Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4801 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 158

❊ ❊ ❊

DeYun

Tần Thái ôm đứa trẻ bước nhanh về phía trước, đụng phải một người, là anh rể, Ngô Quân. Sắc mặt anh ta trắng bệch, lảo đảo chạy tới. Người trong thôn sau khi biết chuyện liền báo cho anh.

Tần Thái không rên đau, cô trở về nhà Tần Phương. Nhanh chóng ép hết nước từ trong bụng đứa trẻ ra ngoài, rồi bế thẳng vào phòng trong. Tần Phương chạy phía sau, Ngô Quân mờ mịt không rõ chuyện gì, chân như đang bước trên bông, tai ù lên không nghe được gì.

Tần Phương đã ngừng khóc, cô muốn xem tình hình con trai, đứng bên ngoài gõ cửa phòng: "Em Tư, em đang làm gì vậy, mau mở cửa cho chị đi."

Tần Thái lau khô đứa trẻ, rồi bắt đầu tụ địa khí, địa khí thuần âm, ánh mặt trời thuần dương. Cơ thể có dị mắt là chí bảo dùng để dung hợp khí âm dương. Cô dùng dị mắt chuyển hóa rồi chuyển dần dần vào giữa trán đứa bé.

Thân thể đã trở lại bình thường, nhìn qua như đang ngủ say.

Tức giận khiến cơ thể suy kiệt, thân cương thi thiếu sinh khí thì còn âm khí có thể dùng được.

Chờ đến hơn 7 rưỡi, sắc trời đã tối đen, Tần Thái mở cửa. Tần Phương đã khóc đến lạc giọng, Ngô Quân thì ngơ ngác ngồi bên ngoài, không nói được lời nào.

Cửa vừa mở là Tần Phương đã chạy vào, vuốt tay chân lạnh lẽo của con trai mình, nước mắt cô lại tuôn như suối. Các thôn dân tốt bụng bên ngoài đã chuẩn bị sẵn áo bố trắng, đây là tập tục của nơi này, mặc áo liệm cho người mất rồi bọc lại bằng vải bố trắng.

Tần Thái nhìn thoáng qua, nói chuyện với bí thư chi bộ thôn là Ngô Trung Dũng: "Chờ tôi một buổi tối, trước khi trời sáng đừng động đến đứa nhỏ."

Chuyện này xảy ra, Ngô Trung Dũng rất đồng cảm: "Em gái, người đã chết không thể sống lại, muốn...."

Chưa nói xong, Tần Thái đã ngắt lời: "Nhớ kỹ, trước khi trời sáng!!"

Cô chạy nhanh về hướng con đập, Ngô Trung Dũng lắc đầu, cô nương này đầu óc không được bình thường rồi?

Ông ta đi vào trong, Tần Phương còn đang ôm con khóc đến chết đi sống lại. Thân thể nho nhỏ trên giường đã lạnh, hoàn toàn không có hơi thở sinh mệnh. Ngô Trung Dũng vỗ vỗ vai Tần Phương: "Cố nén đau thương.'

Ngô Quân vẫn ngẩn người, không rên không ta. Tần Phương cũng không nói chuyện, tình cảnh như trời sập...

Ngô Trung Dũng đứng cạnh giường, yên lặng, rồi nặng nề thở dài.

Tần Thái đi vào đập nước, lúc này trời đã tối rồi, cô dùng cành liễu trên bờ bày một Chiêu Hồn trận đơn giản, ở giữa đặt cặp sách của đứa nhỏ. Lại dùng gỗ liễu khắc một hình người bên cạnh. Chờ đến lúc màn đêm đen nhất, cành liễu đong đưa, Tần Thái niệm pháp chú.

Ánh trăng tròn sáng trên bầu trời bị mấy che giấu, gió khuya lạnh xuyên qua vạt áo, thấm đến tận xương.

Thế mà Tần Thái lại túa mồ hôi, cô chạy cả ngày, cứu đứa nhỏ rồi giờ mở trận, khó tránh mệt mỏi.

Mặt nước không có động tĩnh, Tần Thái nhặt cái ống pháo hoa, dùng tay chọc mấy cái thành cây sáo đơn sơ, đặt trước người giả làm bằng cây liễu. Âm khí trong nước nặng, cũng có không ít thứ khác. Thứ đi lên đầu tiên lại là cá chép tinh, lúc này nó đã luyện thành nửa người nửa cá.

Nó chỉ dám trốn một bên, sau đó chậm rãi đi tới, đoạt lấy cây sáo giả rồi thổi lên.

Tần Thái chỉ đứng một bên, sau đó nhìn thấy một đứa nhỏ lén lút ló đầu ra. Đầu tiên là nhìn cá chép tinh thổi sáo, sau đó thấy cặp sách của mình. Tần Thái đứng cạnh canh giữ, chờ nó đến trước cái cặp, mới dùng lá liễu vẽ phù chú thu đứa nhỏ lại.

Đây mới chỉ là chủ hồn, phải tiếp tục chờ.

Cho đến khi cô thu được mười mảnh hồn phách về, Tần Thái liền đụng phải âm sai.

Nói đơn giản, Huyền Thuật sư giống như là luật sư. Chỉ là luật sư này làm việc với cả âm và dương, phụ trách hóa giải thị phi hai giới.

Duyên phận do Thiên Đạo, nói chung là biến số của vận mệnh. Chỉ cần phúc lộc đủ hậu, duyên phận đủ thời điểm, sẽ gặp được quý nhân cứu giúp.

Nhưng Thiên Đạo cũng sẽ có nguyên tắc, chuyện chưa xảy ra, đưa tay cứu thì kiếp nạn tự nhảy qua, nhưng nếu đã là chuyện quá khứ, nếu cứu thì sẽ vi phạm Thiên Đạo.

Tần Thái đã từng nhìn Bạch Cập tục mệnh cho Ngô Tích, cô biết làm người chết sống lại không phải là không có khả năng. Thế nên nàng mặc kệ âm sai, tiếp tục đi về phía trước.

Hai âm sai lập tức chạy vài bước đuổi kịp: "Người nào?Đứng lại!"

Tần Thái cười hì gì tháo hao tai, vòng cổ xuống: "Hai vị, đứa trẻ còn nhỏ, tôi phải đưa nó về. Nếu ra tay thật thì hai vị chẳng có chỗ tốt, đúng không?"

Âm sai cũng phân chính thức và không chính thức, chính thức được đưa vào biên chế, giống như đầu trâu mặt ngựa và Hắc Bạch Vô Thường. Không chính thức thì không vào biên chế, thường là người chết xuống nhậm chức. Nhiệm vụ vừa hiện lên tên người vừa chết thì lát sau sẽ phải đến lấy hồn.

Nhưng là không chính thức cũng sẽ có hạn chế, như là người phương nam sẽ lấy hồn người phương bắc, vị trí làm việc sẽ được sắp xếp để không xuất hiện tình huống con cái lấy hồn cha mẹ.

Hai âm sai mà Tần Thái gặp lúc này hẳn là không chính thức, vì bọn họ không nhìn ra được tu vi của cô.

Tần Thái cũng không nói nhiều, cô phóng tiên linh khí của dị mắt ra. Hai âm sai kia hứng chịu dương khí liền cả kinh, lập tức bỏ chạy. Tần Thái mang theo hồn phách đứa nhỏ về lại.

Thi thể đứa nhỏ đã đặt trước cửa nhà, tuy rằng theo phong tục trẻ nhỏ chết thì không cần làm quá mức, nhưng Ngô gia vẫn đốt rất nhiều tiền giấy.

Tần Thái ôm đưa nhỏ lên, chẳng nói chẳng rằng lại đi vào buồng trong.

Quan hệ giữa Ngô Quân với thôn dân ở đây không tệ, lúc này ai ai cũng nhìn... Cô nhóc này thật sự điên rồi sao?

Tần Phương chạy vào theo, Tần Thái đóng cửa chặn bên ngoài, cô cẩn thận đưa mười hồn phách cùng dương thọ trong thẻ vào cơ thể đứa nhỏ. Ngô Trung Dũng bên ngoài hô hào phá cửa, nhưng sức lực làm sao so lại được với Tần Thái.

Đến qua giờ Tý, bỗng nhiên bên trong có tiếng nói chuyện: "Dì tư? Sao dì lại đến đây?"

Tần Thái vỗ vỗ gương mặt nhỏ: "Về sau đừng ham chơi thế nữa."

Đứa trẻ rất ngoan, cầm lấy tay cô làm nũng: "Dì tư, con đói bụng."

Tần Thái sờ hết toàn thân đứa nhỏ, yên tâm đi ra mở cửa: "Để dì bảo mẹ con nấu cơm ăn."

Đứa nhỏ thấy đôi mắt sưng húp của Tần Phương, hô lên một tiếng rồi chạy ào vào người mẹ. Tần Phương sợ ngây người, Ngô Quân đứng phía sau cùng đám người Ngô Trung Dũng cũng hoảng.

Chuyện này....

Nhìn đứa bé đang tung tăng nhảy nhót, Tần Phương bỗng nhớ đến một chuyện. Em tư của mình lúc trước có đi theo một âm dương tiên sinh học nghề.

Cô kinh hãi nhìn Tần Thái: "Em tư..."

Tần Thái xua xua tay: "Về sau chăm sóc nó cẩn thận, em đi đây.'

Cô xoay người, đi ra khỏi cửa tầm trăm mét, Ngô Quân đuổi theo kịp nắm lấy cánh tay cô, hóa ra là bây giờ mới hồi phục được tinh thần: "Em gái, đã tối rồi còn đi đâu nữa, mau về nhà ăn cơm đã."

Chuyện này làm kinh động toàn thôn, ai ai cũng chạy đến xem. Đứa nhỏ vốn đã lạnh ngắt lại đang ăn ngấu nghiến trên bàn, bọn họ không nhịn được tấm tắc thấy lạ.

Tần Thái thành người có công lớn nhất, nhưng nàng chẳng có cảm giác thành tựu to lớn gì. Chỉ hơi mệt, muốn ăn gì đó rồi ngủ. Không ngờ các thôn dân ùa tới tìm cô, làm cô muốn nổ tung cả não.

Tần Thái giúp người này người kia điều hòa âm dương trong cơ thể, đuổi đi những âm vật quấn thân, còn bảo những người thực sự có bệnh thì đi bệnh viện.

Bỗng nhiên có cảm giác của chúa cứu thế.

Sa Ưng nhiều lần gọi đến, Tần Thái lại không dứt được công việc cứu chữa giúp người. Sa Ưng tỉ mỉ hỏi thăm chuyện gì xảy ra, cuối cùng mới bình tĩnh báo cho nàng: "Cô bỏ Nguyệt Hiện một mình ở thẩm mỹ viện à?"

Tần Thái nhíu mày: "Đã dặn Đàm Hải đưa cô ấy về mà?"

"Cô ta chờ cô sáu tiếng ở đó, Đàm Hải thấy lâu quá nên đã đi."

Lúc này Tần Thái hốt hoảng: "Nguyệt Hiện xảy ra chuyện rồi à?"

Sa Ưng vẫn rất bình tĩnh: "Không có, nhưng Bạch tiên sinh phải đi đón. Nói cho cô biết để chuẩn bị, hắn ta đang rất tức giận."

Tần Thái đành cười khổ: "Tôi đã biết."

Sa Ưng nghe thấy tiếng ồn từ đầu bên kia, hỏi: "Giờ cô đang làm gì đó? Chừng vào về?'

Tần Thái kể lại chuyện xem bệnh cho thôn dân, Sa Ưng im lặng một lát, bỗng hỏi: "Cô có nghĩ đến việc tinh tiến sức mạnh không?"

Tần Thái khó hiểu: "Ý anh là gì?"

Sa Ưng kể lại chuyện xưa cho cô.

Ngày xửa ngày xưa, trên núi có một cục đá, chỉ là một cục đá bình thường, sau đó người trong thôn lại thường xuyên đến chỗ nó thắp hương cúi lạy. Cầu mong nó phù hộ người trong thôn bình an.

Cũng chẳng phải là đất phúc, chỉ là nhiều người phát hiện nó ngày càng linh nghiệm, vì thế số người đến cung phụng cũng nhiều lên. Lâu dần cục đá trở thành thánh vật của cả thôn.

Tần Thái ngạc nhiên: "Tôi nghe sư phụ kể chuyện của Hồng Khuẩn lão tổ, cũng là ba cây nấm được rất nhiều người tế bái."

Giọng nói Sa Ưng khẳng định: "Tín ngưỡng thành kính, có thể tăng sức mạnh. Loại sức mạnh này cực kì trân quý đối với Huyền Thuật sư."

Tần Thái lại không hiểu: "Nhưng tôi chẳng phải thần, sao làm được?"

Sa Ưng cười: "Bây giờ không phải, ai biết sau này có phải hay không?'

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »