Vương Quốc Màu Xám

Lượt đọc: 4659 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »
Chương 112
ngày 22 tháng 5, b

❊ ❊ ❊

deyun

Lúc trở về nhà đã là một giờ sáng, Bạch Hà còn chưa ngủ

Tâm tình Tần Thái đang ỉu xìu, cô chào hỏi uể oải: "Sư phụ."

Bạch Hà nhìn nhìn, ý bảo cô đi tới. Tần Thái đến cạnh sô pha, ngồi xuống cạnh anh. Anh đang vân vê một sợi tơ hồng, lúc này mang nó lên cổ tay phải của Tần Thái. Gần bên cạnh pháp bảo cô hay mang theo.

Tơ hồng phát ra một đợt ánh sáng chói mắt, cùng với lưỡi hái giống nhau đang tỏa sáng lập lòe.

Tơ hồng nhẹ nhàng biến chuyển trên thân đao, thành nhiều sợi bay bổng vờn quanh,

Lúc này Bạch Hà mới thở nhẹ: "Đây là khí hồn, về sau pháp bảo của cô đã có linh thức, cùng cô tâm ý tương thông. Nhưng yêu cầu phải thường xuyên luyện tập, tẩm bổ cho nó."

Tần Thái đặt đầu lên đầu gối Bạch Hà, mệt mỏi cùng cực: "Sư phụ, hôm nay tôi có về nhà một chuyến."

Bạch Hà sờ sờ đầu cô, một lúc lâu mới thở dài: "Thân vào Huyền Môn, đã định duyên trần tục đạm mạc, đừng quá để ý."

Anh tương đối có hiểu biết về người nhà của Tần Thái, mơ hồ đoán được chuyện gì.

Tần Thái hoảng hốt nhớ lại thời gian cô vừa mới bái nhập môn cùng Bạch Hà. Dù cho có chuyện gì xảy ra, chỉ cần có sư phụ ở đó, bản thân có thể nấp dưới cánh chim mà vô lo vô ưu.

Cô nhắm mắt lại, bỗng nhiên nói: "Sư phụ, tôi đi theo anh học nghệ thật tốt được không?"

Bạch Hà cười nhẹ: "Cô không phải đang dốc lòng theo sư phụ ta sao?'

Tần Thái không biết nói như thế nào, nếu tục duyên đạm mạc, vậy thì buông bỏ cả Trật Tự và Nhân gian được không?

Cứ an yên ngốc nghếch bên cạnh Bạch Hà mãi được không?

Bạch Hà vỗ đầu cô: "ta biết cô ở chỗ Bộ tra xét không vui. Nhưng mà bản lĩnh thấp kém ở nơi đó sẽ an toàn. Hơn nữa là đội trực đêm, thân phận của cô sẽ không lộ ra ngoài."

Tần Thái đã hiểu, cho dù sư phụ có quyết định chuyện gì, đều suy xét đến cô.

Cô gật gật đầu, Bạch Hà lại sờ tóc cô: "Cương thi muốn sống lại, nói khó không khó. Ta sẽ tìm bảo vật chứa tiên linh khí. Chỉ cần tìm được, cô có thể sinh hoạt bình thường như người sống"

Tần Thái không quan tâm cái này: "Tôi cảm thấy như này rất tốt, so với trước kia thì thân thủ tốt hơn nhiều."

Tần Thái vỗ đầu cô: "Đừng làm loạn. Chung quy thì cương thi là tà vật, tuy đao thương bất nhập, nhưng chỉ cần một tờ giấy là có thể khiến cô hóa thành tro bụi. không thể ham cái nhỏ mà bỏ qua chuyện lớn, tự hủy hoại một thân tu hành."

Tần Thái không muốn tranh cãi: "Cũng được."

" Ta đi ngủ trước, đừng quên phải luyện tập." Bạch Hà nhắc nhở cô một câu, Tần Thái gật đầu.

Trở về phòng, Tần Thái không hề buồn ngủ chút nào——cô cần tiền, không có tiền, Đàm Tiếu không thể duy trì Thiên Lư Loan. Tầng hầm lại chứa nhiều thứ quý giá, cô không muốn bỏ.

Nhưng mà, tiền ở đâu đây?

Cô ở Trật Tự một tháng chỉ có hai ngàn đồng. Mà để bổ sung địa khí tầng hầm, giữ gìn biệt thự thì cần một số tiền lớn. Trước đây mỗi ngày Thông Dương Tử tiếp ba người khách, mỗi người thu năm vạn. Một ngày mười lăm vạn, một tháng hơn bốn trăm vạn.

Cứ như vậy, trong thẻ một tháng của cô có thể thu được lợi nhuận ước chừng tầm 80 vạn.

Còn lại trừ tiền nhân công tại Thông Dương quán, phí thuê nhà gì gì đó, đều đập vào biệt thự.

Hơn nữa bây giờ, Tuyến trường mới liên tục khắc nghiệt với Đàm Tiếu, dù sao cũng phải nghĩ cách giải quyết. Không thể để Đàm Tiếu xảy ra chuyện.

Tần Thái trở người, trong lòng hiện lên một biện pháp giải quyết tà ác—— nếu, cô lấy đi hồn phách của Thiếu Lợi Minh, sau đó bắt hắn từ chức cho Đàm Tiếu.

Như vậy Đàm Tiếu có thể mở lại Thông Dương quán, cô cũng có thể quay lại hỗ trợ việc chữa bệnh. Cô chỉ lấy nội tạng của những người chết, không quá thiếu đạo đức. Đàm Tiếu cùng tiền bạc, không phải đều giải quyết xong à?

Cô cảm thấy biện pháp này được, không hề do dự, lập nhảy qua cửa sổ, theo ống dẫn bên ngoài tuột xuống dưới.

Một đường chạy như điên đến biệt thự Thiên Lư Loan, lần trước cô có cầm theo chìa khóa, lúc này trực tiếp xông xuống tầng hầm. Cô nhanh chóng vẽ năm phù thuật khống thi ngũ hành, kim mộc thủy hỏa thổ mỗi thứ một phù. Lại chọn năm cổ thi thể, thi pháp lên.

Lăn qua lăn lại làm cũng qua ba giờ. Tần Thái điều khiển năm thi thể ra ngoài bắt hai chiếc xe, thẳng đến tổng bộ của tuyến ba.

Hai chiếc xe lao đi, Tần Thái thở dài—— đây là cái lý gì, chúng nó ngồi xe còn cô lại chạy bộ = =

Lúc cô chạy đến tổng bộ, năm tên kia còn chưa tới.

Tần Thái cảm thán: "Mẹ nó, khoa học kĩ thuật ơi là khoa học kĩ thuật!!"

Lại chờ thêm mười phút, bọn chúng đã đến đông đủ.

Trước tiên Tần Thái muốn dùng chúng để thăm dò thực lực của Thiếu Lợi Minh, cũng thuận tiện xem sức mạnh của thuật khống thi ngũ hành này.

Trong năm người thì thuộc tính Kim có thân cứng như sắt đá. Nó dùng một quyền liền nổ tung cửa lớn của tổng bộ Tuyến ba. Tần Thái bội phục sát đất: "Làm đẹp lắm!"

Tối hôm đó, Thiếu Lợi Minh vốn tan tầm sớm, nhưng vì hắn bắt Đàm Tiếu làm nhiệm vụ nên mới trì hoãn. Trợ lý hắn đang dọn dẹp đồ đạc thì cả hai người đều bị tiếng nổ lớn hù nhảy dựng.

Thiếu Lợi Minh giương mắt nhìn qua, liền thấy năm người từ ngoài cửa đi vào.

Hắn cùng trợ thủ đều là người trong Huyền Môn, lập tức ý thức được không ổn—— hơi thở năm người này rất cổ quái, khí thế rào rạt, không phải người thường!

Hắn nhanh chóng tìm pháp khí, trợ thủ hắn xông tới trước, chân quét một đường. Xui cho hắn, người hắn tấn công là tính Kim.

Lập tức nghe thấy tiếng xương vỡ vụn.

Trợ thủ la lên một tiếng, Thiếu Lợi Minh không nhịn được chửi thề. Hắn lấy phù chú, bắt đầu thử trước với bùa trấn thi. Tần Thái ghé đầu vào cửa sổ quan sát tình hình chiến đấu, thấy thế không khỏi lắc đầu—— thuật pháp của hắn cũng không quá cao. Hắn không đối phó nổi với ngũ hành thi này. Xem ra hôm nay có thể giải quyết được rồi.

Cô lại không biết—— kỳ thật lấy thân thủ của cô bây giờ, cho dù là Huyền Thuật sư bậc trung thì cũng không dễ chiếm thế thượng phong.

Nếu cô không có bản lĩnh, sao Bạch Cập lại chủ động muốn cô thi làm phán quan?

Mà muốn khống thi cũng phải xem đến thực lực người hành thuật, cô đã luyện tập nhiều năm, bái sư cùng cả Bạch Cập và Bạch Hà, lại tinh thông thuật bổ dưỡng hồn phách, linh lực mạnh mẽ dữ dội.

Ngũ hành thi này trên tay cô, mạnh hơn nhiều so với nguyên bản.

Tần Thái dùng khăn che mặt, nhảy vào nhập cuộc.

Thiếu Lợi Minh kinh hãi—— hắn bị cương thi tập kích! Càng đáng sợ hơn là, trong có một con cương thi còn che mặt!= =

Có nói người thạo nghề vừa ra tay là biết, hắn chỉ cùng Tần Thái so chiêu đầu tiên đã phát giác Tần Thái có thực lực. Tần Thái vốn không muốn lấy mạng hắn, chỉ cần khống chế hắn rồi bắt hắn từ chức cho Đàm Tiếu là xong. Cho nên xuống tay cũng chừa lại vào con đường sống.

Đánh nhau hai mươi phút, Tần Thái nóng nảy—— cô không thể kéo dài lâu hơn, bằng không trời sáng là hỏng.

Cô gia tăng thế công, ngũ hành thi phảng phất cảm nhận được ý cô, lập tức tăng sát khí. Nhưng Tần Thái thật cạn lời với năm thi thể này—— Kim đánh ra chiêu nào là bị Hỏa dập. Hỏa tung chiêu thì bị Thủy làm tắt, cuối cùng Mộc còn bị Hỏa đốt cháy.....má nó!

Đây là một đoàn cương thi ngốc à?

Được đưa lên làm Tuyến trường, chắc chắn có chút bản lĩnh. Thiếu Lợi Minh bức lui Tần Thái, nhanh chóng lăn xuống bàn, né tránh được công kích từ ngũ hành thi. Sau đó hắn ta cởi bỏ áo ngoài, lúc này Tần Thái mới phát hiện trước ngực hắn lại có một vòng kim sắc thái dương!!

Tần Thái không biết đó là thứ gì?

Cô còn chưa suy nghĩ được gì, thì trước ngực hắn phát ra một luồng ánh sáng cực mạnh, giống như ánh năng mặt trời lúc bình minh. Ngũ hành thi vốn là trộn lẫn giữa âm và dương, lại có thêm phù pháp, không ảnh hưởng lắm.

Nhưng cô đây là cương thi hàng thật, tuy trên người cũng có thêm phù pháp, cô vẫn có cảm giác như bị ánh sáng nhắm thẳng đến!

Lúc này hối hận đã lỗ mãng—— chưa tìm hiểu kĩ đã ra tay!

Ánh sáng đó giống như quang luân, chiếu thẳng vào Tần Thái. Cô cảm thấy sức mạnh đang dần trôi đi, nửa quỳ xuống mặt sàn. Tóc đen trở thành trắng như tuyết.

Thân thể ngày càng khát, cũng may cô có tùy thân theo một bao máu, lập tức lấy ra uống.

Thật ra lúc này không chỉ cảm thấy mình ngu đi ngoài Tần Thái còn có Thiếu Lợi Minh—— mẹ nó đây là loại cương thi gì, không chỉ mang theo đồng bọn còn tự chuẩn bị máu?!

Như vậy thật không công bằng aaaa!!

Tần Thái uống xong, cảm thấy chắc chắn không chết được, cô bắt đầu thúc giục ngũ hành thi. Thiếu Lợi Minh nhảy tới nhảy lui né tránh, nhưng vòng sáng kia vẫn khống chế được Tần Thái.

Cô không thể thoát được, sớm muộn cũng bị khát lại, làm sao bây giờ?

Lúc này ngũ hành thi ra tay rất lộn xộn, con mẹ chúng nó đều là một đám đồng đội ngu như heo. Nhưng Tần Thái vẫn nhìn ra được manh mối. Bọn chúng có sở trường riêng, tính Kim có thân thể vô cùng cứng rắn, tính Mộc có thể gia tăng năng lực tác chiến cả đội. Tính Thủy lại hạn chế tốc độ đối phương, còn Tính hỏa lại mạnh về cận chiến. Tính Thổ thì chưa nhìn ra được.

Này mẹ đó đây thật sự là ngũ hành thi à, đây là chơi game đúng không? chủ Công, thủy pháp, hỏa pháp, trị liệu đều có.

Chẳng lẽ thuật khống thi ngũ hành, ý là chú ý đến sự phối hợp?

Cô đặt tính Kim gần nhất để đánh cận chiến, tính Mộc phía xa, Thủy và Hỏa sau thổ, Thổ sau Kim. Chỉ là một trận ngũ hành thi đơn giản.

Đáng tiếc chỉ dùng để đối phó một người, không nhìn ra được hiệu quả gì. Nhưng rõ ràng để năm con đánh loạn xạ thì tốt hơn nhiều.

Thiếu Lợi Minh cũng đang bị đánh đến nóng nảy, nhắn nhìn sang Tần Thái rồi lập tức vẽ một vòng tròn, dựng lên một kết giới bảo vệ. Sau đó....gọi điện thoại cầu cứu!!

Tần Thái học đông một chút, học tây một chút, thứ kết giới này cô không phá được.

Cô thoát khỏi khống chế, một hồi lâu mới thở mạnh một cái. Thiếu Lợi Minh cũng gọi được: "Tổng bộ tuyến ba bị tấn công! Cần chi viện gấp!"

Pháp bảo lưỡi hái trên tay phải cô dường như cảm nhận được tâm tư, có chút ngo ngoe rục rịch. Trong lòng Tần Thái hiểu ra—— pháp khí của cô là hàng chính thống của Đạo gia, không biết có thể phá được kết giới này không?

Vừa nghĩ, cô liền cả kinh, thấy lưỡi hái từ trên tay bay ra, xuyên qua kết giới, trực tiếp nhắm thẳng vào ấn đường Thiếu Lợi Minh.

Hắn kêu lên một tiếng, đột nhiên thu kết giới, ngã phịch xuống sàn.

Tần Thái vẫn còn sợ cái thứ trước ngực hắn, lát sau mới chắc chắn đã không còn phát sáng, cô mới tiến tới. Cô vừa bước đã nhíu mày—— hắn đã chết.

Cô thở mạnh, cả thân thể như đang bị đốt đến đau đớn.

Con mẹ nó, chết thì chết nhưng phải làm sao bây giờ?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228
Tiến »