Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4799 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 133

❊ ❊ ❊

Deyun

Vốn dĩ Nguyệt Hiện đang đánh giá Tần Thái, thấy cô đi vào thư phòng cũng đứng dậy đi theo, âm thanh mềm nhẹ như tấm sa mỏng: "Cô ấy bị thương rất nặng." .

========== Truyện vừa hoàn thành ==========

1. Trùng Sinh Để Gặp Người

2. Nghiệt Duyên: Cô Dâu Nuôi Từ Bé!

3. Chú Nhỏ

4. Con Gái Cũng Có Thể Trở Nên Mạnh Mẽ

=====================================

Hiển nhiên Bạch Cập không muốn cô ấy thấy Tần Thái, với bộ dáng hiện tại kia rất dễ khiến người khác buồn nôn. Hắn xoay người lấy DVD trên bàn đưa cho Nguyệt Hiện, giọng nói như lấy hết dịu dàng cuộc đời: "Em về phòng xem đi nhé, lát anh qua."

Bấy giờ Tần Thái mới biết bộ dáng Bạch Cập lúc chăm sóc Nguyệt Hiện như thế nào, nhìn vào Nguyệt Hiện chẳng thua kém diễn viên điện ảnh. Cho nên chính mình không cách nào so được.

Cô đi vào thư phòng cùng Bạch cập, theo sau là bốn người Trật Tự đang là phân thân của Tần Thái. Căn phòng nhìn qua là biết do người có tâm bố trí, nhìn vừa đơn giản lại rất tinh tế. Tường xanh lục đồng màu với thảm, đối với bàn làm việc màu trắng, vừa sạch sẽ vừa tươi mới.

Tần Thái ngồi xuống ghế gần nhất, Bạch Cập vừa nhìn liền nhăn mặt: "Ai cho ngươi ngồi?"

Nếu là trước đây, chắc chắn Tần Thái sẽ đứng thẳng dậy. Nhưng giờ cô vẫn ngồi đó: "Sư thúc cũng chưa bảo tôi đứng nha."

Còn dám phản bác cơ đấy!!

Bạch Cập lấy điếu thuốc từ dưới hộc bàn ra, suy nghĩ một lát lại thả trở về. Xem ra là vì sợ Nguyệt Hiện không thích. Hắn ngồi sau bàn, đối diện với Tần Thái, chỉ cho cô một cái liếc mắt: "Nói đi."

Tần Thái không còn ngoan ngoãn như vậy, cô tới đây là có điều kiện: "Đưa tôi đi gặp người đứng đầu Nhân Gian, là người lớn nhất ấy, bảo đảm tính mạng cho tôi rồi mới nói."

Mi mắt Bạch Cập khẽ nhếch: "Ngươi đang làm trò hề gì?"

Tần Thái nhìn thẳng vào hắn, gương mặt da thịt lồi lõm do bị thiêu không thể hiện thái độ rõ ràng: "Sư thúc, Tiên Tri Trật Tự đã chết, người quên lúc trước dùng tôi đổi lấy một ngàn vạn từ Trật Tự vì chuyện gì rồi sao?"

Bạch Cập hơi giật mình, đột nhiên thần sắc hắn trở nên nghiêm túc: "Ngươi..."

Đúng là lúc trước hắn dùng Tần Thái làm con tin quan trọng để đổi lấy bấy nhiêu tiền, đương nhiên vì cô biết dùng âm mắt nhìn thấy tương lai. Đây chắc chắn là sức mạnh chỉ Tiên Tri của Trật Tự mới có, đôi mắt đó có thể nhìn được Thiên Đạo.

Hắn không bắt giữ cô là vì trong truyền thuyết thứ này là người yêu của Tôn Chủ. Tuy rằng bây giờ Tôn Chủ Trật Tự không còn để ý đến thế sự, nhưng nếu cứ giữ cô ta ở Nhân Gian thì hẳn sẽ dẫn đến tranh đấu sống chết.

Mà giờ đây...

"Tiên Tri của Trật Tự đã chết, là sao?"

Hắn biết chuyện này chắc chắn có vấn đề, nếu Tần Thái đã được chuộc về với tư cách là Tiên Tri, thì phải lên ngồi ở vị trí đó. Nhưng sau đó cô ta lại trốn thoát, còn tới Nhân Gian lăn lộn.

Hắn không thể hiểu, nhưng người như hắn bây giờ đã không còn lòng hiếu kì, biết quá nhiều không phải là chuyện tốt lành gì.

Thế nên hắn mặc kệ không hỏi tới.

Thế nhưng bây giờ không giống vậy, chẳng lẽ cô ta không là Tiên Tri? Đã không là Tiên Tri sao lại nắm giữ được sức mạnh đó. Nếu Nhân Gian có được cô ta, vậy Nhân Gian cũng có thể nhìn trộm Thiên Đạo, thế thì Nhân Gian chẳng thua kém gì Trật Tự đúng không?

Không không, có khác, chính là Tiên Tri của Trật Tự đã chết.= =

Kỳ thật Tiên Tri cũng không hẳn là tiên tri thật sự, đó chỉ là tên gọi. Thiên hạ có biết bao nhiêu chuyện? chỉ với một người mà có thể biết hết được sao? Nhưng cái tên đó có bao nhiêu trân quý, lịch sử từ xưa đến nay có thể nói lên được.

Nhưng là thủ lĩnh của Nhân Gian, nói muốn gặp là gặp được à?

Bạch Cập ngả lưng vào thành ghế, đôi tay mân mê cây bút trong vô thức. Tần Thái biết hắn đang suy nghĩ nên không quấy rầy. Bỗng hắn đưa tay lấy một tờ giấy ra, phía trên viết rất nhiều phù chú loạn xạ, nhìn qua như là giấy nháp.

Nhưng nhìn kỹ hơn mới thấy rõ, hình như đó là pháp trận?

Hẳn là hắn đang sáng tạo ra.

Tần Thái chăm chú nhìn từng tầng từng tầng phù chú, suy đoán nó có hiệu quả gì, đột nhiên Bạch Cập mở miệng: "Làm sao để tin ngươi được?"

Tần Thái không hiểu, hắn lặp lại: "Làm sao để tin ngươi thật sự có năng lực của Tiên Tri?"

Cái này đúng là Tần Thái chưa nghĩ tới, quả thật có vài Huyền Thuật Sư dùng âm mắt nhưng chỉ nhìn được vài chuyện sắp xảy ra vào hôm sau. Bạch Cập lạnh lùng ném ra một câu: "Nói cho ta biết đời bộ trưởng tiếp theo của quốc gia X là ai?"

Hắn không hỏi chủ tịch nước, bởi vị trí đó luôn được điều động nội bộ, không có sự mơ hồ.

Tần Thái không nắm chắc, nhiều lúc cô cũng không tin tưởng bản thân lắm.

Bạch Cập vừa nói xong liền đứng dậy ra ngoài, tiện tay đóng luôn cửa thư phòng lại, nhìn qua bốn con người đang đứng nghiêm túc trước cửa làm hắn nổi da gà.

Thật sự là phân thân của Hồn phách, hắn lần lượt nhìn kỹ từng người, trong đó có một thân thể bị hắn nhìn đến mất tự nhiên, hắn đang mặc đồ nam nhưng lại đỏ mặt: "Sư thúc, đừng có suy nghĩ kì lạ gì với tôi nhé!"

Bạch Cập hừ một tiếng, rồi trở về phòng ngủ. Khi vào hắn thu lại lệ khí trên người. Nguyệt Hiện đang dựa vào đầu giường xem phim, Bạch Cập leo lên giường ôm cô vào ngực. Trong phòng chỉ mở một chiếc đèn ngủ nhỏ, hai con người trải qua bao thăng trầm mới ở bên nhau, mỗi một giây đều được quý trọng.

Tần Thái ngồi ngốc ở thư phòng, tuy bên cạnh có bốn người bạn nhưng họ chẳng nói năng gì. Nếu mà bọn họ mở miệng thì lại giống như đang bị tâm thần phân liệt mất.

Cô nghiêng người nằm trên bàn sách, vốn tính luyện tâm tĩnh rồi sẽ ngủ, nhưng cô lại nghĩ đến những lời Bạch Hà đã nói lúc sáng.

Giữa pháp trận tỏa sáng chói mắt, lúc hồn phách của cô đang tan nát, một giọng nói vang lên giữa không trung: "Nếu ở Trật Tự không có con đường nào, không bằng đến nhân gian đi." Tần Thái nhìn về phía sau, Bạch Hà nắm lấy tay cô: "Đi tìm thủ lĩnh đứng sau Nhân Gian, Tôn Chủ đang muốn tiêu diệt Nhân Gian, cần phải tìm ra chân tướng."

Khi đó cô đã hỏi gì? Đúng rồi, hình như là " Chỉ bằng tôi sao có thể? Đến sư thúc tôi còn không tiếp xúc nhiều."

"Trước kia đương nhiên không, nhưng nếu cô đã có sức mạnh của Tiên Tri.... Thì sẽ được."

" Sư phụ...."

"Tiểu Tần, thật ra mấy năm nay, tôi vẫn luôn rất hối hận."

" Tôi biết, tôi làm sư phụ thất vọng rồi."

"đứa ngốc này, cô chưa từng làm tôi thất vọng. Thật ra....thật ra.."

" Sư phụ?"

"Thật ra, giữa chúng ta không có duyên làm thầy trò."

"Sư phụ.... nói sao?"

Lúc ấy ý thức cô đã rất mơ hồ, nhưng cô vẫn nhớ rõ giọng của Bạch Hà, dường như đang rất thống khổ: "Người đúng ra có nhân duyên thầy trò với cô là Bạch Cập. Lúc cô nhìn ra thế Mai Hoa sát, chuyện cát hung vốn không nên đụng đến, nhưng lúc cô xuất hiện thì...Một người có thể nhìn chính xác được tương lai người khác, mấy chục năm sau chắc chắn có thể phong quang vô hạn. Vi sư cũng vì động tham niệm đó mà làm trái đạo trời thu cô làm đệ tử, chỉ vì tôi thấy Trật Tự là nơi thích hợp rèn luyện cô trưởng thành. Hơn nữa với sở tu của Bạch Cập, tà thuật chiếm đa số, Thiên Đạo có bao giờ cho nơi ấy có người tài lương thiện đâu. Nhưng tôi không nghĩ tới..."

"Sư phụ...?"

"Tôi sai rồi, sai thật sự rồi. Nên giờ chỉ có thể lâm vào mê mang thống khổ."

Tôi vẫn không dám dạy cô nên đi vào con đường nào, bởi đến tôi cũng không thể thấy rõ ràng. Bạch Hà cuộn chặt bàn tay, đôi mắt lóe lên ánh sáng, nhưng đó là ánh lệ.

"Sư phụ, tôi sẽ hoàn thành nhiệm vụ tìm ra thủ lĩnh của Nhân Gian. Tiêu diệt đám người gian ác, bắt được tên Tôn Chủ chó má kia, rồi tìm một ngôi làng nhỏ. Chúng ta lại mở một cửa hàng giấy, tuy rằng kỹ thuật của sư phụ không được tốt nhưng vẫn buôn bán được."

"Ừ."

"Sư phụ, cho dù trải qua bao lâu, thứ tôi vẫn cho là vinh quanh nhất, chính là làm đệ tử của Bạch Hà."

Một tiếng tách giòn giã vang lên, gương mặt Bạch Hà hóa thành trăm mảnh vỡ vụn rồi biến mất.

Hồn phách cô tan nát.

Nhưng chỉ cần phách chứa ký ức không biến mất, thì ta chính là đệ tử Bạch Hà. Có ai quản Thiên Đạo chó má ghi như thế nào?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »