Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4690 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 118

❊ ❊ ❊

Deyun

Ánh sáng trong phòng yếu ớt, Yến Tiểu Phi cảm thấy mình đang say rồi.

Tần Thái chậm rãi cởi quần hắn ra, hắn có chút chấn kinh, đè tay Tần Thái xuống. Tần Thái ngước mắt lên nhìn thẳng vào hắn, sau một lát hắn lại nhẹ nhàng buông ra. Rốt cuộc cũng chỉ mới 17 tuổi, lại luôn ở trên núi nên quá dễ bị lừa.

Tần Thái biết việc sẽ thành.

Cô cởi quần lót Yến Tiểu Phi ra, thứ kia trông cũng không tệ. Nhưng không thể so với Đàm Tiếu hay Sa Ưng, với Bạch Cập thì lại miễn bàn.

Tần Thái nhẹ nhàng xoa nắn,lại nghĩ đến poster kia, thật tiện nghi cho tiểu tử ngươi.

Yến Tiểu Phi chưa từng trải qua sự kích thích này thế nên hắn chịu không nổi. Địa vị Yến Trọng Hoan ở Trật Tự không tầm thường, cho nên lựa chọn đệ tử thân truyền là ngàn chọn vạn tuyển.

Tâm tính Yến Tiểu Phi đơn thuần, Yến Tiểu Phi lại được dạy dỗ nghiêm khắc nên Yến Trọng Hoan nào cho hắn nếm thử chuyện này.

Tần Thái xoa đến khi nó đứng thẳng lên, Yến Tiểu Phi kêu hừ hừ nhẹ đong đưa theo. Tần Thái thích đùa dai, trước xoa cho hắn ra đã.

Yến Tiểu Phi cần tay cô, ánh mắt như đang khẩn cầu. Hắn vừa thở hổn hển vừa muốn duỗi tay đến quần Tần Thái. Tần Thái tính đi tính lại nhưng đã quên lúc hồn phách hấp dẫn nó giống như nam châm vậy. Không chỉ một phía Yến Tiểu Phi chịu tác động.

Lúc gần gũi hắn, tâm cô có chút xao động.

Dáng người Yến Tiểu Phi rất tốt, học Huyền thuật không chỉ học tâm pháp mà còn phải kết hợp với thể năng. Thể lực không tốt thì sao có thể đánh lâu dài với yêu ma quỷ quái?

Cho nên thứ trong quần cô cũng đứng dậy.

Tần Thái lột sạch quần áo Yến Tiểu Phi, lướt mắt nhìn kĩ hắn. Cơ bắp rắn chắc, tỷ lệ cân xứng, da thịt trắng noãn. Tần Thái học theo cách khiêu khích của Đàm Tiếu, chốc lát liền có phản ứng.

Tựa như đáp lễ Tần Thái, tay Yến Tiểu Phi vuốt ve cơ ngực cô, sau đó chậm rãi hướng xuống dưới, cởi thắt lưng cho cô. Tần Thái cảm thấy thân thể này đã có phản ứng. Từ lúc biết thuật đến nay, cô thường xuyên nhập vào thân thể đàn ông, nhưng chuyện này là lần đầu tiên.

Tần Thái cho rằng bản thân không bài xích đàn ông. Chứ gặp phải mộ cô gái thì tám đời sau cô vẫn không cương lên được đâu.

Mặt Yến Tiểu Phi đỏ lựng như quả táo, cởi xong thắt lưng liền vói tay vào trong quần Tần Thái,

Lúc này cả người Tần Thái cứng đờ, nhưng cô không thể để Yến Tiểu Phi phát hiện cái gì được—— cô đã có thói quen giả dạng mọi thứ, không cho ai phát hiện bản thân đang như thế nào.

Thứ kia bị người khác nắm, Tần Thái cảm thấy rất kì lạ. Yến Tiểu Phi lại động tay rất trúc trắc—— chuyện này thì Tần Thái đã biết nếu không muốn nói là hiểu rõ.

Cô nắm tay Yến Tiểu Phi, nhẹ nhàng dạy hắn.

Yến Tiểu Phi dường như chưa thỏa mãn, không bao lâu đã hướng đến phía sau cô. May mắn Tần Thái còn tỉnh táo, cô nhanh chóng phát hiện ra ý đồ của Yến Tiểu Phi.

Tần Thái cảm thấy thứ kia đã rất cứng, thật kì lạ, thân thể này vốn không đủ máu huyết, không thể đứng lên mới đúng. Xem ra hồn phách hấp dẫn nhau thật lợi hại, không lẽ là do Nguyệt Lão lười biếng nên nghĩ ra? = =

Rất nhanh, Tần Thái hiểu cái gì mà đàn ông đều là sinh vật nửa thân dưới. Cô có cái gì đó muốn phóng ra, muốn chạm vào thứ gì khác.

Loại cảm giác này rất khác lạ làm cô không quen. Yến Tiểu Phi lại muốn leo lên trên, Tần Thái đè ngược lại hắn —— hôm nay cô đến đây là để thực hiện ý đồ, sao có thể để hắn tự tung tự tác được chứ!?

Yến Tiểu Phi không đủ sức để tranh, chỉ có thể khẩn trương khép chặt hai chân.

Dường như bị t*ng trùng lên não, Tần Thái lật úp người Yến Tiểu Phi lại, liếc nhẹ qua vị trí cameras—— Yến Tiểu Phi ngươi lần này thảm rồi, hahaha

Đây là lần đầu của Yến Tiểu Phi, hai người lại không có kinh nghiệm, Yến Tiểu Phi phản kháng muốn đứng dậy: " Không muốn.....sẽ rất đau."

Nếu là trước đây hắn nói như vậy thì Tần Thái sẽ không quan tâm, nhưng bây giờ toàn bộ máu đang dồn về một chỗ.

Trong phòng tắm khách sạn có sữa tắm, Tần Thái lấy một ít làm chất bôi trơn.

Yến Tiểu Phi khẩn trương đến không biết phải làm gì, cuối cùng Tần Thái đẩy thứ đó vào, từ từ tiến vào được một nửa—— thân thể này không chỉ mạnh mẽ, mà nơi đó cũng quá lớn.

Yến Tiểu Phi gắt gao bám vào tay Tần Thái, làn da hắn rất trắng, khiến Tần Thái rất muốn ăn sạch.

" Nhẹ...nhẹ thôi..." Giọng hắn mềm mại trong khi Tần Thái vẫn từ từ tiến quân. Cuối cùng cũng vào hết, Yến Tiểu Phi khẽ ngẩng đầu rên một tiếng.

Toàn thân hắn đều toát mồ hôi, trên lưng đã ướt đẫm. Tần Thái lại thấy như vậy vô cùng gợi cảm, bắt đầu dùng sức vào ra liên tục. Yến Tiểu Phi như muốn bắt lấy thứ gì đó, ánh mắt mê mang bất lực.

Tần Thái không biết cảm giác kì lạ này là gì, hoàn toàn không giống với lúc cùng Đàm Tiếu lăn lộn. Cô càng lúc càng dùng sức, thân thể này rất khỏe càng làm càng hăng hái.

Tần Thái cảm giác chính mình điên rồi, thật sự điên rồi!! nhưng cô đã không dừng lại được.

Yến Tiểu Phi rất mệt, để Tần Thái thượng mình là cảm xúc rất mới lạ, thế mà hắn vẫn không muốn tự nhận bản thân không bình thường.

Ước chừng làm hơn một tiếng, ban đầu Yến Tiểu Phi còn giãy giụa, giờ chỉ còn xin tha: "Dừng lại, ngươi buông ta ra trước đi! Buông ta ra.... A...."

Về sau, hắn càng không thể động, Tần Thái thấy sắc mặt hắn đã đổi, đẩy nhanh tốc độ.

Thật vất vả mới xong, Yến Tiểu Phi thả mình vào sô pha, không còn sức để nhúc nhích. Chốc lát sau liền hôn mê không tỉnh.

Tần Thái gọi vài tiếng không thấy phản ứng, chỉ đành ôm hắn lên giường. Tần Thái vốn không muốn lăn lộn với hắn nhiều, nhưng hắn vẫn đổ máu không ít. Tần Thái dùng khăn ấm lau khô cho hắn, rồi đi kiểm tra di động thế nào, cô im lặng nhìn hình ảnh bên trong. Không ngoài dự đoán, cô thu được hình ảnh rất tốt, nhìn Yến Tiểu Phi còn đang ngủ với sắc mặt tái nhợt, cô bỗng có chút băn khoăn.

Thật ra cô chỉ không thích hắn khiêu khích mình, chỉ định chọc ghẹo một chút mà thôi. Không ngờ đến hai người....

Cô suy tính, thứ này không thể làm poster treo trước bàn dân thiên hạ, nếu sau này hắn còn đụng đến cô thì lấy ra dọa là được rồi.

Aizz,cứ như vậy đi...

Về lại biệt thự Thiên Lư Loan cũng đã là 10 giờ sáng. Lúc nhập vào thân thể khác cần phải "nạp điện", cô không dám ở lâu.

Sau khi cô đi, Yến Tiểu Phi ngủ hết bốn tiếng sau mới tỉnh. Nhìn dấu vết trên người mà thẹn quá hóa giận. Điên thật rồi, sao lại cùng một tên đàn ông mới quen biết chưa lâu làm....làm cái kia. Thậm chí tên hắn ta cũng không biết.

Hắn lập tức lao vào phòng tắm khách sạn, mở vòi nước nóng kì cọ thật mạnh, từng mảng màu đỏ nổi lên trên thân thể nhưng vẫn hài lòng. Hận không thể lột sạch tấm da này.

Mấy ngày kế tiếp Yến Tiểu Phi luôn đi đến cửa tiệm đồ ăn sáng kia để tìm tên đàn ông đáng chết nọ. Thế nhưng không thể gặp lại—— đã đạt được mục đích, Tần Thái còn đến đó làm gì?

Chỉ đáng thương cho Yến Tiểu Phi.

Bị cô ăn sạch sẽ, còn phủi mông bỏ chạy.

Chuyện này làm Tần Thái không có mặt mũi nhắc tới, đến Đàm Tiếu cũng không kể—— nói chung thì nó có chút biến thái. Cô chỉ là bị ảnh hưởng thôi, cô cũng bị hại bởi thứ hấp dẫn đáng sợ kia! Cứ như vậy an ủi bản thân, miễn cưỡng cố gắng quên đi.

Nhưng cô không nghĩ đến, cả Yến Tiểu Phi cũng không biết. Gần đây tâm tình hắn lên lên xuống xuống, chỉ không dám phát giận trước mặt Yến Trọng Hoan, còn ở bên ngoài thì hoàn toàn tỏ thái độ khó chịu cực kì.

Mà trong đó, người hắn ngứa mắt nhất chính là Tần Thái.

Hắn năm lần bảy lượt tới kiếm chuyện, đêm nay bắt Tần Thái mua trà sữa bảy lượt! cuối cùng còn bắt cô đi mua cả khăn ướt. Vốn dĩ Tần Thái không phải là người hiền dịu, thế nên cô liền ra tay.

" Nói đến khăn ướt,làm cho ta thật nhớ đến chuyện kia, Yến thiếu gia mau cho ta số cậu đi, ta gửi cho cậu xem cái này." Lúc đưa trà sữa cho Yến Tiểu Phi, Tần Thái nói nhỏ vào bên tai.

Yến Tiểu Phi đang bực bội, chẳng thèm nói lý với cô: " Cút"

Tần Thái lục tìm ảnh chụp trong điện thoại ra: " Số ngươi là bao nhiêu?"

Đương nhiên Yến Tiểu Phi không chịu hợp tác, Tần Thái lầm bầm: " A, Yến thiếu gia đã không có hứng, thì ta đây chỉ đành đưa lên màn hình lớn hơn thôi."

Tần Thái thật sự chuyển tấm hình kia vào máy tính bàn bên cạnh, Yến Tiểu Phi liếc mắt qua liền hồn phi phách tán!

Hắn nhanh chóng lao tới trước gập màn hình kia xuống—— tấm ảnh đó, là hắn nằm trên sô pha, cái thứ bên dưới kia còn đang đứng thẳng ngạo nghễ.

Tần Thái không chút hoang mang: " Đây chắc chắn còn chưa đủ hấp dẫn nhỉ? Ha, nếu Yến thiếu gia còn thấy thiếu, thì ta lại đưa thêm vài tấm. Bây giờ ta đi mua khăn trước, rồi về đưa Yến thiếu gia dùng thêm nhé."

Yến Tiểu Phi thở phì phò, kéo chặt cô lại, trong mắt chứa đầy hung quang: "Ngươi có mấy thứ này từ nơi nào?"

Tần Thái khinh khỉnh, lập tức nhìn thẳng vào mắt hắn, dùng hồn áp chế hồn. Người với người thì đây cũng được coi là một loại khí tràng. Đối với Huyền thuật sư, hồn phách càng mạnh thì khí tức sẽ càng mạnh.

Yến Tiểu Phi về cơ bản rất vững vàng, theo lý thì còn mạnh hơn Tần Thái. Nhưng lúc này hắn đang thế dưới, hoàn toàn mất tiên cơ nên đấu không lại cô.

Tần Thái nhìn hắn một lát, hắn cũng dùng mắt đối lại, lời nói vô cùng tàn nhẫn: " Ngươi nghĩ có trong tay những thứ này mà còn mơ tưởng rời khỏi đây được sao?'

Tần Thái không hề bị uy hiếp: "Yến thiếu gia, ta dám đưa cho cậu xem, thì đương nhiên đã nắm chắc đường lui. Cậu không biết bưu điện có chức năng gửi theo giờ định trước sao? Chỉ cần ta thao tác một chút, gửi đến toàn bộ Trật Tự, để xem dáng vẻ khuynh thành này chắc chắn được nhiều người cùng thưởng thức nha."

Yến Tiểu Phi tức giận đến méo mặt, khuôn mặt hắn hằn lên vẻ dữ tợn: " Tên kia....là người ngươi phái tới? cố ý chỉnh ta!"

Tần Thái buông tay: " Ta còn muốn hỏi Yến thiếu gia đây có sở thích với đàn ông từ lúc nào"

Lập tức Yến Tiểu Phi không còn khí thế ương ngạnh như bình thường, vẻ mặt của hắn không giấu được sự thất thố. Tần Thái cười lạnh một tiếng, đi ra ngoài mua khăn ướt.

Cô biết rõ ràng Yến Tiểu Phi sẽ không dám báo cáo chuyện này lên trên. Vài ngày tiếp theo hắn không hề tìm tới cô nữa.

Tần Thái an tâm, Hùng Thiên Lâm cũng không dám gọi cô đi mua này mua nọ.

Tần Thái càng mừng rỡ nhàn nhã, liền chạy về biệt thự Thiên Lư Loan. Mấy ngày nay Sa Ưng không về,Tần Thái nghĩ tên này đi tìm cái ăn nên không hỏi nhiều.

Lúc về nhà, Sa Ưng đang trong phòng tắm. Tần Thái nghĩ hắn đang tắm rửa nên đứng chờ bên ngoài. Nói chuyện với hắn mấy câu: " Mấy nay anh đi đâu uống rượu à?"

Thanh âm bên trong mang theo ý cười: "Không có thời gian uống đâu."

Tần Thái không tin, đang nói thì cô phát hiện bên dưới cửa phòng tắm tràn nước ra ngoài—— còn mang theo vệt đỏ!

Không biết Sa Ưng đã ở bên trong bao lâu, Tần Thái lắp bắp kinh hãi, vội gõ cửa: " Sa Ưng?! Anh làm sao vậy?"

Thanh âm rất nhẹ đáp lại: "Không sao."

Tần Thái nổi giận: "Mau mở cửa, anh không có việc gì mà lại chảy nhiều máu vậy sao. Không lẽ bà dì đến?! ( là kinh nguyệt đó)

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »