Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4737 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 175
sai càng thêm sai

❊ ❊ ❊

DeYun

Ngày hôm sau, Tần Thái đã không ngủ cả đêm để viết đống trận pháp rắc rối, làm Sa Ưng giật nảy mình: "Cô muốn làm gì vậy?"

Vẻ mặt Tần Thái rất hưng phấn: "Sa Ưng, tôi phát hiện năng lượng thổ trong quá trình chuyển hóa năng lượng từ thổ sang kim của ngũ hành, không chỉ tiêu hao năng lượng từ tự nhiên mà còn xói mòn năng lượng từ các nội tạng hành Thổ trong cơ thể người thi triển. Tôi cảm thấy chắc chắn là do năng lượng thay đổi trong quá trình chuyển hóa hình thành ra một loại năng lượng khác, nó tương tự với nguyên tố ngũ hành trong cơ thể, cho nên đã lấy luôn năng lượng từ cơ thể để tham gia vào quá trình chuyển hóa....."

Thao thao bất tuyệt một hồi, Sa Ưng thở dài: "Tôi vẫn luôn nghĩ mình là người thông minh....Nhưng cô đã làm tôi phải suy nghĩ lại. Được rồi, cô nói tôi phải làm gì đi."

Tần Thái lấy bức vẽ trận pháp tới: "Xin lỗi, tôi đã quên rằng chỉ số thông minh của anh có hạn. Anh xem, trước tiên tôi dùng pháp trận này, khóa năng lượng ngũ hành trong cơ thể lại, sau đó lại dùng pháp trận này, tạo ra một kết giới khóa khác, không cho năng lượng ngũ hành của ta bị xói mòn ra ngoài. Từ góc độ khoa học mà nói thì mỗi năng lượng đều có định luật bảo toàn. Cũng chính là nó sẽ không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi mà nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác hoặc từ vật này sang vật khác, và trong quá trình chuyển hóa đó, tổng năng lượng là một đại lượng không đổi. Nếu tôi dùng trận pháp ngăn nó lấy năng lượng từ cơ thể, như vậy tôi dùng bao nhiêu năng lượng thổ từ tự nhiên, thì sẽ chuyển hóa thành bấy nhiêu năng lượng kim.

Sa Ưng hít một hơi khí lạnh: "Cô là đang tính dùng một tấn cát hóa thành một tấn vàng sao?"

Tần Thái im lặng một chút: "Chà, có lẽ là không thể, chuyển hóa thành một tấn sắt hay đồng gì đó còn được. Khẩu quyết này trước tiên là chuyển hóa thành năng lượng kim trong ngũ hành, rồi lại từ năng lượng kim đó hóa thành vàng. Năng lượng kim có quá nhiều loại, bây giờ tôi chưa thành thạo nên sẽ rất khó."

Sa Ưng lại có hứng thú: "Được rồi được rồi, cô chuyển hóa thử xem. Nếu thành công thì cô chính là một đóa kỳ ba của Huyền môn."

Tần Thái hừ một tiếng, rồi bắt đầu bày trận, chỉ là pháp trận này dùng nhiều khẩu quyết, nguyên lý sắp xếp lại phức tạp, Sa Ưng chỉ có thể hiểu được một phần.

Suy nghĩ bày trận một lần là mất hai ngày, Tần Thái viết khẩu quyết dài đến 30 trang, nhìn rất lộn xộn không có quy luật nhưng lại lập được pháp trận. Nếu cô không phải là đệ tử của cả Bạch Hà và Bạch Cập thì không có khả năng bày được trận này đâu.

Tần Thái đang cực kỳ phấn khích, định chạy nhanh lên thử một lần. Đàm Tiếu sợ hãi giữ chặt cô lại: "Đổi thân thể khác rồi thử, đừng chơi đến hỏng cơ thể này!!"

Lúc này cô đổi sang thân thể nam, đứng chính giữa pháp trận.

Sau đó cô bày hết những đồ vật trấn trận, bắt đầu đọc từng chút một trên 30 trang kia.

Ban đầu Đàm Tiếu, Sa Ưng và Tang Cốt Nê rất chờ mong đứng một bên hóng. Kết quả là hai giờ sau Tần Thái vẫn còn niệm chú, bọn họ cảm thấy nhàm chán quá nên bỏ đi rồi.

Yến Tiểu Phi không có việc gì làm, hơn nữa vết thương cứ bị lại nên không đi đâu được, hắn nhàn rỗi không có việc gì, cứ đơn giản ngồi bên cạnh nhìn. Chuyển hóa năng lượng ngũ hành vốn là chuyện lạ, huống chi còn hóa một tấn cát thành một tấn kim loại.

Thật ra là lòng hắn đang hy vọng rằng, trong lúc Tần Thái thao tác chuyển hóa thuận tiện biến bản thân thành một khối kim loại luôn đi, sung sướng!!

Từ sáng đến tối Tần Thái vẫn niệm chú, Đàm Tiếu đứng ngồi không yên "Có cần gọi cô ấy đi ăn cơm không?"

Sa Ưng không thèm quan tâm: "Không đâu, nói không chừng cô ấy có thể từ đống cát đó làm mọc lên lương thực luôn đấy."

= =

Tối hôm sau, đương lúc ai ai cũng ngủ ngon. Tần Thái chạy lên từ tầng hầm với gương mặt phấn khởi: "Oa Oa Oa, người địa cầu ngu xuẩn các ngươi, mau mau dậy xem thành quả của lão phu!!"

Nửa tin nửa ngờ đi xuống, thấy đống cát lúc trước đã biến thành đống gì đó không rõ. Tang Cốt Nê nghiên cứu một chút: "Chà, quả là một phát minh vĩ đại...." Vẻ mặt của nó rất chân thành tán thưởng: "Họ Lam, trước kia quả là ta có thành kiến với cô, cô xác thật là người giỏi như thế."

Tần Thái cười đến không khép được miệng, Sa Ưng liếc mắt nhìn cô một cái: "Tôi thấy cô nên chờ nó nói cho hết lời rồi hẳn vui."

Tần Thái trừng mắt liếc anh, bên kia Tang Cốt Nê đang vuốt cằm, vẫn rất tập trung và cảm thác: "Vậy mà cô có thể chuyển hóa đống cát này thành đống phân chim...."

......

Tần Thái nhảy dựng lên: "Nhìn kiểu gì vậy hả, đây là sắt, là sắt đó, ngươi sờ xem!!"

"Này....là sắt sao?" Tang Cốt Nê cầm lên tay, sau đó chửi ầm: "Cái thứ vô dụng, ngươi hóa cát thành thứ này để là gì chứ hả?!"

Sa Ưng đi tới nhặt lên một ít nắm chặt trong tay, gương mặt liền biến sắc, tuy là vẫn còn thô ráp, nhưng đúng là khoáng thạch, hơn nữa hàm lượng sắt trong này không thấp. Cô ấy....thật sự đã làm được.

Anh còn chưa lấy lại tinh thần, nhìn Tần Thái giương vẻ mặt khoe khoang liền vỗ vỗ vai cô: "Tiếp tục nỗ lực."

Tần Thái vừa gặt được thành quả, rất tin tưởng vào khả năng của mình: "Trước tiên cần đơn giản hóa pháp trận này đã, cụ thể là thay đổi khẩu quyết chuyển hóa năng lượng."

Cô lại vui sướng chạy lại tiếp tục nghiên cứu, Đàm Tiếu nhìn đống quặng kia, ngơ ngác hỏi: "Cô ấy thành công rồi?"

Sa Ưng lắc đầu thở dài: "Cô ngốc này thật sự là một thiên tài."

Tần Thái giảm từ 30 trang xuống còn 20 trang, lại thử thêm lần nữa, lần này đã biến thành một đống quặng như bột phấn trắng. Mấy ngày nay Đàm Tiếu không được rảnh rỗi, liên lục giúp công nhân dọn khoáng thạch ra ngoài rồi xúc cát đưa vào trong. Đất cát phía sau vườn hoa đã đào thành từng hố lớn, sắp đào xuống tâm Trái Đất luôn rồi.

Nếu không được lấp lại mà cứ đào như thế, thành tựu của Tần Thái sẽ là tìm hiểu được tâm Trái Đất rỗng hay đặc đấy.

Mỗi lần có khẩu quyết nào cần sửa Tần Thái đều nhớ kỹ, cứ như vậy qua nửa tháng đã có thể thực hiện chuyển hóa trong vòng mười phút.

Trước đây vì chuyện hóa cát thành vàng có lực hấp dẫn hơn nên không có Huyền Thuật sư nào đi nghiên cứu hóa cát thành thứ khác. Cho nên thuật pháp cô sáng tạo ra là chưa từng có. Tần Thái từ từ tiến tới, từng bước một nghiên cứu cách hóa Thổ thành một thứ kim loại nhất định.

Khẩu quyết hóa cát thành vàng kia đã cho cô ý tưởng rất tốt.

Một tháng sau, bên Dưa Chuột gọi điện tới còn đưa đến cả một đĩa CD. Tần Thái vừa mở ra, trong đó lưu lại video của sáu chỗ có địa hình đồi núi. Dưa Chuột rất dứt khoát: "Sáu chỗ này tương tự với miêu tả của cô, hơn nữa đều tìm thấy dấu móng tay trên quả dưa. Mặt sau có hình của từng dấu đó, cô cần phân biệt chúng."

Tần Thái xem xong cả CD, không thể không thừa nhận rằng hiệu suất của Dưa Chuột quả thật rất tốt. Cô nhanh chóng nhận ra dấu móng của mình, trong lòng kích động khó nói thành lời. Lão gia tử, cuối cùng ông cũng phải hiện thân rồi, hahahahaha.

Cô nhanh chóng chuyển video này cho Bạch Hà, chuyện này cả Bạch Hà và Yến Trọng Hoan đều rất coi trọng, lập tức mở cuộc họp thảo luận lên kế hoạch. Tần Thái đưa toàn bộ tiền còn thừa cho Dưa Chuột, nhờ nó để lại họ dưa nhà mình để giám thị nơi đó. Đặc biệt là Lão gia tử.

Tìm được chỗ ở thì việc giám sát dễ dàng hơn rất nhiều. Chỉ là đấy là nơi núi sâu, hình ảnh được quay lại rất nhàm chán, toàn là màu xanh của cỏ cây. Chỉ có một chốc lát, Tần Thái cảm thấy kì lạ: "Người này là ai?"

Trong hình là một người mặc trường bào màu lam, dáng người cao ráo, dung nhan tuấn lãng. Tần Thái phóng to hình ảnh lên, người này.....sao lại quen mắt thế nhỉ?

Cô cố gắng suy nghĩ, nghĩ mãi vẫn không nhớ ra nên đành từ bỏ.

Ngày hôm sau, Tần Thái bị gọi về biệt thự của Nhị phu nhân, Nhị phu nhân nổi trận lôi đình vì ba ngày trước đã bảo dì Trân nói cho Tần Thái biết ngày mình rời núi. Vậy mà Tần Thái không hề đi đón, làm Nhị phu nhân phải đứng đợi trước tòa nhà một tiếng đồng hồ. Cuối cùng là dì Trân phải tự mình đến.

Tần Thái quỳ trên mặt đấy, nhìn thoáng qua gương mặt dì Trân, không nói một câu. Nhị phu nhân phát hỏa một hồi làm Tần Thái mặt xám mày tro. Việc này rất đặc sắc trong mắt dì Trân, cùng hùa theo Nhị phu nhân dạy dỗ Tần Thái.

Tần Thái rót chén nước trà giúp Nhị phu nhân nguôi giận, cũng may không phải là chuyện quá nghiêm trọng.

Sau khi về lại phòng, Tần Thái thấy dì Trân đã dán giấy note ngày Nhị phu nhân trở về trên tường phòng cô. Bà ta biết rõ gần đây Tần Thái không về biệt thự, cũng không gọi điện mà dán tin ở đây.

Tần Thái cầm lên cười cười, không nói gì.

Tối đó, lúc Tần Thái đang ngủ bỗng không kiềm chế được tự nhập định, khung cảnh là một siêu thị nhỏ, Nguyệt Hiện đang cầm một lọ nước sốt salad, và Bạch Cập đang nhẹ nhàng đi đến trước mặt cô.

Tần Thái bật dậy, đáng chết, rốt cuộc Bạch Cập vẫn tìm được cô ấy.

Sư phụ ơi là sư phụ, hai tháng rồi, một chút tiến triển cũng không có là sao?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »