi làm sớm thế à?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »